watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6718 Lượt

con trai trong bộ vest màu đen quay mặt lại. Vi bỗng giật mình bởi vì anh ta đeo một chiếc mặt nạ che kín khuôn mặt. Thấy hắn không phản ứng gì, Hải Vi liền bỏ đi. Nhưng đi được ba bước lại bị người con trai đókéo lại. Vi hơi bực mình, lột hẳn mặt nạ ra nói : “Nhìn kỹ đi, tôi không phải Phương Lan”.

Hắn vẫn không nói lời nào, Vi nhìn vào mắt hắn, sao có cảm giác hắn đang cười vậy trời. Hải Vi bắt đầu hoảng sợ. Cô chỉ tay về phía sau nói: “Phương Lan, cậu tới thật đúng lúc!”, nói rồi cắm cổ chạy đi. Chiêu dương đông kích tây này dùng rồi nên có kinh nghiệm, chỉ trong chốc lát Hải Vi đã hòa mình trong đám đông bỏ rơi được kẻ đeo mặt nạ kia. Cô nhanh chóng đi tìm Phương Lan. Phương Lan không thấy đâu lại đập mặt Chu Việt mới khổ chứ!

– Hải Vi, tớ đợi cậu mãi, cậu đi đâu vậy?

– À, mình không phải Hải Vi, mình là Phương Lan- Hải Vi cố nói lái giọng.

– Cậu đừng đùa nữa, tớ chưa quên mặt cậu nhanh như vậy đâu. .

Hải Vi chợt nhớ ra mình đã tháo chiếc mặt nạ, cô ngại ngùng đeo nó trở lại rồi cười nói: “Định đùa cậu một tí cho vui ấy mà. Có thấy cô gái giống mình vừa nãy đâu không?”

– Hình như là đi về phía đài phun nước thì phải.

Hải Vi cầm điện thoại lên định gọi cho Phương Lan thì thấy có 10 cuộc gọi nhỡ của Thiên Vũ, 2 của Hàn Duy, 1 của Bảo Nguyên. Chắc Thiên Vũ đang sốt ruột lắm. Hải Vi kiếm cớ bỏ rơi Chu Việt một lần nữa rồi chạy nhanh tới đài phun nước.

Không thấy Phương Lan cũng

chẳng thấy Thiên Vũ đâu. Hải Vi đang điện thoại cho Phương Lan thì bỗng nhiên đèn xung quanh đó vụt sáng. Những ngọn đèn muôn màu nhấp nháy tạo ra một khung cảnh thật đẹp. Hải Vi lặng người trước vẻ đẹp huyền diệu ấy, nhưng rồi cô chợt nhận ra chúng là dành cho Phương Lan. Chắc Thiên Vũ đã sắp đặt trước những ngọn đèn này.

– Allo. Hải Vi à, tớ tới đó mà không thấy ai cả. Cậu vào hội trường đi, lễ hội khiêu vũ bắt đầu rồi đấy- Phương Lan bắt máy, nói.

– Ơ, cậu không gặp Thiên Vũ à?

– Có vừa gặp cậu ấy xong. Vào đây khiêu vũ đi.

– Ừ- Hải Vi thở phào, cuối cùng nhiệm vụ cũng đã được hoàn thành.

Bỗng nhiên, một người con trai trong chiếc áo sơ mi màu trắng và chiếc mặt nạ che kín khuôn mặt xuất hiện trước mặt Hải vi, làm cô giật mình. Người đó ngả người xuống, tay chìa về phía trước, điệu bộ như muốn mời Hải Vi nhảy. Vi ngượng ngùng: “Xin lỗi, mình không biết nhảy”.

Người con trai không nói gì mà tiến tới cầm tay trái của Hải Vi đặt lên vai mình, một tay hắn nắm tay còn lại của Vi, tay kia thì ôm nhẹ lên eo của cô.

Tim Hải Vi đập mạnh, đầu óc trống rỗng, chẳng biết mình nên làm gì nữa. Tiếng nhạc vang lên êm đềm, Hải Vi cùng người con trai lạ đó bắt đầu nhảy. Cô có cảm giác mình- là nàng công chúa lọ lem- đang được nhảy với chàng hoàng tử trong câu chuyện cổ tích. Hai người đều im lặng không nói câu nào, chỉ di chuyển những bước thật chậm. Thi thoảng Vi dẫm phải chân bạn nhảy, nhìn vào mắt hắn Vi cảm nhận được nụ cười nhẹ nhàng, cô cũng khẽ cười đáp lại.

Bầu trời với vầng trăng sáng trong, những ngọn đèn với ánh sáng huyền ảo làm cho không gian xung quanh hai người đẹp hơn bao giờ hết. Vi ngước lên nhìn vầng trăng trên cao, bất chợt bắt gặp ánh mắt người đó đang nhìn mình. Ánh mắt quyến rũ đó làm Vi nóng bừng cả mặt.

Đây không phải là mơ đó chứ? Có phải chàng là tuxedo đeo mặt nạ còn ta là thủy thủ mặt trăng không?

CHAP6

– Lãng mạn quá Vi ơi. Rồi sao nữa?- Mai Thu thúc giục

– Bóng đèn bỗng nhiên tắt, chàng tuxedo cũng biến mất luôn. Còn lại mỗi tao đứng một mình.-Hải Vi nuối tiếc kể.

