|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
sồng sộc ra ngoài. Bỏ lại phía sau tiếng hậm hực của Bảo Nguyên: “Cậu..”
Hải Vi bị Thiên Vũ lôi ra công viên gần nhà ngồi. Lúc này có vẻ đã bình tĩnh lại, cậu ta nhẹ nhàng nói:
– Cậu không biết, trông Bảo Nguyên như thế thôi chứ anh ta thay người yêu như thay áo ấy. Mỗi tháng lại đổi bạn gái một lần. Vì thế cậu đừng có nghe anh ta dỗ ngọt, sau này thể nào cũng chịu đau khổ đó.
– Là cậu hiểu lầm thôi. Bảo Nguyên ngoài sỉ vả tôi ra chưa bao giờ nói ngọt cả.hic
– Có thể anh ta dùng chiêu mới này chăng? Nhưng cậu nhớ là không được gần gũi anh ta đấy, con người hắn quái dị lắm, phải cẩn thận.
Tự nhiên được Thiên Vũ quan tâm lo lắng, Hải Vi thấy vui vui. Bảo Nguyên đúng là khá quái dị, nhưng tính anh ta trẻ con như thế, không phải là người xấu, chẳng có gì phải lo. Hải Vi liền đổi chủ đề.
– Quan hệ của cậu với cha không được tốt lắm thì phải, con cái phải tôn trọng và nghe lời bố mẹ chứ!
– Nếu cậu vào hoàn cảnh của tôi thì cậu sẽ sử sự thế nào? Người cha đó có con với 1 người đàn bà khác nhưng lại lấy mẹ tôi. Sau đó lại đi cặp bồ và có con với 1 người đàn bà khác. Mẹ tôi vì uất ức không chịu nổi mà đã…tự tử, bỏ lại tôi cô đơn trên cõi đời này. -Thiên Vũ đang nói bỗng nhìn Hải Vi quát lên- Nếu là cậu, cậu có ngoan ngoãn, kính trọng 1 người cha như thế được không?
Hải Vi nhìn thấy mắt Thiên Vũ đã đầy nước, chỉ trực trào ra ngoài. Cô khẽ khàng vỗ vào vai cậu an ủi: “Xin lỗi, tôi không biết chuyện này, xin lỗi đã làm cậu buồn.”Thiên Vũ bất ngờ gục đầu xuống vai Hải Vi, lại một lần nữa Hải Vi bị mất thăng bằng đổ người xuống đất.
Thiên Vũ ôm đầu nhăn nhó: “Cậu đúng là vô dụng, có làm chỗ dựa cũng chẳng xong!”. Hải Vi cười rồi ngồi lên ghế vững chai nói: “Xin lỗi, giờ thì chắc chắn rồi, cho cậu tựa nhờ đó.”
Thiên Vũ tựa đầu lên vai Hải Vi kêu : “Vai êm thật đó, béo quá nên lắm thịt đây mà.”. Vừa nói hết câu đã bị Hải Vi đẩy ra.
“Đùa Tí thôi mà, làm gì mà dữ vậy” Thiên Vũ cười rồi tiếp tục ngả đầu xuống. Nhưng sau đó cậu đã phải ngồi ngay ngắn lại tức khắc, vì nghe thấy câu nói của Hải Vi: “Phương Lan, cậu cũng ở đây à?”
TIẾP
Thiên Vũ ở lại công viên với Phương Lan, Hải Vi quay về nhà một mình. Vừa về đến cổng đã thấy Bảo Nguyên chờ sẵn ở đó.
“Chờ tôi ở đây!” Bảo Nguyên ra lệnh. Một lúc sau anh ta cùng chiếc ô tô mới cáu dừng lại trước mặt Hải Vi: “Lên xe đi!”
– Cậu chủ mới thay xe hả?… wao! Xe đẹp thật!
– Vậy hả. Tôi có mắt thẩm mĩ hơi bị cao đấy. Xe này…
– À không, tôi đang khen cái xe vừa lướt qua chúng ta đấy chứ. Xe này của anh
cũng bình thường thôi. Mà Chúng ta đi đâu vậy?
– Đi biển chơi!
Hải Vi không nói gì cắm cúi nhắn tin cho bọn Mai Thu và Vân Oanh. Đề phòng bất trắc cứ phải thông báo địa điểm chỗ mình sẽ tới cho chúng nó biết. Ngay tức khắc đã nhận được tin trả lời của 2 cô nàng kia:
– Nhớ mua cho tao ít mực với tôm nữa.hehe- Mai Thu háu ăn.
Trả lời : Tiền mua râu tôm còn không có nữa là, mơ đi nha.
– Cẩn thận, về trước khi trời tối biết không?-Vân Oanh từng trải.
Trả lời: Tối ngày mai hay ngày kia đây?hehe.
Bảo Nguyên thấy Hải Vi vừa nhắn tin vừa cười, liền nói:
– Đi chơi với tôi vui vậy sao?
– Tôi chưa được đi biển bao giờ nên rất thích. Anh có hay đi không?
– Tháng nào cũng đi.
