|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
giờ?
– Tại cô cả đấy, nghe lời tôi ở lại thì có phải đã không bị thế này rồi không?
– Biết trước đã giàu. Thế giờ phải ở đây chờ trời sáng sao?
– Chờ chứ biết làm gì, đoạn đường này có thấy ma nào đâu.
Nhắc
đến ma, Hải Vi nổi da gà, ngồi gần Bảo Nguyên thêm 1 chút. Vừa lúc có điện thoại vang lên, Hải Vi giật nảy mình.
– Chị ở đâu vậy? Không đi học võ sao?-Hàn Duy bên kia đầu dây nói.
– Không đi được rồi. Chị đang bị mắc kẹt đây này. Đi cũng bạn, giờ ô tô bị sa lầy ở đoạn đường vắng phải đợi đến mai mới về được.
– Chị đi với những ai, trai hay gái?
– Đi với 1 anh nữa. Khổ quá, giờ chỉ ước được nằm trên giường ở nhà thôi.huhu!
– Chị bị sa lầy ở đoạn nào.
Hải Vi vừa trả lời xong Hàn Duy đã cúp máy. Cô nhìn sang Bảo Nguyên thấy anh ta đang loay hoay cái gì đó trong xe. Hải Vi bỗng nhiên cảnh giác. Đêm hôm thế này lại chỉ có 2 người, không biết hắn có nảy sinh ý đồ gì xấu không?
Ghế xe của Hải Vi bất ngờ bị hạ thấp xuống như giường nằm. Bảo Nguyên nhìn cô nói: “Tối nay cô phải chịu vất vả tí rồi, cố gắng nha!”
Nói thế là có ý gì không đây? Thấy Bảo Nguyên tiến lại gần mình, cô sợ hãi lấy tay đẩy hắn ra.
“Trời đất, cô nghĩ tôi định làm gì hả? chỉ muốn lấy cái chăn để dưới gầm ghế của cô thôi, vậy cô lấy đi”-Bảo Nguyên có vẻ tức giận.
Thế mà mình cứ tưởng.hi. Hải Vi thở phào 1 cái. Lấy chăn ra đưa choBảo Nguyên. Hắn chẳng nói gì đắp chăn lên người Vi, còn hắn thì nằm không. Vi thấy áy náy chia cho hắn nửa chăn, hai người đắp chung.
Bảo Nguyên nói cái gì đó, nhỏ quá Vi nghe không rõ. Trời mưa to như thế này còn bày đặt thì thầm, ai mà nghe tiếng chứ. Cô nói lớn :
– Anh nói to lên.
– Nói chuyện cứ gào lên thế này mất hết cả lãng mạn.-Bảo Nguyên nói rồi ghé lại gần Hải Vi.
Hải Vi ngượng ngùng, ấp úng : “Nói gì …thì nói nhanh lên”
– Mỗi tháng tôi thay bạn gái một lần, thay nội thất của phòng nữa, chỉ bởi vì, tôi muốn cho người cha của mình thấy, tôi giống như ông ấy, xem ông ấy có cảm giác thế nào?
– Ừ, rồi sao?
– Ông ấy khó chịu và tôi thấy vui.
– Anh cũng giống như ông ấy, vậy thì cậu có quyền gì mà trách cứ chứ!
– Tôi chỉ giả vờ giống thôi.
– Thì cũng như nhau cả thôi.
– Như nhau thế nào được?
– Tôi không phải loại người lăng nhăng hay thay đổi.
– Có lẽ anh không biết, nhưng anh đang thể hiện mình chính là loại người đó đấy.
– Cô…
Bảo Nguyên nằm lại chỗ cũ, có vẻ bực mình. Hải Vi mặc kệ, cô nói đúng chứ có sai gì đâu, tại anh ta không hiểu ra vấn đề thôi.
Bên ngoài mưa vẫn rơi nặng hạt, rào rào lên vỏ xe. Bên trong hai người đều im lặng. Hải Vi bắt đầu chìm dần vào giấc ngủ. Chưa kịp ngủ đã bị Bảo Nguyên đánh thức: “Tôi đã nghĩ kỹ rồi, từ giờ tôi sẽ thay đổi, cô thấy thế nào?”
– Ừ- Hải Vi trả lời.
Im lặng tầm 3 phút Bảo Nguyên lại nói tiếp:
– Tôi sẽ sống với bản chất thật của mình.
– Ừ.
Vài phút sau, Bảo Nguyên lại lên tiếng:
– Tôi sẽ tập trung vào âm nhạc, để trở thành một nghệ sĩ giỏi.
– Ừ
Lại im lặng một lúc, rồi ghé lại gần Vi nói:
– Tôi sẽ chỉ yêu một người và chung thủy với người đó.
Hải Vi bỗng nổi đóa lên:
– Anh còn muốn nói gì thì nói một mạch đi! Cứ sắp ngủ lại bị đánh thức, bực mình!
– Trời đất, từ nãy đến giờ cô ngủ không nghe tôi nói gì à?
– Tôi có bị điếc đâu, to mồm như thế ai mà ngủ được chứ!
