watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9096 Lượt

một công việc thích hợp. Hơn nữa, cũng không ai chịu trả trước tiền để tôi thuê nhà. Thời gian chỉ còn một ngày nữa, tôi nằm bẹp trên giường, chán nản chờ họ tới khiêng đi. Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Ban đầu tôi tưởng là người đến kiểm tra xem đã dọn phòng hết chưa, không ngờ lại là…..Văn Nhân. Nhớ lại ngày hôm đó, tôi không muốn nhìn mặt anh ta nữa, quay người vào trong. Không hề để tâm tới thái độ của tôi, Nhân chỉ hỏi
– Em vẫn chưa dọn đi hả?
– Phải!
– Đã tìm được nơi ở mới chưa?
– Chưa!
– Vậy có cần anh giúp không?
– Không!
Anh ta hỏi ba câu, tôi trả lời ba chữ, vô cùng súc tích và đầy đủ. Nhân cũng nhận ra sự lạnh nhạt của tôi, không nói gì, lại cười
– Em vẫn chưa tìm được chỗ chứ gì. Được rồi! Đi theo anh!
Nói rồi anh ta nắm tay tôi định kéo ra ngoài, tôi vội vã la toáng lên
– Anh làm cái gì vậy chứ? Bỏ tôi ra!
– Anh đang giúp em mà!
– Không cần! Chuyện của tôi không cần anh quan tâm!
Tôi gào nhặng lên, vũng vẫy thoát ra khỏi tay anh nhưng Nhân vẫn nắm chặt, giờ tôi mới biết đúng là không nên nhìn mặt mà bắt hình dong. Nhân trông như vậy mà khỏe còn hơn cả….voi. Tuy nhiên, trước sự cự tuyệt của tôi, ánh mắt anh lại có chút thất vọng.
– Bỏ tay cô ấy ra! – Giọng nói quả quyết và điềm tĩnh bất chợt vang lên ngoài cửa làm cả hai chúng tôi cùng giật mình.
Mắt tôi biến thành hai chữ shock to đùng khi thấy Vũ đứng dựa vào cửa. Khuôn mặt vẫn còn nhợt nhạt do chưa khỏe hẳn, nhưng sự cao ngạo và làm chủ thì chẳng giảm đi chút nào. Cậu nhướng cặp mắt cảnh cáo về phía Nhân. Anh cũng nhìn lại, không ai chịu nhún nhường. Sau cùng, vẫn là tôi phải lên tiếng để họ dừng cái trò nhìn nhau tóe lửa này.
– Sao… sao cậu lại đến đây?
Vũ lúc này mới chịu rời mắt khỏi Nhân, liếc về phía tôi, giọng nói lạnh băng
– Đi theo tôi!
Vừa nói, cậu vừa tiến tới, kéo tay còn lại của tôi mà kéo đi không thương tiếc. Trông một chốc, tay kia bị Nhân giữ lại, nhưng trước ánh mắt của Vũ, anh ta cuối cùng cũng buông tay. Khuôn mặt xuất hiện biểu cảm không thể nào lí giải nổi.
Vũ cứ thế kéo tôi ra ngoài, cánh tay bị kéo của tôi lúc này mới xuất hiện cảm giác đau nhức. Tôi nhìn Vũ oán trách, cậu ta rốt cuộc có phải là con người không vậy chứ? Mấy hôm trước còn nằm bẹp trên giường, thế mà hôm nay đã chạy đến đây kéo tôi đi, nắm chặt đến nỗi tôi không thể nhúc nhích được. Mà hình như trong cái nắm tay này, còn có lẫn sự tức giận trong đó, thành ra lại càng khiến tôi sợ hãi, cứ im re cho cậu kéo đi.
Ra đến bên ngoài, Vũ đẩy tôi vào một chiếc xe, mà theo trí nhớ không được tốt của tôi thì đó là chiếc xe mà hôm mẹ Thiên Vũ kêu người tới đón tôi. Lúc này thì tôi nhận ra một điều, rằng, tôi thích cậu. Ok. Tôi để yên cho cậu kéo đi trước mặt Nhân, nhưng không có nghĩa là tôi bắt buộc phải làm theo những điều cậu nói, đặc biệt là trong cái thái độ đáng ghét đó. Tôi vùng vằng cãi lại
– Tôi không đi! Cậu định đưa tôi đi đâu chứ?
Gương mặt Vũ co lại. Ô hô. Trông hay lắm nhé. Lông mày cậu ấy chạm vào nhau, mắt thì bắn ra tia lửa. May mà ở đây không có xăng dầu hay thứ gì dễ cháy nổ không thì tiêu đời tôi rồi. Nhưng mà cũng chẳng cần đến mấy thứ ấy, ánh mắt Vũ cũng đủ làm tôi nổ bùm mấy chục lần rồi. Mà suy cho cùng thì tại sao tôi lại phải chịu cảnh này chứ? Cậu ta lấy quyền gì mà dùng thái độ đó với tôi? Bộ tôi vừa mới đem dầu đi đốt nhà cậu ta hay sao?
Hai chúng tôi cứ nhìn nhau. Rất lâu. Chắc cỡ phải 3 phút. Nhìn đến mức con ngươi tôi muốn rớt ra. Cuối cùng tôi vẫn là người chịu thua trước, ai kêu tôi đấu mắt lại kém như vậy. Đấy. Nói ra lại thấy bất công, người ta IQ cao, mà khả năng đấu mắt cũng vô cùng vượt trội. Tôi hơi cúi người, chui vào chiếc xe. Vũ đứng bên ngoài đóng cửa lại, rồi vòng sang ghế bên kia. Cậu vừa leo lên thì chiếc xe nổ máy, lao ra đường.
Đến lúc này, tôi mới biết căn nguyên thật sự của thái độ chẳng ra làm sao của Vũ. Cậu ta khoanh tay trước ngực, dựa người vào ghế, không (thèm) quay ra nhìn tôi mà hỏi
– Sao hai hôm nay cậu không đến thăm tôi?
Tôi thật sự muốn té khỏi ghế. Cái gì chứ? Cậu ta hùng hổ như vậy là vì tôi không đến thăm cậu ta sao? Đây có thật sự là thiên tài Hoàng Thiên Vũ ai ai cũng ngưỡng mộ không vậy? Sao vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà cũng tức giận? Nhỏ nhen! Quá nhỏ nhen!
– Tôi đâu có thời gian chứ!
Tôi đáp lại, định bổ sung là phải đi tìm nhà trọ không có thời giannghỉ ngơi thì Vũ đã nhảy vào họng.
– Không có thời gian. Vậy có thời gian để hẹn hò?
Tôi choáng đến nỗi suýt đập đầu vào hàng ghế phía trước. Trố mắt sang nhìn Thiên Vũ. “Hẹn…hò” Cái gì hẹn hò chứ? Chẳng lẽ cậu ta nghĩ tôi và …Nhân…. Thiên Vũ, trí tưởng tượng của cậu chẳng tệ chút nào.
– Cậu bảo tôi hẹn hò với ai? – Tôi chớp mắt hỏi lại
– Cậu đừng có giả ngây!
Tôi bắt đầu cảm thấy có chút bực bội. Cậu ta đang nghĩ cái gì vậy chứ? Lại còn không thèm quay ra nhìn tôi nữa. Cậu chưa học được phép lịch sự tối thiểu khi giao tiếp là phải nhìn người đối diện hả? Tôi gân cổ lên đáp
– Đúng đó, tôi hẹn hò đó. Thì sao nào? Cậu cấm được tôi sao? Cậu là cái gì chứ? Cậu là gì của tôi chứ?
– Cậu….
Vũ tức tối nhìn lại tôi. Lại thêm một tia sét nữa đánh nhùng nhoàng. Đúng lúc đó thì bất ngờ, chiếc xe quặt tay lái, trẹo hẳn về một bên. Tôi lập tức bị mất đà, lao thẳng vào….người Thiên Vũ. Bằng phản xạ nhanh không kém, Vũ vội ôm chầm lấy tôi, trước khi tôi lao thẳng vào tấm kính, chuẩn bị màn hôn

