|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
của gã chợt khựng lại.
"Thói quen… thật đúng là chẳng tốt chút nào cả…
Ha!"
Một tiếng cười tự giễu vang lên trong căn phòng nhỏ đang ngập
tràn ánh nắng ban mai. Tựa người vào cánh cửa cũ kĩ, gã cúi gằm mặt xuống,
trong miệng có chút chát đắng. Nắm tay vốn đã rách bươm hôm qua của gã, sáng
nay lại có những vệt máu nhỏ theo lớp băng gạc lan ra, để lại trên vách tường
trắng vừa được quét vôi lại những vệt màu loang lổ…
Theo thói quen, gã dắt xe ra khỏi cửa và nhìn về phía cổng
nhà nhỏ. Không có dáng hình nhỏ nhắn với nụ cười tươi tắn như gã vẫn quen thấy
mỗi ngày. Cánh cổng ốp đá xám ấy không có bóng dáng của nhỏ trong mắt gã bỗng
trở nên u ám hẳn đi. Quay người, gã leo lên xe, chậm chạp đạp qua con đường
quen thuộc mà hôm nay không hiểu sao lại cảm thấy trống vắng và thiếu sức sống
lạ thường…
Văng vẳng đâu đó, bài hát More Than A Friend nhẹ nhàng vang
lên, theo làn gió sớm mai lan ra khắp con đường trống trải, cứ như một lời giãi
bày tâm sự thay cho cõi lòng rốiloạn của gã lúc này…
"Lỗi và Tuấn, lên đây gặp cô!"
Cô Oanh chủ nhiệm hôm ấy đi sớm, vừa lên đã ngay lập tức cho
gọi hai "anh đại" của lớp lên trước bàn giáo viên.
Gã và tên Tuấn nhìn nhau, cả hai thằng rất ăn ý đều khẽ run
lên. Trong ngôi trường này, ngoại trừ ông thầy giám thị "Ma Vương" ra
thì cũng chỉ có cô Oanh, vợ thầy, "Ma Hậu", mới có thể khiến cho
chúng sợ hãi đến như vậy. Nhớ hồi đầu năm nay, chỉ vì một lời bàn tán mơ hồ của
chúng về "nhan sắc" của cô, đã khiến cho hai thằng phải trưng hai cái
khuôn mặt khó coi còn hơn khóc cất giọng lè nhè diễn lại trích đoạn vở kịch
Romeo Và Juliet trong "đêm tình mùa xuân". Việc ấy khiến cho hai tên
da mặt vốn dĩ rất dày ấy hầu như không dám nhìn ai trong suốt một tuần sau. Gã
dám thề, ẩn sau lớp mặt nạ tươi cười dịu dàng kia, chính là một con ác quỉ
chính cống! Oh my God, tha tội cho gã nếu gã có lỡ xúc phạm ai kia…
"Hai anh có vẻ như không muốn nói chuyện với tôi lắm nhỉ?"
Chỉnh lại cặp kính vuông trên sóng mũi, cô Oanh nở một nụ cười
dễ gần như muôn thuở, nhìn vẻ mặt khó coi của hai tên đầu gấu kia và hỏi.
"Ai nói vậy chứ, cô Oanh? Được nói chuyện với cô bọn em
vui còn chẳng kịp nữa là…"
Tên Tuấn xoa xoa tay, bộc lộ một dáng vẻ như gặp thần tượng
của chính mình, nhấp nhổm trả lời.
"Thật vậy sao?"
Vẫn là cái nụ cười chết người ấy.
"Thật, thật còn hơn cả trân châu…"
Hai tên xấu xa gật đầu như gà mổ thóc.
"Uhm, thật ra hôm nay cô gọi hai em lên đây là để bàn về
một việc rất quan trọng đối với lớp mình. Cô mong các em có thể đóng góp một
chút công sức cho lớp."
"Ực!"
Có tiếng nuốt nước bọt.
"Tuần sau, giải bóng liên trường thường niên sẽ được tổ
chức. Hai năm vừa rồi, trong giải đấu lớp ta có thành tích rất bết bát, hay nói
thẳng ra là từ trận đấu đầu tiên đã bị loại thẳng ra rồi. Mà lí do chính là hai
em, vốn dĩ là trụ cột của toàn đội bóng, lại luôn luôn "đau bụng, ốm và có
việc bận" vào ngay ngày thi đấu chính thức."
"Chẹp!"
Đã có kẻ chột dạ.
"Cô muốn hỏi là hai em năm nay, dưới sự dạy dỗ "ân
cần" của cô, liệu có hứa là sẽ nghiêm túc tham gia giải đấu và đem về
thành tích tốt cho lớp không?"
