|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
gã sẽ thay đổi chăng? Hiểu được tình cảm của gã dành cho
nhỏ? Như một sự cứu cánh cuối cùng trong tuyệt vọng… Có lẽ, nhỏ đã
hi vọng thế…
… Nhưng phản ứng của gã lại làm cho nhỏ cảm thấy
như bị một bàn tay lạnh lùng đẩy ngã từ thiên đường xuống địa ngục…
Thật sự, gã… không hề quan tâm đến nhỏ sao?
Đau quá…
… Lúc nãy, trước khi nhỏ cùng Sơn rời đi, nhỏ đã
thấy bóng người đứng sau gã nhìn thẳng vào mình. Đó là Đan, Đan của
một năm trước, cô học trò giỏi nhất trường Xuân Lộc, nhìn vào nhỏ.
Đó là một ánh mắt thương hại. Một loại ánh mắt khiến cho nhỏ cảm
thấy lòng chợt lạnh đi…
… Có lẽ, cô ta hiểu được tất cả nỗi lòng của nhỏ…
… Lỗi… lúc này em thật sự rất cần anh ở bên…
… Em không thể kiềm nén tình yêu của mình dành cho
anh nữa rồi…
… Em thật sự rất đau, rất đau, đau… vì quá yêu anh…
vì đã lỡ quá say mê vào giấc mộng này rồi…
Chương 4
Giải Bóng Đá Liên Trường
Nhìn lũ lưu manh vừa bực bội rút đi, Tuấn quay sang
gã, có phần nghiêm túc hỏi:
“Mày làm gì mà dây cả tới tên Bá thế?”
“Mày hỏi tao thì tao hỏi ai chứ? Thậm chí tao còn
bực mình hơn mày về điều đó đây…”
Gã nhún vai, vô tội nói, chỉ có điều ánh mắt lại
sắc bén hơn hẳn khi nhìn vào tám cái bóng đen phía xa kia.
“Lạ thật? Hay chỉ là trùng hợp? Tên Bá muốn mở
rộng địa bàn đến tận đây chăng?”
“Mở rộng địa bàn? Tao không nghĩ vậy.”
Gã lắc đầu, nhìn tên Tuấn, nụ cười trên môi thoáng
trở nên thân thiết hơn rất nhiều:
“Chuyện này mày không cần can thiệp nữa. Tao sẽ tự
mình xử lí.”
“Tự mình xử lí? Mày biết kẻ đầu sỏ?”
“Không…”
Nhìn tên Tuấn đang bực bội vì mình, gã vỗ nhẹ lên
vai hắn, thản nhiên nói:
“Tao nói… chuyện này do tao xử lí. Nếu mày cũng can
thiệp vào thì e là sẽ khiến cho anh họ mày nhanh chóng trở mặt với
tên Bá mà thôi. Lúc này vẫnchưa thích hợp để khai chiến với băng
của hắn. Ít nhất… là trong vòng nửa năm tới. ”
“Mày nghĩ tao sẽ bỏ mặc mày vì lí do ấy sao?”
“Mày yên tâm, tao tự có sắp xếp. Nói rõ hơn, tầm
quan trọng của việc này chưa đến mức mày cần phải xen vào đâu.”
“Tao ghét nhất là cái thói ấy của mày…”
“Haha… Về đi thôi, tao cũng mất hứng chơi mấy cái game
đó rồi…”
Gã cười ha hả, gật đầu với những tên phía sau Tuấn
đang dùng một loại ánh mắt sùng bái nhìn mình, rồi quay lưng đi thẳng
về nơi mình để chiếc xe đạp.
“Anh Tuấn, chúng ta có cần…”
Một tên thanh niên tuổi chừng mười sáu, mười bảy ngập
ngừng hỏi Tuấn.
“Không cần, nó sẽ tự mình xử lí được. Mày quên lúc
đầu tao và nó làm sao quen với nhau rồi sao?”
Tên thanh niên ấy chợt run lên, cười có chút yếu ớt.
Hắn nhớ lúc đó anh Lỗi chỉ có một mình mà đã đánh cho bốn tên trong
bọn hắn nằm đo đất. Lúc sau anh Tuấn có tới, nhưng cũng bị anh Lỗi
dần cho tàn tạ đến không tưởng. Tuy hắn không biết làm sao mà bây giờ
hai người họ trở thành bạn, nhưng hắn cũng không dại gì mà đề cập
đến việc lần đó trước mặt Tuấn. Còn về việc tại sao anh Lỗi có thể dể
dàng giải quyết lũ loi choi kia nhưng vẫn gọi bọn hắn đến giúp đỡ hắn cũng
không nghĩ nhiều. Đơn giản, đó là sự ẩn nhẫn của một con rồng đang chuẩn bị lao
thẳng lên chín tầng trời a! Hắn tin rằng ngày mà anh Lỗi chính thức lộ mặt
trong thế giới ngầm nơi đây, cũng sẽ là lúc mà những vị vua không ngai như tên
Bá, tên Cung bị lật đổ.