– Có phải mỗi lần có bạn gái mới đều dẫn ra biển không? Thiên Vũ kể mỗi tháng anh thay bạn gái 1 lần.
Bảo Nguyên cau mày, ngay sau đó lại cười nói:
– Cứ cho là thế đi. Vậy coi như cô là bạn gái mới của tôi.
Hải Vi ngượng ngùng. Hắn đùa kiểu gì vậy? Liếc nhìn hắn một cái, thấy hắn vẫn cười. Vi định phản đối một câu nhưng sợ mình bị hớ nên lại thôi.
Bãi biển ở đây sao mà không giống như Hải Vi tưởng tượng gì cả. Trong giấc mơ của cô biển thật đẹp! Những bãi cát dài trắng xóa với những cây dừa đu đưa quả, những con sóng khẽ ru êm bờ cát, mặt nước biển xanh giống như mây trời, xa xa thấp thoáng những cánh buồm, trên bãi biển có rất nhiều người chơi đùa vui vẻ, ồn ã tiếng cười.
Ở đây chả có cây dừa nào cả, bãi cát thì có ít người nhưng khá nhiều rác, nước biển không trong xanh còn bầu trời thì có màu xám.
Hơi thất vọng, nhưng Hải Vi vẫn thích thú. Cô sách dép đi dọc theo bờ biển, hít thở không khí lành lạnh do gió biển thổi vào.
– Giờ là cuối thu, thời tiết bắt đầu lạnh, nên ít người ra biển- Bảo Nguyên giải thích.
– Công nhận là ra ngoài này hơi lạnh, nhưng cảm giác rất thích.
Sau một hồi đi bộ, Hải Vi cùng Bảo Nguyên ngồi trên bãi cát ngắm biển từ phía xa. Trên bãi cát vẫn cóvài đôi trai gái đang đùa nghịch vui vẻ, xa xa hơn nữa là chân trời màu xám đang ngả dần sang đen.
– Tôi chưa đi cùng bạn gái ra đây bao giờ, chỉ đi cùng với mẹ.- Bảo Nguyên nói.
Chưa bao giờ Hải Vi thấy Bảo Nguyên lại có vẻ trầm ngâm rầu rầu như vậy.
– Mẹ anh giờ ở đâu?
– Ở quê ngoại. Bà lấy chồng và sống ở đó.
– Anh ở với cha từ nhỏ hả?
– Không, 4 tuổi tôi mới về sống với ông ấy.
– Cũng buồn nhỉ, gia đình phải ly tán.
– Chỉ tại ông ấy nhu nhược. Ông ấy yêu mẹ nhưng lại vì ông bà nội ép buộc mà lấy người khác. Làm mẹ tôi vừa chịu tai tiếng vì mang bầu, lại đau khổ vì bị phản bội.
– Cha anh lấy mẹ Thiên Vũ vì bị ép buộc sao?
– Vì ông bà nội không chấp nhận mẹ tôi là người thấp kém, không học hành, còn mẹ Thiên Vũ lại có bằng tiến sĩ ở bên Mỹ.
– Anh vẫn giận cha mình phải không? Chuyện đã qua lâu rồi, cũng nên học cách tha thứ đi.
– Cứ nghĩ tới mẹ tôi cực khổ sinh tôi ra như thế nào, và cách ông ấy đối xử với những người khác ra sao, tôi không thể tha thứ được.
Ngày hôm nay là một ngày đặc biệt, Hải Vi được nghe hai anh em nhà họ kể chuyện gia đình. Câu chuyện của ai cũng đáng buồn hết, và cả hai đều rất giận người cha của mình. Qủa thật chính Hải Vi cũng thấy một người cha như thế thì không thể chấp nhận được.
Bầu trời báo hiệu sắp có 1 cơn mưa, Hải Vi cùng Bảo Nguyên nhanh chóng ra về. Hai người mới chui được vào ô tô thì trời đổ cơn mưa lớn. Bảo Nguyên nhìn mưa rồi quay sang Hải Vi nói: “Hay ở lại đây tối nay đi, trời cũng gần tối rồi mà trời mưa thế này đường đi bẩn lắm.”
– Không được, anh phải đưa tôi về ngay.-Hải Vi cương quyết.
– Cô sợ tôi làm gì cô chắc?-Bảo Nguyên cười.
– Ở nhà tôi còn bao nhiêu quần áo chưa giặt, bát đĩa chưa rửa, bài tập chưa làm, bạn tôi ở nhà một mình nó sợ ma, không có tôi nó không ngủ được.
– Thôi được, về thì về. Cô lắm lý do quá đấy!
Trời mưa gió lớn làm cho cây cầu trên đường về của Bảo Nguyên và Hải Vi bị sập, thành ra hai người phải đi đường vòng, xa hơn chục cây số. Khi hai người đang băng qua đoạn đường đất đó, thì xe bị sa lầy, không đi tiếp được nữa. Đội cứu hộ giao thông thì nói phải tới mai họ mới tới giúp được.
Thế là giữa đồng không mông quạnh, chỉ có Bảo Nguyên và Hải Vi đang ngồi trong chiếc ô tô bất động.
– Chết rồi, làm sao bây
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