Chương 5
Sở Thích Của Bọn Em Là Giẫm Nát Hi Vọng Của Bọn Nó
Giải bóng liên trường có lịch sử đã được gần 10 năm. Ừm,
chính xác là từ lúc ba ông già đãng trí nhưng quyền lực nhất mỗi trường được gọi
là hiệu trưởng ý, gặp gỡ nhau và cùng nảy ra cái ý tưởng hết sức là đáng khen
ngợi này. Về học tập, trong ba trường Thpt của huyện thì trường Xuân Lộc giữ
ngôi đầu bảng, còn Xuân Hưng và Hồng Bàng thì khá bị lép vế bởi phương diện
này. Nhưng về mảng thể thao thì hoàn toàn ngược lại, Xuân Lộc luôn bị hai trường
kia "khi nam lấn nữ" trường mình. Điều này làm cho ông già đãng trí
nhất trường Xuân Lộc rất chi là buồn bực trong nhiều năm trời. Nhưng may là hai
năm gần đây trường đã xuất hiện vài ba tên quái thai đủ để giúp cho đội tuyển của
trường có thể ganh đua với hai trường đó về mảng này, thành ra kết quả cũng
không còn thê thảm như khi xưa nữa.
Khụ, còn về lớp B7 thì khỏi nói. Theo qui định thì mỗi trường
sẽ cử ra ba đội để tham gia giải đấu này. Ba đội được lựa chọn là những lớp đạt
được thành tích xuất sắc nhất trong vòng đấu loại của mỗi trường. Thử tưởng tượng
xem, trong hai năm liền lớp B7 luôn bị ngoại ngay từ trận đầu tiên là ê mặt đến
cỡ nào? Nhất là đều thất bại trong chính tay lớp B8, đối thủ "không đội trời
chung" của mình trong cuộc đua về chót trên bảng xếp hạng thi đua mỗi đầu
tuần? Đó là cả một sự tra tấn giày vò a!
Hiển nhiên, tới phiên mình cô Oanh sẽ không để cho chuyện đó
diễn ra nữa. Mà mấu chốt của việc đó chính là hai thằng học trò đang đứng trước
mặt, dùng ánh mắt ngây thơ vô tội nhìn mình đây.
– Thưa cô, có lẽ… là không được ạ? Dạo này em bận học thêm
quá, cô có thể thông cảm…?
Tên Tuấn mếu máo cười, nháy mắt nhìn "Ma Hậu" trên
bục.
– Còn em… Ách, dạo này cũng bận nghiên cứu vài vấn đề về tin
học nên cô thông cảm cho nha…?
Gã gãi đầu, yếu ớt nói.
– Học thêm? Nghiên cứu một vài vấn đề về tin học?
Nụ cười trên môi cô Oanh lúc này trông tươi tắn hơn bao giờ
hết. Nhưng đừng lầm, đây không phải là nụ cười cảm thông của một giáo viên tận
tuỵ, mà là điềm báo trước của một cơn ác mộng đáng sợ đã từng quét ngang cái lớp
B7 được mệnh danh là cứng đầu nhất trường vào đầu năm nay.
– Ở quán net Cao Tốc? Cô thật ra cũng cảm thấy ngạc nhiên
đó, không ngờ một nơi như vậy lại kiêm luôn việc dạy thêm và đào tạo tin học,
hihi…
Mồ hôi lạnh đã xuất hiện trên tránh hai thằng đầu gấu.
– Một cuộc trao đổi, thế nào?
Như một con sói gian xảo dụ dỗ hai chú cừu non sa bẫy, cô
Oanh toét miệng nói tiếp bằng một giọng ngọt đến chết người:
– Nếu chúng ta lọt vào top 3, thì toàn bộ các buổi lao động
trong năm các em sẽ được miễn…
– Ực!
– Nếu giành được chức vô địch cúp liên trường, điểm miệng
Văn của các em cô sẽ cho 10 điểm và mỗi bài một tiết sẽ được cộng thêm một điểm.
Hơn thế nữa, cô sẽ không thông báo cho cha mẹ các em những vụ cúp tiết và gây sự
từ đầu năm đến nay của các em. Thế nào? Một vụ trao đổi quá lời chứ nhỉ?
Cám dỗ! Tuyệt đối là sự cám dỗ trí mạng! Miễn lao động, cộng
điểm Văn, không thông báo cho cha mẹ những lỗi vi phạm! Cô Oanh thật sự không
nên làm cô giáo dạy Văn, mà nên đổi nghề làm má mì đi nha!
Vỗ ngực với vẻ tràn đây tự tin và nghiêm túc, hai tên xấu xa
ấy cùng không hẹn mà thốt lên:
– Cô yên tâm. Vì lớp, vì cô, chúng em sẽ cố gắng hết sức,
quyết đem lại cho lớp chúng ta thành tích tốt nhất. B8 sao? Cứ để cho bọn nó hí
hửng thêm vài ngày nữa đi. Sở thích của chúng em… chính là giẫm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




