|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
người bảo vệ đang đuổi theo, hò hét í ới, huyên náo cả sân trường
– Đứng lại!
– Chúng ta tách ra đi, phân tán bọn họ! – Vĩ bày cách
Chẳng chờ tôi đồng ý, cậu rẽ ngoặt, chạy tót về vườn hoa.
Tôi lao như thiêu thân, không biết trốn đường nào. Trời thì tối đen
– Đứng lại! Đứng lại!
Tiếng hét chói tai vẫn không ngừng bám đuổi phía sau.
Làm sao? Phải làm sao đây?
Trong một thoáng, tôi liếc thấy cánh cửa đang hé, đèn còn bật. Không suy tính, tôi lao ngay vào, sập cửa lại, tưởng đứt hơi!
Từ bé tôi đã ghét nhất chạy bộ, không ngờ có ngày phải chạy bán sống bán chết như vậy.
May mắn cho tôi, không có ai trong phòng cả. Tôi đứng quan sát một hồi, thấy căn phòng này rộng hơn phòng tôi nhiều, cũng đầy đủ và thoải mái hơn. Chỉ có điều hơi bừa bộn.
Nhớ không nhầm thì trước lúc tôi chạy vào, tôi có liếc thấy cái biển “kí túc xá nam”!
Chết cha! Chạy nhầm rồi! Nhưng ngoài kia vẫn đang tìm kiếm tôi, tôi không thể ra được!
Có tiếng bước chân trở lại căn phòng. Tôi càng thở gấp. Chủ nhân căn phòng đã quay lại ư?
Trốn! phải trốn!
Tôi chạy vào trong phòng, phát hiện ra là đang đứng ở phòng tắm.
Kệ! Lúc nguy cấp đắn đo làm gì!
Tôi nhảy lên bệ, kéo rèm, không dám thở.
Chủ nhà đi vào, vứt thứ gì xuống sàn đánh bịch một cái. Rồi tất cả im lặng, thông qua một cái khe nhỏ xíu, tôi nhìn trộm ra ngoài. Anh ta quay lưng lại phía tôi, không nhìn rõ mặt nhưng từ đằng sau vẫn thấy đẹp trai sáng láng. Ắt hẳn cũng là một mĩ nam. Mà hình như có chút gì quen quen.
Anh ta đứng dậy, quay mặt về phía tôi, tôi lập tức thụt xuống.
Có tiếng bước chân tiến vào phòng tắm.
Lạy chúa, đừng vào đây! Xin anh đấy, để lúc khác hãy tắm!
Chốt cửa bắt đầu rung lên, mồ hôi tôi vã ra ướt cả áo.
Đừng! Đừng!
Cạch!
Tiếng bước chân giờ đã ở trong phòng. Tôi không dám nhìn ra, cứ ôm chặt lấy đầu, cầu khẩn
Hết nước! Hết nước đi!
Xòe!
Tiếng vòi nước phun ra đầy thách thức tôi. Tôi bắt đầu mường tượng trong đầu những hình ảnh tiếp theo. Cậu ta cởi áo rồi….Ôi không! Không! Dừng lại!
– Ra đây đi!
Tiếng nói vang lên làm tôi bừng tỉnh.
Nói ai vậy? Tôi sao? Không đâu, làm sao biết tôi ở đây chứ? Chắc là đang nói mơ.
– Muốn nhìn tôi tắm lắm hả?
Giọng nói lại cất lên lần nữa, lần này thì đúng là nói tôi rồi. Hu Hu Mất mặt quá!
Tôi từ từ tụt xuống, bước ra ngoài, ngượng không dám ngầng mặt lên.
Anh ta im lặng một hồi, tôi thu hết can đảm, ngước lên nhìn, suýt thì té bổ chửng.
Hèn gì tôi thấy quen như vậy. Hóa ra, người đang dứng trước mặt tôi, căn phòng tôi nhảy vào, chính là phòng của Hoàng Thiên Vũ. Trước cặp mắt sắp rớt lõm bõm xuống bồn nước của tôi, Vũ thản nhiên
– Cô là ai?
– Hơ…tôi….tôi…
Biết nói thế nào đây? Nói là tôi vừa đột nhập vào phòng hồ sơ và đang bị truy đuổi sao? Liệu cậu ta có ném tôi ra ngoài không nhỉ?
Có tiếng đập cửa bên ngoài. Tôi giật thót
– Mở cửa! …Mở cửa!…
Cộp! Cộp!
Không hay rồi, họ bắt đầu kiểm tra từng phòng. Mặt tôi tái mét lại, lấm lét nhìn Thiên Vũ
Quả nhiên với bộ óc thiên tài, cậu lập tức hiểu ra vấn đề. Vũ khoanh tay lại, hất đầu ra phía cửa
Cậu ta để tôi tự nộp mạng ư? Tôi vội vàng dùng ánh mắt khẩn thiết, năn nỉ
– Xin đừng đưa tôi cho họ! Làm ơn giúp tôi!
Tiếng đập cửa càng dồn dập
– Mau mở cửa!
– Xin hãy giúp tôi! Làm ơn!
