|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
giây. Cho đến khi… Một cảm giác ấm áp trên má làm tôi bừng tỉnh. Tôi sững sờ nhìn những ngón tay đang chậm chạp chuyển động. Nó thực sự đang chuyển động! Là thực, là sự thực. Thiên Vũ đã tỉnh lại! Cậu ta cuối cùng cũng không ngủ nữa! Cuối cùng cũng quay ra nhìn tôi.
Nhưng không hiểu sao vừa thấy Vũ tỉnh, thì nước mắt tôi lại trào ra. Có lẽ tôi đã mệt đến mức không thể kiểm soát nổi mình nữa. Chỉ muốn tất cả sợ hãi và hy vọng trôi hết qua những giọt nước mắt. Càng lúc tôi càng khóc lớn, đến độ Thiên Vũ cứ giương đôi mắt tròn xoe nhìn tôi. Chẳng nói thì trên mặt cậu cũng hiện nguyên chữ shock to đùng. Phải 5 giây sau mới lắp bắp lên tiếng
– Cậu….tôi đã chết đâu mà cậu khóc thảm thiết vậy?
Nhưng tôi cũng chẳng hiểu nổi mình nữa. và dù ý thưc được điều đó, tôi vẫn không ngăn được thứ chất lỏng đang chảy dài trên mặt mình. Thôi thì cứ mặc kệ nó.
– Hức! Hức! – Tôi sụt sùi lau nước mắt, vẫn dấm dứt khóc.
– Này!…cậu mau im lặng đi! Này!
Không ăn thua. Đến tôi còn không bảo được mình thì cậu ta bảo thế nào? Tôi cũng chẳng hiểu mình lấy đâu ra nhiều nước mắt như vậy, khóc hoài vẫn không hết.
– Hức! Hức! Hức!
Cả căn phòng vẫn là tiếng khóc già.
– Hức…..
…..
– Hức!….
– Cậu có thôi ngay đi không hả?????
Tiếng quát thất thanh của Vũ làm mọi nơ ron của tôi dừng hoạt động. Nhưng thứ nước mắt kia dường như là kẻ bất trị nhất trần đời. Vẫn không tài nào dừng lại được. Hai mắt tôi đã sưng húp, vẫn cố mở thật lớn để nhìn Vũ, xem phản ứng của cậu ta. Miệng nấc lên thành phản xạ.
– Hức! Hức! Hức!
– Cậu mà không dừng lại thì tôi sẽ!
– Sẽ làm sao?..Hức! hức!
Tôi lấy tay quệt nước trên mặt, hỏi máy móc. Miệng vẫn phát ra tiếng hức hức đều đều
– Tôi sẽ….
Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt quả quyết. Và trong chưa đầy một giây, cậu dùng tất cả sức lực bật dậy. Làm tôi điếng người. Một….một cái kiss vào môi!
Ôi chúa ơi! Cậu ta….cậu ta vừa mới….
Vũ mau chóng nằm lại giường sau cái kiss bất ngờ kia. Nói giả lảng
– Ai bảo cậu ồn ào như vậy!
Hai má tôi nóng bừng lên. Không! Không! Nó đang đỏ rực đây này. Nhưng tôi nhận ra là mình đã nín hẳn. Không còn một tiếng hức nào nữa. Nhưng chúa ơi! Chúa ơi! Chúa ơi! Chuyện quái quỷ gì vừa mới diễn ra vậy. Con và Hoàng Thiên Vũ….
Ngay lúc đó cánh cửa bật mở một cách đúng lúc. Tôi bừng tỉnh khỏi mớ hỗn độn trong đầu, vụt đứng dậy lao về phía cửa như tìm lối thoát hiểm. Suýt thì va cả vào mẹ Thiên Vũ. Tôi chạy một mạch đến sân. Cả người nóng bừng lên, tim đập không thể đếm được là bao nhiêu lần một phút. Thật xấu hổ! Thật mất mặt! Thật chẳng ra gì! Tự nhiên thì bù lu bù loa trước mặt một đứa con trai. Cho dù đó có là người tôi thích đi chăng nữa…nhưng….
Có lẽ trông tôi còn tệ hơn cả một con ngố!
Tuy nhiên, Vũ, cậu ta….cậu ta đã hôn tôi. Cậu ấy đã làm như vậy. Tôi không thể diễn tả nổi cảm xúc của mình lúc này. Khi hai má vẫn nóng bừng. Và việc duy nhất tôi muốn làm là hét toáng lên dù cả thế giới có nghe thấy cũng chẳng sao. Chỉ có điều, giờ có thách kẹo tôi cũng chẳng dám lên đó nữa.
Chuông điện thoại tự nhiên rung lên làm tôi giật mình. Từ hôm ấy đến giờ, tôi tắt máy, không biết là đã bị lỡ bao nhiêu cuộc gọi. Tôi liền rút vội cái máy ra, vừa liếc dãy số trên màn hình vừa trả lời.
– Vỹ à?