– Hơ!tưởng cô còn thức chứ bộ. Thôi ngủ đi. Giữ như bà chằn ấy.- Bảo Nguyên cười khùng khục.
Hải Vi yên chí ngủ, thế mà vừa ngủ lại có tiếng “cộc!cộc!” vang lên. Bực bội hết sức! Cô mở mắt ra có một bóng đen đang ở bên ngoài đang đập vào cửa kính ô tô. Hải Vi hét sợ hãi hét lên: “A!!!!”
CHAP 8
Hải Vi sợ hãi bấu lấy Bảo Nguyên. Bỗng có ánh sáng chiếu vào xe làm cho cả hai lóa mắt. “Hải Vi!” tiếng gọi quen thuộc vang lên.
Hải Vi nhìn thấy một người contrai mặc bộ quần áo mưa với chiếc đèn pin trên tay, đang đứng trong màn mưa tầm tã gọi tên mình. Dù tiếng mưa đập vào cửa kính rất to, nhưng Vi vẫn nghe được tiếng của người ấy. Cảm giác ngạc nhiên vui mừng xen lẫn xúc động! Vi vội mở cửa ô tô bước ra ngoài:
– Hàn Duy, em tới đây làm gì?
– Trời đất, chị ướt hết bây giờ chui vào ô tô đi, để em đi lấy áo mưa- Hàn Duy nói.
Bảo Nguyên cũng ra khỏi xe từ bao giờ, đẩy Hải Vi vào xe, ngạc nhiên hỏi : “Cô cũng biết Hàn Duy sao?”
Bảo Nguyên cầm tay lái chở Hải Vi và Hàn Duy đi trên con đường trơn trượt.Có đoạn khó đi cả 3 lại xuống dắt xe đi bộ. Chiếc xe máy mà Hàn Duy mượn dính bê bết bùn đất. Cuộc hành trình trên con đường đất khá là gian nan, nhưng đến cuối cùng mọi người đều về tới nhà an toàn.
Hải Vi nằm trong chăn ấm mà vẫn không sao ngủ được. Cứ nghĩ tới việc Hàn Duy không quản đường sá xa xôi, mưa gió bão bùng tới đón mình mà cảm động đến ứa nước mắt.
Không biết kiếp trước mình làm được việc gì tốt mà kiếp này lại gặp được một người như vậy!
Mùa đông đã về thật rồi, thời tiết bắt đầu trở lạnh. May mà mới nhận lương nên Hải Vi có tiền mua áo khoác để mặc. Ngày đầu tiên diện áo mới đi học cứ thấy ngại ngại. Con nhà quê ít có quần áo mới nên nó khổ thế đấy.
Vừa tới cửa lớp đã bị Thiên Vũ trêu: “Aó mới à nha, trông ngố ngố, hợp với cậu đó”.
– Aó này lâu rồi, mới gì nữa.
– Ngày nào mà tôi chả gặp cậu, cậu có mấy cái áo mặc đi mặc lại ai mà chả biết.
Hải Vi xấu hổ đi thẳng vào giảng đường không nói câu nào. Thiên Vũ đi theo, tới ngồi cạnh Hải Vi.
– Chỗ này có người ngồi rồi. Hai bạn của tôi đi gửi xe vào ngay bây giờ đó.
– Họ ngồi 1 bên, tôi ngồi 1 bên, cạnh cậu.
– Không tôi ngồi giữa hai người đó cơ.
– Tôi cứ ngồi cạnh cậu đấy làm gì được- Thiên Vũ cười thách thức.
Ngồi gần hắn thể nào cũng bị thầy giáo soi. Hắn không ngủ gật thì lại chọc phá người khác. Thôi kệ vậy.
– Hôm nọ cậu với Bảo Nguyên làm gì vậy?
– Hơ, làm gì là thế nào?
– Từ hôm đó tới giờ hắn ngiêm chỉnh hơn hẳn. Không thấy đi chơi khuya qua đêm nữa. Thấy cô giúp việc bảo vậy chứ tôi chả quan tâm.
– Thật sao, vậy là tốt rồi. Tôi chỉ rọi ánh sáng công lý vào cái đầu tăm tối của anh ta thôi. Hehe- Hải Vi đắc chí- Còn cậu nữa. Bạn gái xinh đẹp học giỏi thế kia mà không chịu phấn đấu, cứ chơi bời đánh nhau hoài.
– Nói thế có phải ý cậu là, cậu là bạn gái của Bảo Nguyên rồi không?- Thiên Vũ bỗng nhiên nói lớn làm cả lớp quay lại nhìn, Hải Vi phải nhanh chóng cúi đầu xuống.
Đầu óc kiểu gì mà lại suy luận như thế không biết.
Lớp học bỗng nhiên xôn xao, thì ra là
Phương Lan vừa bước vào lớp. Cô ấy tiến tới chỗ Hải Vi và Thiên Vũ nở một nụ cười đẹp như thiên thần. Đến Hải Vi còn bị choáng ngợp bởi nụ cười đó, huống chi là bọn con trai vốn đã háo sắc. Phương Lan ghé tai nói với Thiên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