– …..CỘc cộc! Mở cửa ra!…..mở cửa ….không mở chúng tôi sẽ….
….
Cách!
Cánh cửa vừa bật mở, hai cái đầu cùng thò vào
– Có chuyện gì sao?
Tôi từ bên trong, len lén nhìn Vũ đang đứng trước hai người bảo vệ to lớn, mặt đằng đằng sát khí.
– Chúng tôi đang tìm kẻ đột nhập vào phòng hồ sao. Có người nói đã thấy hắn chạy vào đây……
– Nên các người muốn kiểm tra! – Vũ ngắt lời bọn họ
– Đúng thế! Vì vậy nên phiền cậu…..
– Nếu tôi không cho phép thì sao? – Cậu lại tiếp tục ngắt lời.
Hai nhân viên bảo vệ không chịu được tên nhóc ương ngạnh, bắt đầu khó chịu
– Đây là quy định!
– Quy định có nói là được phép tự tiện khám xét nơi riêng tư của người khác sao? Có cần tôi cho anh nhớ lại không? – Vũ cao ngạo đáp
– Nhưng chúng tôi cần tìm kẻ đột nhập!
Vũ đứng khoanh tay trước cửa, dáng vẻ ngạonghễ vô cùng.
– Vì một ai đó nói rằng hắn chạy vào đây mà các người muốn khám xét ư? Tốt thôi! Cứ tự nhiên, nhưng nếu không tìm được, tôi sẽ cho các người ở nhà nghỉ ngơi luôn thể!
– Cậu….
Hai tay bảo vệ tức giận đến tím mặt, thật chỉ muốn cho tên nhóc vô pháp này một trận nhưng lại không thể làm gì. Lát sau mới bình tĩnh nói
– Thôi được! Vậy chúng tôi đi xác nhận lại. Đã làm phiền!
Nói rồi cùng bỏ đi
Vũ không đáp, trở về phòng đầy oanh liệt!
Tôi nhảy xuống khỏi chỗ nấp, thở phào
– Cảm ơn cậu!
Tôi vừa nói vừa tiến đến cánh cửa, nhưng mới nắm được chốt thì cậu gọi lại
– Đi đâu?
– Thì…..về phòng!
– Tôi đã giúp cậu, không trả ơn sao?
– Trả ơn thế nào? – tôi ngô nghê hỏi lại
Vũ rời khỏi vị trí, tiến sát đến chỗ tôi đứng. Khuôn mặt thiên thần kề sát vào mặt tôi, làm tôi mê mẩn.
Cậu tiến sát đến mức chỉ cách mặt tôi chưa đầy 5cm
Một tay Vũ đẩy cửa, vặn chốt đánh cạch. Tim tôi bỗng đập loạn xạ.
Nhìn nụ cười trên gương mặt Vũ lúc này, tôi thấy sợ lạ thường.
Cậu mỉm cười ma mị, nói dành dọt từng tiếng một:
– Cậu phải……ở lại với tôi đêm nay!
Chap 6: Hang hùm miệng cọp – bản chất thật của thiên thần!
Tick tak! Tick tak!
Chiếc đồng hồ treo tường thỉnh thoảng lại gõ vài tiếng như thương cảm cho số phận chẳng ra gì của Phương Tuyết Mai này.
Tôi khệ nệ bưng đống đồ vừa được giặt sạch, là ủi tươm tất, xếp gọn gàng vào trong tủ. Quay ra nhìn Thiên Vũ, tôi gắng nở nụ cười, mong cậu ta khoan hồng đại lượng, tha cho cái thân tội nghiệp này.
Vũ ngước mắt khỏi tờ báo, nhìn căn phòng đã được dọn sạch sẽ, không còn hạt bụi. Tay quệt quệt xuống sàn.
– Xem này!
Cậu ta giơ tay lên, nhưng tôi có thấy gì đâu, tôi ngơ ngác
– Gì chứ?
– Không thấy sao? Là bụi! – Cậu ta quát lên – Cậu dọn không sạch sẽ gì hết. Lau lại cho tôi!
– Nhưng……
Không để cho tôi phản bác, Vũ cúi mặt xuống tờ báo, lạnh lùng.
Tôi thật sự muốn giật phắt tờ báo ấy ra, rồi cho mấy cú vào mặt cậu. Cuối cùng tôi cũng biết, bản chất thật sự của Hoàng Thiên Vũ, cậu ta vốn chẳng phải thiên thần gì, mà là một tên ác ma, tên ác ma đội lốt thiên sứ!
So với Hoàng Thiên Vũ giả mạo của Diên Vĩ, nỗi thống khổ mà tôi phải chịu đựng chẳng thấm vào đâu. Cậu ta bắt tôi dọn dẹp, cọ sàn, lau ủi quần áo và chăn mềm. Thật cực hơn cả tên giúp việc. Biết trước cơ sự này, thà tôi nhảy phốc ra, bị tóm cho rồi.
Cả người tôi mệt rã, chân tay bủn rủn, bê chậu nước mà cứ run bần bật. Vậy mà cậu ta vẫn thản nhiên, lại còn đế thêm
– Sạch sẽ vào đó!
Thề
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




