|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Bồn tắm rộng mênh mông, lại có thể mát – xa rất thư giãn. Lần nào tôi cũng độc chiếm nó đến mấy tiếng. Có hôm nằm mà ngủ quên luôn, làm Vũ lo lắng, suýt thì đạp cửa xông vào. Từ đó tôi rút kinh nghiệm, lúc nào đi tắm cũng mang theo….1 cái đồng hồ báo thức.
Buổi tối.
Tôi mang quần áo đi ủi. Mặc dù bác gái nói không cần, nhưng tôi vẫn muốn làm. Bác ấy không cản được, đành ngồi lại nói chuyện với tôi.
– Bác biết là cháu rất quan trọng với Vũ, nếu không, nó hẳn sẽ không đưa cháu về đây. Nó chưa từng đối xử với cô gái nào tốt như vậy!
Tôi yên lặng nghe mẹ Vũ nói, trong lòng không khỏi ngạc nhiên với phát hiện mới. Thiên Vũ chưa từng có bạn gái? Tôi cứ nghĩ cậu ta phải lăng nhăng lắm cơ. Tôi bất chợt có chút ngượng ngùng. Mẹ Vũ lại nói
– Tuyết Mai! Cháu là một cô gái tốt! Bác mong rằng hai đứa có thể tốt đẹp! – Bác ấy nắm tay tôi, mỉm cười. – Thiên Vũ nó là một đứa trẻ ngoan, nhưng lại không biết cách thể hiện tình cảm. Mong cháu có thể thay bác chăm sóc nó thật tốt.
Tôi đỏ mặt, không biết nói gì đành im lặng. Những lời này, sao lại có cảm giác như….mẹ chồng dặn dò con dâu vậy? Tôi nghĩ nếu tôi còn ở lại nhà cậu, e rằng sẽ phải nhập viện vì chứng hoang tưởng quá độ mất!
Tôi đành quay đi, tiếp tục ủi đồ. Mẹ Vũ bất chợt nhìn thấy chiếc hộp đựng sợi dây của anh bị hỏng hồi trước tôi để đầu giường, sắc mặt bác ấy bỗng thay đổi, nhưng tôi không nhận ra. Mẹ Vũ nhìn sợi dây, hỏi.
– Sợi dây này….
– Là của anh cháu cho cháu. Anh nói là có sợi dây này, cháu có thể tìm được ba mẹ cháu. – Tôi nắm sợi giây hình mặt trời, mỉm cười giải thích. Từ lúc bị Huyền làm hỏng, tôi luôn để nó trong hộp, chưa bao giờ để nó xa mình. Ít nhất thì tôi sẽ có cảm giác anh đang bên cạnh. Cho dù tới giờ tôi vẫn chưa có thêm tin tức nào về anh cả.
– Ba…mẹ cháu? – Bác ấy càng tái mặt nhìn tôi.
– Dạ! Năm cháu 7 tuổi, ba mẹ đã bỏ cháu! – Giọng nói của tôi bất chợt chùng xuống. Mẹ Vũ lại im lặng rất lâu, cứ nhìn tôi bằng ánh mắt ngỡ ngàng. Sau đó thì vội vã ra ngoài, dáng điệu rất lạ.
……………………..
Lúc tôi đem đồ đi cất lại ngang qua phòng Vũ, thấy phòng cậu không đóng cửa mới nghĩ ra đồ của cậu hình như cũng chưa giặt. Tôi nhẹ đẩy cửa, nhìn quanh một hồi, trong phòng trống trơn. Chắc Vũ vừa mới ra ngoài. Tôi tiến đên chiếc tủ gỗ kê gần đó, lôi ra đống quần áo. Lại tiện tay xếp luôn quần áo vừa mới ủi vào. Trong lúc tôi không để ý, một vật thể lạ từ trong đống quần áo bỗng rơi ra. Tôi tò mò cầm lên. Là một bì giấy đã ngả vàng. Chưa đến 1 phút suy nghĩ, ý thức đã bị trí tò mò đánh bại. Tôi nhẹ nhàng mở bì giấy ra, bên trong có một tờ giấy và một tấm ảnh đã cũ. Tôi lấy giấy đọc trước, nhìn lướt qua một lượt những dòng chữ đã mờ nhòe. Có một tấm thiệp nhỏ được kẹp vào tờ giấy, trên nền giấy đỏ thắm là hàng chữ tròn trịa xinh xắn. Dường như là của một bé gái. Tấm thiệp chúc mừng sinh nhật Vũ, bên dưới có ghi: Em gái: Thiên Tuyết!
Em gái? Thiên Tuyết? Vũ có em gái? Sao giờ tôi mới biết chuyện này? Mẹ Vũ và cậu chưa bao giờ nhắc tới, tôi chỉ mang máng nhớ có một thông tin lúc tìm hiểu thông tin về cậu, là cô con gái thứ hai nhà họ Hoàng bị mất tích. Chẳng lẽ đó là em gái Thiên Vũ
Tôi đặt tờ giấy vào chỗ cũ, rút tấm ảnh ra. Nhưng chưa kịp nhìn thì có tiếng cửa lách cách. Tôi vội vàng để chúng vào chỗ cũ, nhanh tay đóng sập tủ lại. Vừa quay ra đã thấy Vũđứng sau lưng.