– Vậy là sao đây. Ít ra hắn cũng phải hỏi tên, xin số điện thoại của mày chứ.- Vân Oanh thốt lên bức súc.

– Cái quan trọng là hai người chưa biết mặt nhau, vậy mà hắn lại ra đi không lời từ biệt.huhu. Thằng này làm người ta tức chết mà.- Mai Thu hình như còn buồn hơn cả Hải Vi thì phải.

Hải Vi vẫn nghĩ chuyện vừa rồi chỉ như một giấc mơ. Có lẽ thi thoảng ông trời lấy làm thương cho những kẻ cô đơn nên tạo ra một niềm vui bất ngờ nào đó, mục đích là thổi lên ngọn lửa hy vọng sắp lụi tàn trong lòng họ, nhưng rồi ngọn lửa ấy lại dần dần bị lụi tàn thôi. Vì hiện thực không giống như mơ, mà mơ thì không thể thành hiện thực.

Hình dáng ấy có vẻ thân thuộc, ánh mắt cũng có chút quen, có lẽ ta đã từng gặp người đó trong mơ rồi. Chẳng hy vọng gì nhiều nhưng ít ra ta cũng đã có một kỷ niệm đẹp.

Buổi sáng, mặt trời đã lên khá cao, ba cô nàng mới chịu thức dậy. Tại tối qua thức khuya tâm sự đây mà.

– Thôi chết rồi, tao muộn giờ làm mất- Hải Vi hốt hoảng.

– Hôm nay mà cũng phải làm sao?-Vân Oanh giọng ngái ngủ.

– Xin nghỉ đi, giờ cũng muộn rồi- Mai Thu cũng lên tiếng.

– Không được đâu, hôm nay là ngày được lãnh lương mà, phải đi chứ.

Hải Vi uể oải tới nơi làm việc, nhưng nghĩ đến khoản tiền sắp được nhận cô cảm thấy phấn chấn hơn. Vừa bấm chuông xong đã có người mở cổng ngay, đó là Thiên Vũ.

– Việc tối qua là thế nào đây, sao Phương Lan bảo không thấy cậu ở chỗ đài phun nước- Hải Vi hỏi.

– Tại cậu cả đó. Gọi điện mãi không nghe. Bóng điện tự nhiên bị hỏng không sáng được, Phương Lan lại đến đúng lúc đó, làm sao tôi dám thò mặt ra. Thế là hỏng hết kế hoạch- Thiên Vũ gần như gào lên.

Hải Vi chỉ biết im re, ai ngờ lại còn có chuyện đó nữa. Lỗi đâu phải hoàn toàn tại mình, hắn có bao nhiêu thời gian chuẩn bị mà có mỗi việc đó cũng không xong.

– Này sao không nói câu nào thế, chắc tối qua bận hẹn hò quá nên không nghe máy chứ gì?- Thiên Vũ càng tức giận.

– Đâu có, tại…

Hải Vi chưa kịp giải thích thì có tiếng chuông điện thoại vang lên. May quá, cô liền nhấc máy. Giọng con trai oang oang:

– Hải Vi à, Tớ Chu Việt nè. Tối qua gặp cậu tớ rất vui, tớ…

– À, mình đang bận lúc khác nói chuyện nhá- Nói rồi cúp máy. Thà nghe Thiên Vũ mắng còn hơn nghe thằng cha này kể chuyện người yêu cũ.

– Ai vừa gọi vậy?- Thiên Vũ nhìn điện thoại hất hàm hỏi Hải Vi.

– Bạn thôi.

– Vì hắn mà tối qua cô không nghe máy của tôi đúng không?-Thiên Vũ vẫn còn bực tức.

– Làm gì mà to tiếng vậy hả?

Bảo Nguyên từ trên lầu nói vọng xuống, tiếng của anh ta còn to gấp đôi tiếng của Thiên Vũ. Nói rồi từ từ đi xuống, nhìn Hải Vi hỏi : “Tại sao tối qua không trả lời điện thoại của tôi?”

Mệt với hai thằng cha này quá. Người ta cũng có quyền cá nhân chứ, muốn nói chuyện với ai thì nói, không thích thì không nói, có vậy mà cũng không hiểu, hỏi hoài.

– Tôi có việc bận. ThiênVũ à, lần này không giúp được cậu, lần sau tôi sẽ giúp bù.

– Lại nhờ cậu để hỏng việc của tôi nữa à- Nói rồi bỏ đi.

– Cô bận việc gì vậy?- Bảo Nguyên vẫn tiếp tục tra khảo.

– Thì hẹn hò với bạn trai đó, tôi cũng phải có thời gian riêng tư chứ.- Hải Vi bực mình nói đại cho xong.

Bỗng nhiên bầu không khí trở nên im lặng, Bảo Nguyên đứng bất động, Thiên Vũ cũng ngoái đầu lại không bước tiếp, cả hai nhìn chằm chằm vào Hải Vi.

Trời ơi, chẳng lẽ chuyện tôi có bạn trai lại khó tin đến vậy sao, trông tôi cũng có

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,33 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT