watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9099 Lượt

gắng sức đứng dậy, kéo thân hình đang chực đổ xuóng cùng ra ngoài, vừa nói với Thiên Vũ trong thâm tâm: Tôi không để cậu chết! Nhất định không để cậu chết!
Chúng tôi loạng choạng bước đi, có lẽ nghị lực cứu sống Thiên Vũ lúc ấy đã khiến tôi có được sức mạnh khủng khiếp, đến nỗi có thể cõng cả cậu trên lưng. Mồ hôi không ngừng chảy ra, thấm ướt lớp áo mỏng, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn phải lay cậu, vừa lay vừa gọi
– Cậu không được ngủ! Nhất định không được ngủ! Nói chuyện với tôi đi! Đừng ngủ, nói chuyện với tôi!
– Cậu….cậu đang…cõng tôi sao?,,
– Phải! Cậu có biết là cậu nặng lắm không? Lần sau tôi bắt cậu phải cõng tôi đền bù. Cậu biết chưa?
Tôi nghe thấy tiếng Vũ cười mệt nhọc, cậu ấy nhè nhẹ gật đầu. Nhưng rồi như chợt nhớ ra, Vũ thều thào
– Chiếc hộp…chiếc hộp đâu rồi?
Đến lúc này thì nước mắt tôi đã chảy dài, nhưng tôi vẫn gắt lên
– Cậu vẫn còn muốn lấy chiếc hộp sao? Cậu cần chiến thắng đến thế cơ à?
– Phải…phải…- Vũ gục gục, nói chậm dãi
– Tôi không cần vị trí thứ nhất. Tôi chỉ cần cậu thôi. Tôi không muốn…không muốn phải từ bỏ cậu….
Tôi lặng đi trước những điều mình vừa nghe thấy. Trong thoáng chốc, mặt tôi dàn dụa nước mắt mà không thể lau được.
– Cậu là đồ ngốc! – Tôi hét lên
Vũ lại cười, nhưng sau đó, cánh tay cậu buông thõng xuống, trước khi hai mắt nhắm nghiền lại.
– Cho tôi ngủ…1 phút thôi! Tôi buồn….ngủ!
Cả người tôi lạnh cứng, không ngừng lay Vũ.
– Cậu mau tỉnh dậy, không được ngủ! Tôi không cho phép cậu ngủ! Cậu còn phải cõng tôi. Mau tỉnh lại! Hoàng Thiên Vũ! Cậu là đồ lừa đảo!
Nhưng dù tôi có mắng, có hét như thế nào, Vũ cũng không động đậy. Người cậu giờ đây lạnh ngắt. Tím tái không còn một giọt máu. Tôi tuyệt vọng dựa người vào tường. Con đường phía trước sâu hun hút, tưởng chừng chẳng có lối ra. Tôi phải làm thế nào bây giờ? Tôi phải làm thế nào bây giờ?
Đúng lúc ấy, một cánh tay chợt kéo tôi lại. Tôi nhìn ra, thấy Nhân đang đứng trước mặt mình
– Anh đưa em ra ngoài!
– Không cần! – Tôi giật mạnh cánh tay ra. Lùi lại hai bước. Hơi thở của Vũ bên tai càng lúc càng yếu. Nếu tôi không mau đưa cậu ấy ra khỏi đây. E rằng….
– Tuyết Mai! Đừng trẻ con như vậy! E còn chần chừ, sẽ thật sự hại chết cậu ta đấy! – Nhân nhướng mày nhìn Vũ sau lưng tôi. Tôi chợt nín lặng. Nhưng vẫn không nhúc nhích. Nhân đành giơ chiếc hộp, vứt về một bên. Thấy tôi dùng ánh mắt khó hiểu nhìn anh, Nhân điềm đạm giải thích
– Nếu em đã không muốn thì anh sẽ không tính toán nữa! Coi như chưa từng thấy chiếc hộp này. Thế nào? Có thể theo anh ra ngoài chưa?
Tôi mím môi, nhìn Vũ đang mê man trên lưng mình. Cuối cùng cũng gật đầu.