– Cậu đang làm gì vậy?
– Tôi….tôi định giúp cậu mang đồ đi giặt!
Tôi vừa nói vừa ôm đống đồ trong giỏ, không nói thêm gì, chạy biến ra ngoài. Trái tim lúc này mới phục hồi được nhịp đập. Đúng là cái tật tò mò lúc nào cũng làm hại tôi.
Lúc tôi mang đồ đi lại gặp mẹ Vũ, vẫn ánh mắt rất lạ mà tối qua bác ấy nhìn tôi, nhưng tôi không để ý.
Tối
Tôi ngồi ôm TV. Điểm thứ hai tôi thích nhà Thiên Vũ: TV rất to. Xem cũng đã hơn hẳn. Tôi vừa nhấm nháp đồ ăn vặt, vừa xem phim. Một lúc sau thì Vũ về, hôm nay cậu ấy về hơi muộn, mải xem phim nên tôi cũng không để ý lắm.
Trong phim, nhân vật nam và nữ đang hẹn hò. Tôi bốc một nắm bỏng bỏ vào miệng, thầm nghĩ, trong phim lúc nào chẳng có cảnh hẹn hò. Nhân vật nam và nữ sẽ cùng đi chơi, cùng đi ăn, xem phim…. Nói chung là làm những việc lãng mạn. Có cô gái nào lại từ chối sự lãng mạn chứ. Bàn tay đang cầm bỏng ngô của tôi chợt khựng lại. Tôi vừa mới nhận ra một điều: hình như tôi và Vũ chưa từng hẹn hò. Hoặc ít nhất là một buổi đi chơi riêng. Trong vô thức, cái miệng không kiểm soát được của tôi bật ra một câu không hề ăn nhập
– Hình như hai chúng ta chưa hẹn hò bao giờ?
Gần như nói xong rồi thì tôi mới nhận thức điều mình vừa phát ngôn. Vũ đang uống nước thì chợt dừng lại, hỏi
– Cậu bảo gì?
– Không….không có gì!
Tôi vội vã xua tay, trong lòng thầm cảm tạ trời đất là cậu ấy chưa nghe được. Nếu không, chắc tôi xấu hổ mà chết mất. Dạo này tôi bị thêm cái tật ăn nói linh tinh mất kiểm soát.
– Cậu nói cái gì hẹn hò cơ? – Vũ vẫn không chịu buông tha cho tôi. Sao tai cậu lại thính như vậy chứ, tôi nói nhỏ thế cũng nghe được. Tôi lấp liếm
– Đâu…đâu có! Tôi nói là phim, phim đang hẹn hò.
Vũ chau mày nhìn tôi, như thể đang dò xem tôi có nói dối không. Sau một hồi thì cậu cũng quay ra, tiếp tục với cốc nước đang uống dở.
Chap 54: Hẹn hò
Hôm nay quả là ngày hạnh phúc với tôi. Này nhé! Hôm nay là thứ 7, tức là không phải đi học, không phải dậy sớm. Mẹ Thiên Vũ cũng đi công tác vài ngày, tôi càng không phải thể hiện sự đảm đang của mình. Thế là tôi quyết định tự thưởng cho mình thêm vài tiếng ngủ nướng. Tuy nhiên, vẫn có kẻ to gan dám phá vỡ giấc ngủ vàng ngọc của tôi. Và kẻ đó, không ai khác, chính là Hoàng Thiên Vũ.
Cậu ta đứng bên ngoài, vừa gõ cửa vừa gọi
– Tuyết Mai! Mau dậy đi! Tuyết Mai!
Grrr. Tức chết mất thôi! Đồ không có nhân tính Hoàng Thiên Vũ. Tôi lấy chăn bịp chặt hai tai, nhất quyết không mở cửa. Cậu ta vẫn không chịu buông tha
– Tuyết Mai! Tôi đếm đến 3 mà cậu không mở cửa thì tôi sẽ xông vào! 1…
Tiếng đếm dõng dạc của Vũ làm đống chăn gối trên đầu tôi cũng phải tự động mà dời đi. Ai bảo tôi ăn nhờ ở đậu nhà người ta chứ. Có muốn ý kiến cũng không được!
2…
Thật không chịu nổi mà! Tôi vội vã lật tung đống chăn vùng dậy, ngái ngủ lao đến cánh cửa
3.
– Cái gì chứ hả? – Tôi vừa bực tức vừa ngáp hỏi Thiên Vũ. Không hề để tâm đến bộ dạng thảm họa của mình. Tóc tai rối xù, miệng thì há to hết mức. Vũ hơi sững lại nhìn tôi. Cũng may là chưa bị tôi dọa sợ chạy mất. Tôi đưa tay vuốt vuốt lại tóc. Bất thần, Vũ vứt vào người tôi một đống đồ. Tôi tròn mắt, tỉnh cả ngủ.
– Cái gì thế này?
– Mau thay đồ đi! – Vũ điềm đạm ra lệnh
– Hả?
Tôi ngơ ngác nhìn cậu rồi lại nhìn đống đồ trên tay mình,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