xe ngoạn mục.
– Xin lỗi câu chủ! Tôi sẽ cẩn thận! – Bác tài xế sau tai nạn đột ngột vội vàng nhận lỗi. Vũ vẫn ôm lấy tôi, nói máy móc
– Không…không sao!
Tôi vội vã nhổm dậy, định ra khỏi người Vũ thì cậu ta chợt kéo lại. Lúc này tôi mới nhận ra là hai đứa đang ở rất gần, nếu không nói là chỉ cách nhau một ngón tay. Tôi tự nhiên nhớ tới lúc ở trong bệnh viện. Tim theo phản xạ đập nhanh. Ấp úng nói
– Câu….Thiên Vũ à…hai…
Chưa kịp nói hết câu thì Vũ đã cúi xuống và…..Cái kiss thứ hai!
Mắt tôi mở lớn còn hơn cả mắt ếch. Mắt ếch vẫn chưa đủ. Mắt ốc, không, không. Nói chúng là cái con nào mắt to nhất quả đât ấy. Mọi giây thần kinh của tôi đều tê liệt, dường như cả người đã hóa đá chặt cứng, mặc dù từ trong ra ngoài đều cảm thấy nóng ran.
Lúc Vũ thả tôi trở về chỗ, tôi phải mất thêm vài giây để ổn đinh tinh thần. Vũ cũng ngượng ngùng quay trở lại vị trí ban đầu, cố gắng giữ lại vẻ bình thản.
– Giờ thì….tôi có quyền rồi chứ?
Tôi vẫn còn ngơ ngác sau nụ hôn, nhất thời không nói được tiếng nào. Cứ gục mặt vào kính, không dám quay lại nhìn Vũ. Sao….sao cậu ta dám làm như vậy chứ? Thiên Vũ – cậu là tên xấu xa. Sao tôi lại thích một tên xấu xa như vậy. Mới lúc trước còn hùng hổ với cậu ta. Mới như vậy mà bao nhiêu dũng

Trang: [<] 1, 61, 62, [63] ,64,65 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT