|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
khí đã chạy đi hết. Phương Tuyết Mai ơi Phương Tuyết Mai. Mày cũng chỉ là một đứa con gái tầm thường thế thôi à? Bị khuất phục dễ dàng như vậy.
Tôi cứ tự dằn vặt mình. Thật muốn đập đầu luôn vào tấm kính này cho rồi. Không ngờ chiếc xe lại dừng đúng lúc, đầu tôi va vào kính đánh cốp. Tí tưởng vỡ sọ. Đau điếng xoa xoa cục u trên trán, tôi cau có quay sang Vũ. Cậu ta đã mở cửa ra ngoài, qua bên này mở cửa cho tôi. Lúc này tôi mới biết, điểm đến của chúng tôi chính là nhà Thiên Vũ. Cậu ta đưa tôi về nhà làm gì chứ? Không để tôi kịp thắc mắc, Vũ lại điềm đạm kéo tôi đi.
– Đi thôi!
Tôi tự biết mình là một đứa con gái không giỏi giang, IQ lại không cao, đã vậy từ khi nói thích cậu, chút IQ kia còn tụt giảm đến thảm hại. Nếu không, tôi nhất định không bao giờ ngoan ngoãn đi theo Vũ vào trong mà không thắc mắc một tiếng nào như thế này.
Mẹ Vũ vừa nhìn thấy cậu ta đưa tôi vào, cũng ngạc nhiên không kém. Nhưng chưa kịp hỏi thì Vũ đã nói
– Con sẽ giải thích sau!
Mẹ cậu gật đầu, tươi cười nhìn tôi
– Vũ rất ít khi dẫn bạn về nhà. Cháu ở lại đây chơi nhé, để bác đi chuẩn bị cơm trưa!
– Ơ….Dạ…để cháu giúp bác! – Tôi không biết làm gì khác ngoài chạy theo mẹ Vũ vào bếp. Vẫn không hiểu rốt cuộc tại sao Vũ lại đưa tôi về đây. Nhưng thôi kệ, ăn trước hãy tính. 11 giờc rồi.
Tôi và bác gái ở trong bếp làm thức ăn, còn Thiên Vũ ở ngoài đọc sách. Chẳng mấy chốc mùi thức ăn thơm phức đã lan tỏa khắp phòng. Ban đầu tôi cứ nghĩ mẹ cậu chỉ ngồi chờ người ta mang thức ăn đến phục vụ, không ngờ bác ấy lại tự nấu nướng, hơn nữa còn rất ngon.
Cơm nước xong xuôi, tôi dọn bát đũa ra bàn. Rồi lần lượt bê thức ăn ra. Trong khi đó, Vũ đang sai người lái xe đi làm việc gì đó. Mùi thức ăn thơm nức, khó lòng mà kiềm chế nổi. Món nào trông cũng rất hấp dẫn. Tôi thì chỉ cảm thấy nhà Vũ rất hoang phí, chỉ có ba người ăn cơm mà nấu nhiều kinh khủng. Đã vậy ai ăn cũng khiêm tốn, làm tôi đói mà không dám ăn nhiều. Thầm nghĩ, ăn được bữa cơm của nhà giàu đúng là không dễ chút nào.
Thiên Vũ ăn xong đã có người giúp việc mang hoa quả tráng miệng tới. Cậu cầm một xiên táo, vừa nói với cô giúp việc
– Chị dọn giúp tôi một phòng trên gác nhé!
– Dạ! Cậu chủ! – Chị ấy không thắc mắc, chỉ đáp rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Mẹ Thiên Vũ ngạc nhiên nhìn cậu
– Con muốn dọn phòng trên đó làm gì?
Tôi vẫn đang húp canh, vừa uống, vừa ngửng lên nhìn cậu. Vũ chỉ đáp
– Phòng đó là cho Tuyết Mai!
Chap 53: Nhà mới
Tôi bị câu nói của Vũ làm sặc nước, ho sặc sụa. Cũng may là tôi nuốt lại chứ không phun ra trước mặt cậu. Mẹ Vũ vội đưa cho tôi cốc nước, điệu bộ ngạc nhiên không kém. Khi đã bớt ho lại, tôi mới tròn mắt nhìn Vũ, lắp bắp hỏi
– Cậu…bảo..gì?
– Từ hôm nay cậu sẽ chuyển đến đây!
Câu khẳng định của Vũ làm tôi suýt sặc lần nữa. May mà tôi không uống thêm ngụm nước nào. Tôi càng ngạc nhiên hơn
– Tại sao?
– Tôi đã đọc thông báo rồi. Cậu không có nơi để đi đúng không? Vậy cứ đến đây đi! Mẹ! Mẹ không phản đối chứ? – Vũ quay sang chờ ý kiến của mẹ. Bác ấy cũng hơi bất ngờ trước quyết định đột ngột của Vũ, nhưng sau đó thì gật đầu, chiều theo ý tưởng điên khùng của cậu.
– Nếu cháu đã không có chỗ để thuê nhà thì hãy đến đây đi!
– Cháu…..
