watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2782 Lượt

không thể không diệt!
– Không cần phải phiền phức như vậy…
Nhàn nhạt nói, tên Tuấn chậm rãi bước lên bệ đất. Trong ánh
nhìn khó hiểu của ba tên kia, một câu nói cực kì cuồng vọng được thốt ra từ môi
hắn:
– Giải quyết bọn mày… chỉ cần một mình tao là đủ.
– Sao rồi, Tuấn?
– Đã giải quyết xong. Em đã cho tên Mặt Thẹo cùng hai tên
tay sai của hắn nhập viện rồi. Đợi chúng ta vững chân ở thị trấn này, trong
vòng một tháng em có đủ tự tin kéo người qua trấn Thạch Lợi giải quyết nốt tàn
dư của Thiết Xa.
– … Được, tốt lắm, không làm cho anh thất vọng. Nhớ kĩ, phải
nắm chắc thị trấn này thật nhanh, đề phòng tên Bá hay tên Cung tới giành giật địa
bàn với chúng ta. Hai tuần nữa anh sẽ về, hi vọng tới lúc đó em đã hoàn thành
xong việc này rồi.
– Anh cứ yên tâm, sẽ rất nhanh thôi.
– Được, vậy anh cúp máy đây. Cho anh gửi lời thăm chú và cô
nhé.
– Vâng.
Cúp máy, tên Tuấn nhét chiếc điện thoại vào túi áo khoác của
mình. Hắn vẫn đang đứng trên bệ đất lúc nãy, dưới ánh trăng nhợt nhạt chiếu xuống
từ một khe hở tên nóc nhà. Nhưng lúc này khu nhà hoang đã vắng tanh, không còn
một ai khác ngoài hắn cả. Có chăng, chỉ là một vài bãi máu nhìn có chút ghê rợn
vương vãi đầy trên bệ đất mà hắn đang đứng. Những vết máu này, mới xuất hiện
chưa tới nửa tiếng mà thôi.
– Rốt cuộc ta đang theo đuổi điều gì chứ? Tại sao ta lại
không thấy vui chút nào khi vừa dẹp tan cả một băng nhóm vẫn được xưng tụng là
mạnh mẽ nhất ở khu vực này? Tại sao? Đó không phải điều mà ta vẫn hằng mong muốn
sao? Oai phong, quyền lực, sự sùng bái và ngưỡng mộ… ta đều đã có… Nhưng sao
trong ta vẫn chỉ là một cảm giác trống rỗng thế này? Tại sao?
Trong bóng tối mịt mờ, câu hỏi chứa đầy sự mất mát của tên
Tuấn văng vẳng vang lên. Không có một tiếng đáp lại nào, chỉ có gió từng cơn lạnh
ngắt cắt qua da mặt hắn. Giờ đây hắn thật sự muốn… đánh đổi tất cả tất cả những
gì mình đang có bây giờ để đổi lại dù chỉ là một nụ cười của cô ấy khi xưa. Hắn
thật sự… rất mệt mỏi. Một lần thôi, Đan, anh ước gì có thể ngắm nhìn em tươi cười
rạng rỡ. Với chỉ một mình anh thôi, không phải là vì một ai khác…
Máu. Một khuôn mặt đầy máu hiện ra trước mắt gã. Khuôn mặt với
nụ cười cưng chiều như muôn thuở, nhưng lúc này lại trông nhợt nhạt đến đáng sợ.
"Đã biết là tên nhóc ngươi mà…"
"Không sao, không cần phải khóc…"
"Hối hận? Nhóc không làm gì sai cả…"
"Hãy nhớ… việc hôm nay tuyệt đối không được nói lại với
Yên Nhã, nghe không?"
"Chăm sóc nó thật tốt… Nếu không anh đây sẽ về ếm lấy
nhóc mãi đấy, haha…"
"Lên chém bọn hắn, nhanh! Cả hai tên ấy đều bị thương rồi.
Nhanh lên! Nếu làm tốt anh Bá sẽ thưởng cho chúng ta thật hậu hĩnh!"
"Tao sẽ giết hết bọn mày! Tao thề!"
"KHÔÔNG!!! Anh Khải Luân!!!"
– KHÔNG!
Gã giật mình gào lên, tay cố vung ra như thể đang cố níu lấy
một thứ gì đó vốn không hề tồn tại.
Mồ hôi ướt đẫm trên trán gã. Cái lạnh của buổi đêm dường như
không làm cho gã cảm thấy khá hơn một chút nào. Từng giọt mồ hôi vẫn cứ thay
nhau mà chảy xuống, vào mắt, lăn xuống gò má gã. Nhưng gã thậm chí không thèm
chớp mắt dù chỉ là một cái, đôi mắt đỏ như máu của gã lúc này cứ thế nhìn trừng
trừng vào mảng tối phía góc phòng. Một lúc lâu sau, một tiếng rít khô khốc mới
được thoát ra từ hàm răng đang nghiến rất chặt của gã:
– Không lâu nữa đâu, Bá, tao sẽ cho mày biết thế nào là sự
trả thù tàn độc, khủng khiếp nhất trên cõi đời này…
Gã lúc này cũng như tên Tuấn kia, bộ mặt luôn bị che giấu thật
sâu ở tại giây phút này đây hiện ra thật rõ nét: lạnh lùng, táo bạo, và cả sự
tàn nhẫn hằn sâu trong đáy mắt…
   