………………………
Bệnh viện
– Mời cô ra ngoài, không được phép vào trong! – Cô y tá vừa nói vừa vội vã bước vào trong. Cánh cửa to lớn mau chóng đóng sập lại trước mắt tôi.
Thiên Vũ vào trong đó rồi, cậu ấy vào rồi! Cậu ta không muốn thực hiện lời hứa với tôi. Cậu ta đang cố tình tránh mặt tôi. Hoàng Thiên Vũ xấu xa. Hoàng Thiên Vũ đáng ghét.
Tại sao cậu ta làm tôi khóc?
Tại tôi lại đau đến như vậy?
Tại sao không cho tôi vào?
Tôi muốn vào!
Tôi ngồi khóc một mình bên ngoài cửa. Chưa bao giờ tôi cảm thấy trái tim mình khó chịu đến như vậy. Đau đến như vậy. Tại sao chứ? Rốt cuộc là tại sao? Cứ như vậy, những giọt nước mắt không ngừng rơi. Cho đến khi nó khô cạn. Cánh cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở ra. Ngay lập tức, tôi lao đến, nhưng vì ngồi khóc quá lâu nên tôi bị khuỵu xuống. Tôi vội vã hỏi
– Bác sĩ… cậu ấy….
– Tình trạng của cậu ấy rất nguy hiểm. Nhưng may là đưa đến kịp thời. Hiện tại tình hình đã khá hơn. Tuy nhiên vẫn còn cần kiểm tra lại. Cô có thể vào thăm được rồi! – Vị bác sĩ già nâng gọng kính, vỗ vỗ an ủi tôi
Tôi như bừng tỉnh sau lời ông ấy, vừa khóc vừa cười cảm ơn bác sĩ.
Thiên Vũ nằm trên giường, tay còn một đống dây dợ và chai nước đang chảy xuống qua đường truyền từng giọt một. Tôi gần như trải qua hết mọi trạng thái. Lo lắng, sợ hãi, đau đớn rồi lại vui mừng. Và giờ đây nhìn cậu ta vẫn lành lặn nằm yên trên giường, nước mắt tôi lại chảy dài, nhưng là vì hạnh phúc.
Cuối cùng tôi cũng đã hiểu thế nào là cảm giác yêu thương một người, là cảm giác đau đớn sợ hãi mất đi người đó. Tôi đã lừa dối mình bấy lâu nay, cuối cùng cũng nhận ra, tôi đã yêu Thiên Vũ. Từ rất lâu rồi. Từ khi ánh mắt tôi chỉ dõi về phía cậu.
Tôi lặng yên nắm lấy bàn tay Vũ. Nắm thật chặt, để cậu ta không bao giờ trốn được.
Ngay tối hôm đó, mẹ Thiên Vũ vội vàng bay về Việt Nam sau chuyến bay qua Mỹ làm việc. Vừa nhìn thấy cậu trên tấm ga trải trắng xóa, bà chạy ngay đến, nước mắt ròng ròng
– Thiên Vũ! Con có sao không? Thiên Vũ! Mẹ xin lỗi! Mẹ lại đến trễ!
Tôi nhẹ nhàng nắm vai trấn an bác gái.
– Cậu ấy đã không còn nguy kịch nữa! Sẽ sớm tỉnh lại thôi!
Trên gương mặt nhạt nhòa nước mắt của mẹ cậu khẽ nở một nụ cười
– Cám ơn cháu! Thật sự rất cám ơn cháu! – Bác ấy nắm chặt lấy tay tôi – Cám ơn cháu đã chăm sóc cho Vũ!
Tôi chỉ gật đầu im lặng không đáp. Người phải nói cảm ơn là tôi. Nếu không có cậu, có lẽ người nằm đây lúc này là tôi rồi. Tôi siết nhẹ bàn tay cậu. Thầm nói: Cậu nhất định phải tỉnh lại!
Thế nhưng
1 ngày
2 ngày
3 ngày trôi qua
Thiên Vũ vẫn nằm bất động trên giường, không hề có dấu hiệu hồi tỉnh. “Có thể là do di chứng của nọc độc còn sót lại, chúng tôi sẽ cho kiểm tra lại!” – Vị bác sĩ già khẽ động viêntôi và mẹ Vũ, sau đó lẳng lặng ra ngoài. Như vây là sao? Thiên Vũ xấu xa! Cậu vẫn còn muốn ngủ ư? Cậu để tôi khóc lâu như vậy mà vẫn muốn ngủ ư? Cậu lại muốn tôi phải khóc tiếp sao? Cậu đúng là tên tệ hại, là kẻ xấu xa!
Nhưng tôi không khóc, nhất định không khóc, tôi sẽ bắt cậu phải ngồi dậy trả nợ cho tôi.Tôi không cho cậu ngủ mãi như thế.
Suốt mấy ngày tôi không về trường, lúc nào cũng quẩn quanh bên giường Thiên Vũ. Chờ mong từng phút cậu tỉnh dậy và nói chuyện với tôi. Cho dù là cãi nhau, là trêu trọc tôi cũng chẳng sao. Bác gái thấy tôi như vậy, không ngừng khuyên tôi về Kí túc xá. Nhưng tôi chỉ cười ậm ừ, bác ấy đành thôi.
– Để bác ra ngoài mua cho cháu ít thức ăn!
bác ấy nói nhỏ rồi ra khỏi phòng. Chỉ còn lại mình tôi và Vũ, với đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Tôi cứ yên lặng nhìn câu say ngủ. Nếu bây giờ người nằm đây là tôi, thế nào cậu cũng nó
– Cậu còn ngủ nữa sẽ biến thành heo đấy!
Phải rồi! Thiên Vũ nhất định nói vậy. Lúc nào cậu ta không tìm cách đá xoáy tôi. Vậy thì cậu phải tỉnh đi chứ. Ít nhất thì hãy tỉnh dậy mà hét lên
– Ai cho cậu nắm tay tôi thế hả? Mau bỏ ra!
Và tôi sẽ không ngại đá cho cậu một trận. Nhưng vẫn hơn là cảm giác lúc này. Khi cậu chỉ nằm đó, và im lặng. Sự im lặng làm người khác nghẹt thở.
Tôi cúi đầu, gối lên giường, mắt không hề rời khỏi Vũ một

Trang: [<] 1, 59, 60, [61] ,62,63 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT