|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
đến nỗi nào đâu. Tại sao hai người nhìn tôi như kiểu nhìn sinh vật lạ vậy?
Trong lúc hai người kia
đang bị đóng băng tại chỗ, thì Hải Vi nhanh chóng thoát thân, chạy ra mở cổng vì có người vừa nhấn chuông. Đứng trước mặt cô lúc này không ai khác, chính là Phương Lan. Thì ra cô ấy là hàng xóm nhà Thiên Vũ.
– Uả, sao cậu lại ở đây- Phương Lan ngạc nhiên nhìn Hải Vi.
– À, tớ…tớ làm người giúp việc ở đây
Nói xong cảm thấy ngượng ngùng nhưng Hải Vi vẫn cố cười, mời Phương Lan vào nhà. Vừa thấy Bảo Nguyên, Thiên Vũ, Phương Lan đã tươi cười cất giọng:
– Anh em nhà anh được đó nha, tối qua rõ dàng đều hẹn nhảy với em mà lặn đâu mất tiêu.
– Không phải Thiên Vũ đi cùng em sao? Bảo Nguyên nhìn Thiên Vũ có vẻ nghi hoặc.
– Đâu có, cả buổi tối gặp cậu ấy có 1 lát lúc sắp diến ra dạ hội thôi.- Phương Lan nhăn mặt nói.
Người xinh có khác, nhìn cô ấy nhăn mặt cũng đến là đáng yêu. Hải Vi không dám ở lại nói chuyện cùng bọn họ, rút lui nhẹ nhàng để đi làm việc. Đang đi thì bỗng đứng lại vì nghe Bảo Nguyên nói: “Chắc cậu ta bận đi đánh nhau thôi. Cách đây 1 tháng đã bị đâm một nhát vào tay mà không chừa.”
Một tháng trước cũng chính là ngày mà Hải Vi gặp người con trai có vết thương ở tay. Xem ra tầm thước của hắn cũng giống như Thiên Vũ, lẽ nào lại là cậu ấy?
– Anh thì có khá khẩm gì, hôm tôi bị đánh đó không phải anh cũng bị người ta săn đuổi sao. Dám đi cướp bạn gái của xã hội đen cơ đấy. May mà chỉ bị thương nhẹ ở tay chứ không bị mất mạng.
Thiên Vũ và Bảo Nguyên có tầm thước như nhau, lại cũng bị thương ở tay, rút cuộc là ai ngày hôm đó đã nhờ Hải Vi giúp đỡ đây? Có khi chỉ là trùng hợp, không phải là hai người bọn họ cũng nên. Chỉ cần Hải Vi hỏi thêm vài câu là biết ngay, nhưng cô không có dũng khí đó.
TIẾP CHAP 6
Cầm tiền trên tay, Hải Vi sung sướng nhắn tin cho mọi người. Hàn Duy đáp lại: “Tiền tình đề huề, chị sướng rồi nhé.”
– Tiền thì có tí ti thôi, còn lấy đâu ra tình mà đề huề chứ?
– Tối qua không phải bỏ rơi em để hẹn hò với bạn trai còn gì?
– Đâu có, chị bận chút việc. Với lại có thấy mặt mũi em đâu.
– Gặp rồi nhưng chị không biết đấy thôi. Lúc chị đang mải nhảy với anh chàng nào đó.
– Em nhìn nhầm rồi. Làm gì có
– Chỗ đó điện sáng quắc à, bồn nước thì lung linh huyền ảo, lại chỉ có hai người ai mà không nhìn thấy.
Vậy là Hàn Duy bắt gặp mình thật rồi, tự nhiên thấy xấu hổ với nó quá. Tối nay đi học võ, nó trêu mình chết đây.
Đúng như Hải Vi dự đoán, vừa gặp Hàn Duy ở cổng đã nghe tiếng cậu nói: “Trăng tối qua đẹp thật đó nha, bồn nước cũng đẹp, bóng điện cũng đẹp, con người lại càng đẹp hơn”
Hải Vi không biết từ bao giờ cô lại hiểu được ý của Hàn Duy nhanh như vậy. Cậu ta thường hay nói rất vắn tắt, người thường khó mà hiểu được. Hải Vi biết Hàn Duy đang có ý trêu mình nhưng mặc kệ không nói gì. Lòng tự hỏi “nếu cậu biết tối qua tôi đã giúp người ta tỏ tình với Phương Lan, thì cậu có giận không?”
Hàn Duy và Hải Vi vừa dừng xe trước cửa câu lạc bộ thì thấy Phương Lan. Cô ấy cũng mơí tới, nhưng khác mọi ngày, hôm nay Phương Lan có Thiên Vũ đi cùng. Nhìn họ cười nói có vẻ rất thân mật. Hải Vi lo lắng nhìn Hàn Duy, vẻ mặt của cậu chỉ thể hiện chút ngạc nhiên.
– Chào hai người, Thiên Vũ từ giờ sẽ tới học cùng chúng ta- Phương Lan nhẹ nhàng nói.