– Ừ! Cậu vẫn ở bệnh viện à!
– Ừ!
– Cậu mau về Kí túc xá đi! Có chuyện không hay rồi! – Giọng Vỹ đột nhiên nghiêm trọng làm tôi cũng lo lắng
– Chuyện gì vậy?
– Cậu cứ về đi. Thôi nhé! Bye!
– Ơ…Kh..
Tôi còn chưa kịp nói hết chữ khoan thì Vỹ đã dập máy, chỉ còn vang lại tiếng tút dài. Không ngờ đại tiểu thư Diên Vỹ mà còn keo kiệt như vậy. Chưa hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao mà đã vội dập máy rồi. Tôi đút điện thoại vào túi áo. Trong lòng bỗng nổi lên một cảm giác bất an. Cậu ấy bảo có chuyện, còn có chuyện gì được nữa chứ?
Chap 52: Dọn nhà
Kí Túc Xá
Điều đầu tiên tôi làm khi trở về trường là lập tức chạy tới bảng tin. Không phải do tôi thần thánh biết trước chuyện xảy ra ở đó, mà vì một đám đông đang quay kín lấy tấm bảng một cách bất bình thường khiến tôi không tò mò cũng không được. Hơn nữa, có một định luật bất thành văn là ở đâu có đám đông, ở đó có chuyện. Không chừng việc Vỹ nói chính là ở đây.
Tôi cứ thế chen vào, sau một hồi trong trạng thái trôi nổi giữa biển người, cuối cùng cũng tiếp cận dược tấm bảng vàng. Nhưng vừa nhìn thấy thứ được dán trên đó, tôi suýt ngã lăn ra đất. Thiếu nước ngất xỉu rồi vào viện nằm cùng Vũ luôn một thể. Trên đó…trên đó là giấy thông báo tu sửa khu Kí Túc Xá. Các học sinh sẽ phải dọn ra ngoài, chờ cho đến khi trường tu sửa xong mới quay lại!
Tại sao sớm không sửa, muộn không sửa, lại nhè lúc này mà sửa chứ? Bây giờ mà bảo tôi dọn khỏi kí túc xá thì khác nào ép tôi trở thành kẻ lang thang? Tôi uất ức nhìn tấm bảng mà nước mắt chảy dòng dòng. Đúng làtrời cao trêu ngươi, lúc nào cũng thích kiếm chuyện với tôi.
Đám người xung quanh đọc xong tin thì dãn ra, còn trơ mình tôi vẫn dựa vào góc bảng. Chưa thể tiếp nhận được sự thật phũ phàng này. Nếu không phải thấy Vỹ xách một đống đồ đi đến, có lẽ tôi sẽ đứng như vậy cho đến khi có người tới vác đi. Cậu ấy đã thu dọn hết đồ đạc của mình vào vali, bước tới trước mặt tôi. Chứng tỏ tin này phải được dán mấy ngày rồi. Vĩ tiếc rẻ nhìn tôi
– Mình không muốn xa câu đâu, nhưng đã có thông báo như vậy rồi thì phải đi thôi. Dù sao vẫn hoc chung trường mà!
Tôi gật gật đầu, miệng mỉm cười mà trông còn thảm hại hơn là khóc. Vĩ nói tiếp
– Cậu đã tìm được chỗ trọ chưa? Chắc là trường sửa cũng không lâu nữa đâu!
Tôi lại tiếp tục gật. Thực ra là vì không muốn cậu biết tình hình hiện tại của mình. Là tôi chẳng có nơi nào để đi cả. Chỉ có số tiền ít ỏi tiết kiệm để đi tìm anh, với một đống đồ lỉnh kỉnh. Tôi cười trấn an Vĩ
– Mình định sẽ đi tìm vào ngày mai! Chắc cũng không khó lắm đâu!
– Ừ! Vậy mình đi trước nhé!
Vĩ vẫy tay rồi lại kéo vali đi trước. Ngó ra mới thấy xe nhà cậu ấy đã đậu sẵn ở đó từ lúc nào. Cậu vẫy tôi qua lớp kính một lần nữa, trước khi chiếc xe lao ra đường. Đại tiểu thư đúng là đại tiểu thư. Không ở kí túc xá thì có thể ngay lập tức có xe hơi đón về nhà. Còn tôi, nhà không có, tiền cũng không có. Đúng là ông trời bất công mà!
Than vãn một hồi, tôi quyết định về phòng nghĩ cách. Tôi không thể ngồi chờ chết được, tiện thể cũng thu xếp lại đồ đạc của mình. Trên giấy đã ghi chậm nhất là thứ 5 phải dọn đi. Tôi còn hai ngày nữa, phải mau mau tìm chỗ.
Những người trong kí túc xá lần lượt dọn đồ đi hết, gần như chỉ còn vài người ở khu B là còn nấn ná. Suốt một ngày, tôi chạy ngang chạy dọc tìm việc kiếm tiền, nhưng dốt cuộc vẫn không thể tìm được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




