|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nát đi hi vọng
của chúng nó! Hahahahahaha!!!(Ác kinh!)
Nụ cười ác ma cũng nở rộ trên môi cô Oanh. Ba cô trò nhìn
nhau, môi khẽ nhếch, rồi cùng bật cười to cứ như đã chắc chắn cầm được giải nhất
trong tay rồi ấy.
Phía dưới, toàn thể học sinh lớp B7 đều run lên cầm cập, cảm
thấy một bầu không khí hắc ám đang bao trùm lên cái lớp "ngây thơ, trong
sáng" này.
– Thầy có hơi chút ngạc nhiên về kết quả kiểm tra lần này…
Thầy Quang phe phẩy chồng giấy kiểm tra Toán trên tay, ánh mắt
híp lại thành haiđường nhỏ xíu, chiếu thẳng xuống khu vực tổ 3, nơi hỗn tạp nhất
của lớp B7 này. Nói vậy vì nó chính là nơi tập trung những người giỏi nhất cũng
như quậy phá nhất, mà điển hình là nhỏ Nhã và cái gã đang nằm gục trên bàn kia.
– Điều đầu tiên mà thầy muốn nói là chúc mừng các em, mặc dù
đề kiểm tra này khá khó nhưng cũng không có một ai dưới trung bình cả.
Vươn tay để dẹp yên tiếng ồn ào chợt bùng nổ trong bọn học
trò, thầy nói tiếp:
– Nhưng hầu hết học sinh khối 12 đều rất ít có ai trên điểm
chín cả, vì bài toán cuối cùng nói thật cũng hơi quá hóc búa, thậm chí là tôi
cũng phải có đủ thời gian mới có thể giải ra được. Nhưng, chúc mừng các em, lớp
này có đến hai em đạt điểm tối đa trong đợt kiểm tra này!
Xôn xao. Đề này nghe bọn nâng cao nói cũng chả có mấy ai được
10 điểm nha, lớp này vậy mà có đến hai? Ngoài Yên Nhã ra, trong lớp này còn có
ai được 10 điểm nữa chứ? Không lẽ lại là…?
– Đó là hai em Linh Yên Nhã và Lưu Nhã Đan…
Lại là một tràng xôn xao. Nếu như là năm lớp 10 thì chuyện
này chẳng có gì lạ cả. Nhưng nhỏ Đan trong hai năm qua, thành tích đã tuột dốc
không phanh kia mà? Sao lúc này lại…?
– Ừm, còn hai kì tích nữa, đó là hai anh Lê Lưu Lỗi và Nhạc
Tuấn, đạt được đồng 7 điểm trong đợt này.
Ánh mắt của thầy Quang vốn đã híp lại giờ phút này càng híp
thêm, tạo thành hai vạch ngang nguy hiểm. Trông thầy lúc này giống hệt như tên
Ma Vương đang đứng ngoài cổng chờ "chào hỏi" những tên học trò đi trễ
xúi quẩy kia. Mà điều đó cũng chẳng sao, vì hai người vốn là anh em mà.
– Lần sau, tôi sẽ xin trường cho được phép trông kiểm tra lớp
này. Nếu như tôi phát hiện dưới ánh mắt mình có một sự dối trá nào đó diễn ra,
thì hắc hắc, hãy coi chừng, địa ngục không quá khó để thấy đâu… Nam, lên phát
bài cho các bạn.
Tên mập lật đật chạy lên, nhận bài kiểm tra từ thầy và nhanh
chóng chia ra cho vài thằng khác để phụ giúp mình phát ra.
Nhận lấy bài kiểm tra có điểm 10 đỏ chói của mình, nhỏ không
có vẻ gì là vui sướng cả. Ánh mắt đẹp mang theo vẻ phức tạp dán lên hai bóng
lưng đang thân thiết trò chuyện trước mặt, lòng có chút khổ sáp. Sáng nay, gã
không chở nhỏ đi học. Trên chiếc xe đắt tiền của Sơn nhỏ không thể tìm thấy được
cảm giác ấm áp và vui sướng như khi ngồi trên chiếc xe đạp cũ kĩ của gã. Lúc ấy,
nhỏ thật sự hoảng hốt. Nhỏ không ngờ mình lại yếu đuối đến như vậy. Chỉ một
chút vậy thôi mà mày đã không thể chịu nổi sao Yên Nhã? Nhỏ hoang mang nghĩ.
Thì ra, trong bất giác, nhỏ đã phụ thuộc vào hắn quá rồi…
Đúng lúc ấy, nhỏ Đan như vô tình liếc mắt xuống và chạm ngay
ánh mắt của nhỏ. Một thoáng trầm mặc giữa hai người, rồi nhỏ Đan nhẹ nói khi thấy
gã đã quay sang trò chuyện với tên Nam mập vừa tới bắt tay chúc mừng:
– Tôi sẽ không nhường anh ấy cho bất cứ một ai cả, kể cả cậu,
Yên Nhã. Sai lầm mà cậu phạm phải chính là quá nhút nhát hay thậm chí có thể
nói là nhu nhược. Còn tôi thì không như thế, và vì vậy nên tôi sẽ thắng cậu.
Tôi sẽ… khiến cho cậu phải thua dưới tay tôi, cả trong học tập và mối tình mà
tôi và cậu đã lỡ lún vào quá sâu này…
Chương 6
Ác Mộng
Đêm xuống. Bóng tối đặc quánh và lạnh lẽo bao trùm lên cả thế
giới khi những ánh dương cuối ngày đã tắt hẳn đi nơi chân trời phía Tây. Những
ánh đèn điện thay nhau loé lên, rồi sau đó cùng nhau thắp sáng cả một vùng rộng
lớn. Cuộc sống ban ngày đã yên giấc nồng, và cuộc sống về đêm bây giờ mới chính
thức bắt đầu. Cuộc sống của những gì xấu xa, tối tăm và ghê tởm nhất. Cuộc sống
của những cuộc chiến tranh đoạt thầm lặng giữa các băng nhóm giang hồ chia nhau
khu vực thống trị. Tại đó, trong cuộc sống tối tăm kia, chỉ có kẻ mạnh mới có
thể tồn tại.
Lúc này, tại một khu nhà bỏ hoang cách trường Xuân Lộc không
quá một kilomet, có khoảng hơn ba mươi mấy tên thanh niên đang tụ tập trong ánh
sáng hôn ám. Bọn hắn chia thành hai phe với số lượng khá đồng đều, tạo thành thế
đối lập cực kì gay gắt.
– Quy tắc như cũ, Mặt Thẹo. Nếu hôm nay bọn mày thua thì khu
vực thị trấn Gia Ray này sẽ do bọn tao tiếp quản. Phí bảo kê, mọi hoạt động cá
độ hay tổ chức đua xe nơi đây đều sẽ do bọn tao nắm giữ. Được chứ?
Tên cầm đầu của một băng bước lên trước, cười dài nói với
tên to xác trông có vẻ như là thủ lĩnh bên còn lại. Nếu như nhìn kĩ hơn, ta có
thể dễ dàng nhận ra hắn là ai: Nhạc Tuấn, một trong hai tên đầu gấu sừng sỏ nhất
trường Xuân Lộc. Nhưng lúc này, cái dáng vẻ ngông nghênh của hắn thường ngày đã
được thay bằng một khuôn mặt lạnh băng, vô cảm, và tự tin vô hạn. Có lẽ… đây mới
chính là khuôn mặt thật của hắn chăng?
– Lão Nhị, mày đang giỡn mặt tao sao? Chỉ có tên Nhạc Luân mới
có thể có tư cách ngang hàng nói chuyện với tao như thế được. Mày… không xứng!
– Vấn đề không nằm ở chỗ anh tao có ra mặt hay không, mà là ở
chỗ băng Thiết Xa của mày có dám đáp ứng lời khiêu chiến hôm nay của băng Black
Cross bọn tao hay không mà thôi.
Tên Tuấn nhún vai, miệng nở một nụ cười khiêu khích.
– Bảo tên…
– Mặt Thẹo, mày không dám?
-…
Một sự cắt ngang trắng trợn, một sự khiêu khích quá khó để
có thể bỏ qua.
– Hahaha… Được, tốt lắm… Mày, Lão Nhị, tao chấp nhận lời
khiêu
chiến của mày! Nhưng với một điều kiện, mày dám chứ?
Mặt Thẹo dữ tợn cười, thân hình to lớn như một con khỉ đột của
hắn lúc này trông như cao hơn hẳn cả chục centimet, hướng về tên Tuấn gầm gừ
nói.
– Gì?
– Ba trận quyết định. Nhưng trong đó phải có một trận giữa
tao và mày, sao nào?
Nụ cười mỉa mai trên môi tên Tuấn càng đậm.
– Tao đồng ý chơi với mày.
– Được rồi, băng Thiết Xa toàn bộ lùi lại, Trịnh Phi và Vũ
Nam lên đây với tao.
Mặt Thẹo âm trầm quát. Với một trật tự khó có thể ngờ, toàn
bộ băng nhóm Thiết Xa nhịp nhàng lui ra sau với cùng một tiết tấu. Ba tên đầu đảng
của Thiết Xa nhẹ nhàng nhảy phốc lên một bệ đất cao giữa khu nhà. Đưa tay làm một
dấu hiệu tục tĩu, Mặt Thẹo cười lạnh nhìn tên Tuấn và nói:
– Tụi bây cũng đưa ra ba đứa đi. Bọn tao sẽ không nương tay
đâu, vì vậy nên cũng đừng làm cho bọn tao quá thất vọng đấy.
Nhìn vào sự rút lui như đã qua tập dượt rất nhiều lần của
băng Thiết Xa, trong mắt tên Tuấn dần hiện lên một tia ngưng trọng, nhưng càng
nhiềuhơn là hung ác. Mối đe doạ này…
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