– Liệu cậu ấy có theo kịp không, chúng ta đã học được mấy tuần rồi còn gì- Hải Vi không hỏi Phương Lan
– Tấc nhiên là kịp, tôi có năng khiếu bẩm sinh mà, cậu không phải lo- Thiên Vũ cười hà hà.
Năng khiếu đánh lộn bẩm sinh à? Hắn ta có mà học hành cái gì, chắc tới đây để tán gái thôi. Phen này Hàn Duy phải chịu áp lực rồi.
Hàn Duy cười nói: “Vậy cũng tốt, chào mừng anh gia nhập câu lạc bộ.”
Hai người cũng biết nhau sao? Thế thì chắc Hàn Duy cũng biết, Vũ là tình địch của mình rồi.
Tốt cái gì mà tốt, người ta đến đây để cướp người tình trong mộng của cậu đó. Mà mình làm sao thế này, rõ dàng hôm qua còn muốn giúp Thiên Vũ, giờ lại không muốn thấy cậu ta đi cùng Phương Lan. Con người chẳng có chính kiến gì cả, chưa gì đã thay đổi. Cũng chỉ tại lo cho Hàn Duy thôi.
Trong buổi tập, Phương Lan ần cần chỉ bảo Thiên Vũ từng động tác, lại còn lau mồ hôi cho cậu ta nữa. Nhìn vẻ mặt Thiên Vũ mới sung sướng làm sao, còn Hàn Duy lẽ ra phải u sầu thì vẫn giữ được vẻ điềm nhiên như mọi khi.
Hải Vi biết chắc thằng nhóc đó bề ngoài thì như vậy, chứ trong lòng đang tràn ngập lệ tình. Chẳng biết làm sao để an ủi, Hải Vi cũng lấy khăn lau mồ hôi cho Hàn duy.
– Hôm nay em có vẻ mệt rồi, nghỉ ngơi một chút đi.- Hải Vi ái ngại nói.
– Em thì mệt gì chứ, chị mới đáng lo kìa. Suốt từ tối đến giờ cứ đăm chiêu là làm sao? Không phải tại chàng Thiên Vũ kia chứ?-Hàn Duy nhìn Vi ngiêm túc hỏi.
– Có gì liên quan đến tôi à?-Thiên Vũ lù lù xuất hiện.
– Anh tập rất khá!-Hàn Duy khen.
– Tấc nhiên rồi, cậu không ở nhà lo học hành mà còn bày đặt học võ, đúng là ngu ngốc!
Thái độ của Thiên Vũ kiểu gì đây? Người ta khen cậu vậy mà cậu lại chửi người ta ngu ngốc.
– Em vẫn lo chuyện học hành mà. Anh cứ yên tâm-Hàn Duy nhẹ nhàng nói.
– Cậu làm sao thì có liên quan gì tới tôi đâu mà yên tâm với chả không. Đừng dùng cái chiêu nịnh bợ ấy với tôi, vô ích.-Thiên Vũ nhếch mép cười nhạt.
Hàn Duy im lặng, Hải Vi bực mình nói:
– Sao phải
nịnh bợ cậu chứ, nói vậy mà cũng nghe được.
– Liên quan gì tới cậu à?-Thiên Vũ bực tức nhìn Hải Vi.
May mà Phương Lan tới nếu không Hải Vi đã bị thiêu chết bởi tia lửa điện từ mắt Thiên Vũ phóng ra rồi.
Hết giờ học võ, Thiên Vũ chở Phương Lan phóng qua đánh vèo một cái trước mặt Hàn Duy và Hải Vi. Trông thấy cảnh đó, Hải Vibuồn man mác. Lẽ ra Phương Lan phải là người thế chỗ mình, ngồi sau Hàn Duy mới đúng. Thằng nhóc có lẽ đang tủi thân lắm đây. Hải Vi định lên tiếng an ủi, thì tiếng chuông điện thoại của Duy vang lên.
– Dạ, con nghe… Con ăn lúc tối rồi, không ăn nữa đâu dì ạ. Dì nghỉ đi, con vừa tan, đang trên đường về ạ. Vâng, chào dì.
– Ai vậy Duy?-Hải Vi tò mò hỏi.
– Mẹ kế của em. Bà ấy nói muốn nấu bữa ăn đêm cho em.
– Chị hỏi một chút được không-Hải Vi rụt rè.
Hàn Duy không trả lời câu hỏi mà nói một mạch:
– Ba mẹ em ly dị khi em mới 4 tuổi. Em ở với ba. 2 năm trước ba mới lấy mẹ kế. Còn mẹ ruột em sống ở bên Mỹ cũng đã lập gia đình cách đây 10 năm. Chị còn muốn hỏi gì nữa không?
Hiểu ý mình ghê nhỉ.
– Em có buồn lắm không?
– Trước đây thì có, nhưng giờ quen rồi, thấy bình thường rồi chị ạ.
– Mẹ kế em có vẻ tốt với em nhỉ?
– Bà ấy là người tốt chỉ tội số vất vả.
– Mẹ em có hay về thăm em không?
– Thi thoảng.
Đang đi bỗng Hàn Duy phanh gấp, xe kêu “két”1 tiếng, cậu vòng xe đạp quay lại. Phía sau có tiếng người hô lớn: “Đứng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