“Mày có muốn biết tại sao tao với nó lại trở thành
bạn của nhau không?”
Tên Tuấn đứng dựa vào một tường rào bên cạnh, tay đưa
ra bứt lấy một cuống lá và khẽ xoay vài vòng.
“Lúc đầu chỉ là muốn lợi dụng nó mà thôi. Nhưng kể
từ năm lớp 11, tao đã thật sự coi nó là bạn thân của mình. Bởi vì,
nó đã thay tao… bảo vệ được người mà tao yêu quí nhất…”
Môi hắn bỗng nở một nụ cười khổ sở, một vết máu
nhàn nhạt lan ra từ khoé môi hắn. Cái nghiến răng ấy, chứa đầy những
cảm xúc mâu thuẫn đến tận cùng.
“Chăm sóc cho Đan thật tốt… Nếu không, tao thề sẽ
khiến cho mày phải hối hận cả đời, Lỗi à… Như sự hối hận bây giờ
của tao đây…”
Hắn lẩm nhẩm thật nhỏ, đến nỗi không một ai trong
đám đàn em của hắn nghe được điều đó. Ngước mắt lên nhìn bầu trời
xanh ngắt đang dịu dàng ru ngủ những đám bây trắng nõn, hắn khẽ thở
dài một hơi. Nếu có thể quay trở lại quá khứ, hắn thề sẽ không bao
giờ để mất nhỏ nữa. Nhưng… sự thật luôn phũ phàng như vậy. Cái mà
hắn luôn mơ tưởng, chỉ có thể trở về trong những giấc ngủ chập chờn
của hắn mỗi đêm mà thôi… Như nước tràn qua kẽ tay, quá khứ không thể
nào có thể cứu vãn, có chăng… chỉ là một mộng ước xa vời…
"Gì thế này? Cảm giác khó chịu thế này là sao chứ?"
Dựng chiếc xe đạp vào một thân cây bên bờ hồ, gã thất thần
ngồi xuống, mắt dõi ra xa, nơi mà những tia nắng cuối ngày đang dần phai sắc.
Lúc này cả đất trời đều chìm đắm trong một sắc đỏ u buồn và ảm đạm. Trên không,
những đám mây trông như những con rắn máu chầm chậm trôi qua nền trời đỏ rực. Một
vài chú chim kiếm ăn về trễ nhẹ lướt qua trên đầu gã, cất lên những tiếng kêu
nghe sao thật xa xôi và não nề.
"Mày làm sao thế, Lỗi? Rốt cuộc là mày làm sao thế chứ?"
"A! Khốn kiếp!"
Gã gầm lên một tiếng đầy bực bội, vung tay đấm thẳng vào
thân cây phía sau. Một âm thanh trầm đục vang lên trong khung cảnh tĩnh lặng. Nắm
tay gã đầy máu nghiến chặt lên thân cây. Hai mắt gã đỏ lên như một con dã thú bị
thương dưới mái tóc dài để phủ xuống quá nửa khuôn mặt. Gã nghiến răng, rồi chậm
chạp thở ra một hơi dài, cười lạnh lẽo như tiếng gió rít qua khe đá:
"Tao mặc kệ mày là ai. Cũng mặc kệ gia thế mày như thế
nào, Bá! Vì mày mà tao đã phải làm tổn thương tới người con gái mà tao yêu, phải
phủ nhận đi tình cảm của mình một cách tàn nhẫn nhất. Tao thề, băng nhóm của
mày, tao sẽ diệt sạch không còn một tên. Còn chính mày, tao sẽ cho mày thấy thế
nào mới được gọi là địa ngục! Vì anh ấy, vì tao, và còn vì cô ấy nữa!"
Khi gã rút tay ra, không ngờ trên thân cây đã lưu lại một dấu
tay sâu hoắm!
"Reeeng!!! Reeeng!!!"
Tiếng chuông ầm ĩ làm gã bực mình vươn tay chụp thẳng lấy
chiếc đồng hồ báo thức, rồi nhét nó vào đống chăn mền dày cộm và xoay người ngủ
tiếp. Hôm qua phải trằn trọc đến 12 giờ đêm mới có thể chợp mắt, làm cho tính
tình vốn lười nhác của gã lại càng lười nhác hơn. Hôm nay, gã không muốn đi học.
"Ách… Đi học? Xúi quẩy thật!"
Gã giật thót người vội vàng bật mình dậy, vớ vội chiếc áo tối
qua đã cởi ra vì trời quá nóng và choàng lên người. Xong đâu đó, gã lật đật nhảy
xuống giường, lòng thầm rên rỉ vì sợ chở nhỏ đi học trễ.
"Nhanh lên, nếu như nhỏ không thấy mình trong vòng mười
phút nữa thì khéo mình phải "thi cốt vô tồn" mất thôi…"
Sốt ruột chỉnh trang lại mái tóc rối bời của mình trong
gương, rồi gã bước thẳng đến cửa phòng.
"Cạch…"
Tay đang nắm lấy nắm đấm cửa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