Vừa lúc đó, bác tài xế lúc nãy cũng đi vào, còn bê theo rất nhiều đồ lỉnh kỉnh, trong đó có cả vali của tôi. Vậy ra cậu ta đã bảo người đến kí túc xá mang đồ của tôi về đây từ lúc nào mà tôi không biết. Vũ bình thản nói
– Bác mang lên trên lầu giúp cháu. – nói đoạn quay sang tôi – đồ đạc cũng mang đến rồi, cậu cần gì nữa không? Tôi sẽ cho người mang đến!
– Cậu….ai cho cậu làm thế hả? – Tôi phẫn nộ nhìn cậu. Sao cậu ta dám làm mà không nói với tôi một lời nào, như vậy có khác nào bắt ép người khác. Thật quá quắt!
Tôi đứng phắt dậy, định chạy ra lấy lại đồ của mình thì bị mẹ Vũ cản lại. Bác ấynhẹ nhàng nói
– Tuyết Mai! Thiên Vũ làm vậy cũng là muốn tốt cho cháu. Cháu hãy ở lại đây, đừng ngại. Bác cũng rất muốn căn nhà này có thêm ai đó cho bớt trống trải.
– Nhưng cháu….cháu không thể…
– Cháu yên tâm, bác chỉ giữ cho đến khi cháu tự tìm được nhà trọ thôi. Cứ xem như là bác mong cháu ở lại. Được không? – Ánh mắt mẹ Vũ nhìn tôi rất diu dàng, rất tha thiết. Hơn nữa, tôi cũng thực sự không còn nơi nào để đi. Tôi e ngại nhìn bác ấy, suy nghĩ một hồi. Cuối cùng cũng gật đầu.
– Tốt lắm! Vậy để bác kêu người dọn dẹp phòng giúp cháu. – Bác ấy tươi cười nhìn tôi rồi đi lên lầu.
Tôi liếc Thiên Vũ, thấy cậu ta cười đắc thắng, bèn vứt cho cậu cái nhìn cảnh cáo. Tôi là vì mẹ cậu chứ không phải vì cậu nhé! Vũ nhún vai, sau đó cũng đi lên lầu. Tôi chỉ còn biết thở dài một tiếng. Đúng là cuộc đời này, không thể nói trước được điều gì. Có ai ngờ lại có một ngày tôi và Hoàng Thiên Vũ ở chung dưới một mái nhà chứ. Nếu mà kể cho đám bạn cũ của tôi, chắc chúng nó tưởng tôi bốc phét mà cười bể bụng mất.
Tôi lắc đầu, ngán ngẩm về căn phòng mà Vũ và mẹ cậu đã chuẩn bị cho. Lấy đồ đạc trong vali ra xếp lại.
Từ hôm đó, tôi và Vũ đi học cùng nhau rồi lại cùng về. Thật ra nói thích thì cũng thích, nhưng bất tiện thì cũng chẳng thiếu. Đại khái như việc Thiên Vũ hay dậy sớm tưới cây, sáng nào cũng ra vườn hoa sau nhà. Báo hại tôi cũng phải thức dậy dù buồn ngủ điên cuồng. Nhưng thật sự nhìn cậu lúc tưới cây rất tuyệt. Và tôi lại nhớ lần đầu tiên gặp cậu ta ở trường, lúc ấy Vũ cũng đang tưới cây. Cái tật táy máy nổi lên, tôi cũng chạy ra đòi giúp. Tôi chợt phát hiện ra, công việc này không hề nhàm chán như tưởng tượng. Vậy là chỉ cần có hứng, tôi lại đem bình ra tưới cây, bất kể ngày đêm. Được ba hôm thì cây trong vườn đồng loạt….quy tiên. Thế là tôi bị cấm ra vườn một tuần!
Không hề nản chí, nhân lúc Vũ vắng nhà, tôi lại lén lút ra vườn. Tôi còn học được cách tỉa cây. Có điều giống như lần trước, sau khi tôi tỉa xong, tuyệt không một cây nào mọc lên được nữa. Tôi phát hiện mình sinh ra không có năng khiếu làm vườn. Mà Vũ cũng chẳng cho tôi đụng đến thêm một lần nào nữa.
Cuộc sống của tôi rơi vào nhàm chán, ai bảo tôi sinh ra đã rất hay táy máy chân tay, ngồi không không chịu được. Đi học về sớm, tôi thường tranh giúp mẹ Vũ nấu ăn. Dù sao cũng ăn nhờ ở đậu nhà người ta, phải làm cái gì đó mới được. Thiên Vũ không cản, mặc tôi thích làm gì thì làm.
Hôm nào bận rộn, cậu sẽ về muộn. Tôi và mẹ Vũ chờ cậu về ăn cơm. Ba người vừa vui vẻ ăn, vừa nói chuyện. Đôi khi tôi thật sự có cảm giác, chúng tôi giống như…..1 gia đình nhỏ vậy. Nhưng lần nào nghĩ tới cũng tự đỏ mặt. Nhàn hạ sinh hoang tưởng đây mà!
Nơi tôi thích nhất ở nhà Vũ là nhà tắm. Nó phải rộng bằng 3, 4 cái phòng của tôi.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