Chương 7
Hắn… Là Dương Thiên Bá!
Chủ Nhật, công viên Thanh Phong.
– Cậu đến muộn.
Nhỏ Đan nhìn vào cái tên cao ráo điển trai nhưng có phần xấc láo đang đi đến gần mình, bĩu môi nói.
– Ưm, hôm qua mình học bài đến khuya quá, cậu biết đó…
Gã vô tội nhún vai, thể hiện bộ dạng như một học trò ngoan trước mặt cô
giáo. Nhìn cái mặt nghiêm túc vô cùng của hắn kia, nhỏ Đan không nhịn
được mà phì cười. Nhưng rồi chợt nhớ đến việc mình đã phải đứng chịu
lạnh hơn nửa giờ để chờ tên xấu xa này, nét cười trên mặt nàng bị thu
liễm đi rất nhanh chóng. Hai tay chống nạnh, nàng cố giả bộ giận dỗi
nói:
– Lần sau mà còn đến trễ nữa thì biết tay mình đó nha.
– Sẽ không có lần sau, không đâu… Haha…
Ánh mắt gã nhìn lướt qua nhỏ Đan, dừng lại nơi hai bóng người ở phía xa, lông mày khẽ cau lại. Đưa tay choàng qua vai nhỏ Đan, gã nhẹ giọng nói:
– Đi thôi.
– Ưm… Dạ…
Bỗng được gã thân mật ôm lấy, nhỏ Đan như một chú nai con sợ hãi cả
người nhẹ run lên, hai má đỏ ửng như táo chín. Cảm giác uất ức vừa rồi
đã sớm tan biến không còn đâu, nhỏ nép nhẹ vào người hắn, nhu thuận gật
đầu. Ấm áp quá, nhỏ nhớ rõ cảm giác này, giống hệt cảm giác khi xưa,
ngay lúc nhỏ đang gặp nguy hiểm thì gã xuất hiện và cứu lấy nhỏ. Cũng
như bây giờ, gã đã ôm nhỏ thật chặt để an ủi. Chỉ khác rằng, lúc đó nhỏ
đã khóc nấc lên vì sợ hãi, còn bây giờ thì trên môi nhỏ lại nở một nụ
cười rạng ngời đẹp không tả xiết.
"Lỗi, em thật sự muốn được anh ôm mãi như thế này…"
Nép sát vào người gã, Đan hạnh phúc nhoẻn miệng cười.
– Nhã, bạn uống chút gì không?
Vừa ngồi xuống một chiếc ghế đá trong công viên, tên Sơn nhẹ giọng hỏi nhỏ.
– Ừm, vậy C2 đi.
– Chờ chút sẽ có ngay!
Tên Sơn cười, đứng dậy đi nhanh về hướng một quầy bán nước ở cách đó không xa.
"Nếu là hắn thì sẽ không bao giờ hỏi vậy cả…"
"Nếu là hắn thì sẽ kéo mình vào quầy cụ Hoang, nói chuyện trên trời dưới đất với cụ cả buổi rồi mới mua cho mình một chai nước khoáng Lavie…"
"Tôi chỉ mang theo chừng ấy tiền thôi, bà muốn uống thì uống, đừng đòi
hỏi gì nhiều ở cái thằng nghèo kiết xác này. À, mà đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy, nó cũng làm tôi mất 3.500 đó nhá."
"Ta đây rất ga lăng, nhường phái đẹp uống trước đấy, hắc hắc…"
"Ông… Đây là… là… hôn.. hôn gián tiếp!"
"Không phải a, tôi còn chưa chạm môi vào miệng chai mà?"
"Đưa đây!"
"Không đưa!"
"Tôi giết ông!"
"Cụ Hoang, nhanh gọi giúp cháu 113, thông báo giùm nơi đây sắp xảy ra án mạng!"
"Á, xin tha…"
"Tôigiẫm, tôi đạp, tôi oánh chết ông!!!"
"Blah… blah…"
"Chị hai, tôi đầu hàng…"
– Hi, tên xấu xa chết bầm.
Trong dòng suy tưởng, nhỏ bật cười lầm bầm nguyền rủa một ai đó. Rồi
chợt nhớ đến gã bây giờ đang ở bên một cô gái khác, chắc gã cũng đang
chọc ghẹo cô ta như với mình vậy? Lòng nhỏ chợt nhói

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT