watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6707 Lượt

rồi, đó là bạn gái của Hàn Duy. Vi tò mò nhìn người con gái ấy, trông cô ta rất quen. Không lẽ nào, đó lại là… Phương Lan- hoa khôi trường của Vi.

Chị Vi , đây là Phương Lan bạn của em, còn đây là chị Hải Vi, mình mới quen- Hàn Duy giới thiệu hai người cho nhau.

Đúng là Phương Lan rồi, nhưng chắc chắn đây không thể là bạn gái của Hàn Duy. Hai người nhìn thì đẹp đôi đó, nhưng điều kiện kinh tế và tuổi tác thì không được.

– Chào chị- Phương Lan cười như hoa hồng chớm nở.

– Chào bạn, bạn không biết mình nhưng mình biết bạn đó, chúng ta học cùng khoa. Bạn là hoa khôi nên ai cũng biết hết.

– À, vậy thì là bạn rồi. Mình cũng không được như thế đâu, mọi người cứ nói quá đấy thôi.

Người đã đẹp mà lại rất nhã nhặn khiêm tốn. Kiếm đâu được người hoàn hảo vậy trời! Rất tò mò, Vi ghé tai Duy hỏi nhỏ: “Không phải bạn gái em đấy chứ?”

Hàn Duy cười:

– Đã nói cô ấy là bạn em rồi mà, không phải bạn gái theo nghĩa người yêu mà là bạn thân thôi!

– Thế người yêu em chưa tới sao?

– Làm gì có mà tới.

– Đừng đùa à nha. Hôm qua chị nghe hết rồi, em có nói với người ta: “em yêu thích quà gì?hoa hay váy hay nhẫn cưới đây?”.hehe.

“Ngoài khoản xưng hô và nhẫn cưới ra thì đúng là cậu ấy có nói với mình như vậy”. Phương Lan lên tiếng, miệng lại nở nụ cười.

– Vậy hai người đang trong quá trình tìm hiểu sao?

Phương Lan thoáng ngại ngùng :

– Không, tại Hàn Duy mới đi du lịch về, nên mình đòi quà ý mà.

– Em đi về quê bạn chơi- Hàn Duy giải thích.

Lạ à nha, Phương Lan cũng bằng tuổi mình mà nó kêu là bạn, còn mình nó lại kêu là chị. Bọn họ không có gì thật sao?

Lớp học võ tầm 20 người, học viên toàn là thanh niên cả, nên Hải Vi thấy rất thoải mái. Chỉ có điều tập mệt quá, cô chỉ muốn nằm lăn ra đất để nghỉ. Hàn Duy với Phương Lan đã học từ mấy buổi trước, nên họ không có vẻ gì là mệt. Dù sao thầy giáo cũng có lương tâm ,cho cả lớp nghỉ giữa giờ10 phút.

– Mệt quá hả?- Hàn Duy ngồi xuống cạnh Hải Vi, Phương Lan cũng tới ngồi bên cạnh cậu

– Mệt thật! Được nằm lăn ra đây ngủ thì tốt!

– Gục vào đây ngủ cũng được- Hàn Duy kéo đầu Hải Vi gục vào vai mình.

Ây ra, thằng nhóc này cao thật đầu Vi chưa đến vai nó, làm sao mà gục được, thành ra lại là dựa đầu vào ngực nó. Vi bỗng cảm thấy xấu hổ nên ngồi ngay ngắn lại tức khắc. Rất nhanh cô quay sang hỏi Phương Lan:

– Trường mình sắp tổ chức lễ hội hóa trang nhỉ?

– Ừ. Sẽ có nhiều trò hay lắm đó, cậu sẽ tham dự chứ?

– Chắc không được rồi, nhà tớ xa trường đi ban đêm không tiện.

– Em sẽ hộ tống chị, yêntâm!

Hàn Duy tốt thật đấy, nhưng nghĩ đến cảnh 11h đêm hai chị em đạp xe trên đường vắng vẻ cũng thấy rờn rợn người rồi. Mình không phải loại nhát gan, nhưng nhỡ có ma thì sao?

Chap 4 tiếp

Đường phố về đêm thật đẹp. Những ngọn đèn đường nối đuôi nhau chạy đi khắp các ngả, tỏa ánh sáng lung linh huyền diệu. Bỗng nhiên có âm thanh lạ vang lên: “cạch cạch..”

Hàn Duy dừng xe lại, cởi chiếc áo khoác mỏng của mình, quàng lên người Hải Vi: “Chị mặc vào đi lạnh đấy!”

– Đâu có…vừa mới tập võ xong nóng muốn chết đây nè- Hải Vi nói dối vì không nỡ để Hàn Duy mặc áo phông cộc tay trong thời tiết này. Ít ra Vi còn mặc áo dài tay và được Duy ngồi trước chắn gió cho.

– Nóng mà nghe răng va vào nhau to hơn cả tiếng búa đập đá ấy! Em mới là người chết nóng đây. Chở chị toát cả mồ hôi.

Hai đứa đang nhường nhau cái áo, thì thấy một người ăn xin với quần áo rách dưới đi ngang qua. Hàn Duy vội chạy theo, rồi đưa cho người ăn xin đó tờ 200 ngàn, cậu nói: “Chú mua áo mặc đi, trời khá lạnh đó!”. Người ăn xin cảm động, Vi cũng cảm động. Lúc đi rồi Vi mới bảo:

– Sao không cho người ta cái áo cũ này. Em cũng đâu có tiền.

– Tiền nhặt được lần trước đó mà. Cái áo này mua những 210 ngàn đấy, em phải tính toán chứ, cho như thế đỡ lỗ hơn- Hàn Duy cười.

Tính toán kiểu gì thế không biết. Thằng nhỏ này chắc học dốt lắm đây! Chỉ được cái tốt bụng thôi, người như nó thật đáng quý!

Trước kia mỗi buổi làm thêm của Hải Vi chỉ có cô và cô giúp việc, sau đó mọc thêm cậu Bảo Nguyên, giờ lại mọc thêm Thiên Vũ. Hai người đó vô công rồi nghề ở nhà cả buổi sáng, sai cô làm hết việc này tới việc nọ. Thật là khổ sở.

– Hải Vi, ôm con mèo lên đây cho tôi-Bảo Nguyên ra lệnh

Vi ngoan ngoãn bắt con mèo lười đang nằm ngủ ở ghế sofa lên phòng Bảo Nguyên. Hắn chuyển sở thích sang vẽ tranh làm Vi đến mệt! Lần nào hắn nổi hứng muốn vẽ cái gì là bắt cô mang cái đó lên phòng. Hôm qua hắn vừa sai cô ôm bức tượng đá từ trong vườn lên tận tầng 3, sau đó lại sai cô mang trả về chỗ cũ. Bức tượng đó nhỏ nhưng cũng phải đến 15kg chứ chả ít. Thật mệt hết chỗ nói!

Ôm xong con mèo, hắn đuổi cô xuống. Vừa xuống tới chân cầu thang Thiên Vũ lại gọi lên. Lên tới nơi, Vi hỏi:

– Gì vậy?

– Xuống lấy cho tôi đĩa hoa quả.

Ác nhân! Không nói luôn từ đầu, để người ta đỡ mất công lên xuống. Đúng là quen thói hành hạ. Hình như hai anh em họ ở nhà là để tranh giành quyền làm chủ, bằng cách hành hạ Hải Vi thì phải.

– Bật giùm cái ti vi- Thiên Vũ nằm giường ra lệnh

– Trời đẹp vậy, sao cậu không ra ngoài chơi đi. Ở nhà nhiều không tốt cho sức khỏe đâu.

– Được thôi. 5 phút nữa nhé!

Hải Vi mừng rỡ. Vậy là loại được một kẻ địch, liền chạy sang phòng Bảo Nguyên nói lại câu cũ, biết đâu có tác dụng.

May mắn làm sao hắn cũng trả lời câu y chang: “5 phút nữa nhé!”

Hải Vi muốn hét lên vì vui sướng, nhưng kiềm chế được, cô tung tăng chạy xuống tầng 1.

Niềm vui không kéo dài bao lâu. Vì đúng 5 phút sau, Thiên Vũ ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trước mặt Vi:

– Đi thôi, cậu muốn chơi ở đâu đây?

– Cô ấy đã mời tôi trước rồi- Bảo Nguyên vừa từ trên cầu thang bước xuống, cũng đã chải chuốt đâu ra đấy.

– Rất tiếc cô ấy đã mời tôi đi chơi trước khi sang phòng anh.

Hai thằng này có bị ấm đầu không vậy. Mình mời tụi nó đi chơi hồi nào. Rõ dàng là chỉ bảo thời tiết đẹp, các anh nên ra khỏi nhà cho tôi nhờ. Vậy mà…

Thế là tự nhiên có cuộc đi chơi 3 người. Lần này Hải Vi kiềm chế không được, cô phá lên cười. Dù sao cũng may, đi chơi thì không phải làm việc nữa.hehe.

Cả 3 ra công viên ngồi chơi. Hải Vi giả vờ đi vệ sinh, rồi lẻn đi nơi khác bỏ mặc Bảo Nguyên và Thiên Vũ lại với nhau.

Cô tìm được 1 ghế trống và nhanh chóng ngồi xuống. Điện thoại đã tắt nguồn, yên chí là hai tên kia không thể tóm mình được, Vi cười mãn nguyện.

– Bà chị, cho bọn em xin ít tiền mua bao thuốc!-Tiếng nói làm Vi giật mình.

Một toán con trai vây quanh Vi, nhìn cũng biết bọn nó là đầu gấu rồi. Nhưng cô lấy đâu ra tiền bây giờ? Qủa này chắc chết thật rồi. Vi liền đứng dậy vờ lục túi quần, rồi bỗng nhiên chỉ về phí trước nói lớn : “Chú bảo vệ!”.

Nói xong chạy hết tốc lực, phía sau bọn đầu gấu cũng đuổi theo cật lực. May mà vừa nãy không

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,33 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT