|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Cháu đã không phụ sự kì vọng của ta. Cháu sống sót… và cháu đã trở thành tồn tại siêu việt hơn những kẻ đã chết, số 13 à."
"Tên của cháu…?"
"Không, cháu không cần tên, cả số hiệu từ nay cũng không cần nữa. Kể từ
nay, cháu không tồn tại, cháu hiểu chứ? Không tồn tại… cháu là một trong hai thứ vũ khí lợi hại nhất được tạo ra trong lần thí nghiệm này, cuộc
thí nghiệm mang tên Cực Hạn Tiến Hoá… Hahaha…"
"Kẻ thứ hai, và chính là đối thủ sau cùng của cháu, sẽ được chúng ta sắp xếp cho hai đứa gặp nhau vào một ngày không xa. Năm cháu và hắn đủ mười tám tuổi, hai đứa sẽ có cuộc chém giết sau cùng. Kẻ sống… sẽ là kẻ duy
nhất vượt qua được cuộc thí nghiệm này…"
Crắc…
"Chỉ vì ông… tôi đã phải sống một cuộc sống như thế này…"
Crắc…
"Chỉ vì ông tôi đã phải luôn sợ hãi…"
Crắc …
"Chỉ vì ông, từ một đứa trẻ luôn vui cười tôi trở thành con quái vật giết người không chớp mắt…"
Crắc…
"Chỉ vì ông, tôi đã đánh mất luôn mọi cảm xúc…"
Crắc…
"Và vì ông… con quái vật trong tôi đã không thể kiểm soát nổi rồi…"
"Hôm nay tôi bẻ gãy tứ chi của ông, chẳng qua, chỉ là một lời cảm tạ mà
thôi… Tất cả những ai đã từng tham gia vào cuộc thí nghiệm này, tôi đều
sẽ giết hết… Tôi sẽ để cho ông làm kẻ cuối cùng. Cho ông biết thế nào là sự sợ hãi thực sự khi nhìn từng kẻ đã từng phục vụ cho ông lần lượt
chết đi… Khi đó, tôi sẽ giết ông. Khi đó, tôi sẽ giết ông. Giết ông!
Giết ông! Giết ông!…"
"Kẻ thứ hai, ở đây sao? Cái huyện nhỏ bé này?"
Vừa đi vào một căn nhà nhỏ vẫn còn treo tấm bảng bán nhà, nó vừa lẩm
bẩm. Đúng lúc đó, một trái bóng chợt lăn vào sân, đụng vào chân nó.
"Xin lỗi, cậu có thể cho mình xin lại quả bóng vừa rơi vào sân không?"
Thì ra là cô bé xinh xắn mà lúc nãy nó thấy đang cùng một anh bạn chơi đá bóng ở ngoài đường.
"Cậu mới dọn đến đây à? Rất vui được làm quen, mình là Linh Yên Nhã, còn cậu?"
"Không có… không… Tôi là Lê Lưu Lỗi…"
"Yên Nhã, lại đây, lại gây chuyện gì đó hả?"
Anh chàng lúc nãy đi tới, thì ra là anh trai của cô bé.
"Xí, em đâu có. Em đang chào hàng xóm mới mà. À, Lưu Lỗi, đây là anh trai mình, Linh Khải Luân…"
"Chào anh. Sau này có gì mong anh giúp đỡ cho."
"Chào em, rất vui được cùng làm hàng xóm với em…"
"Em sống một mình à?"
"Dạ…"
"Em bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mười một."
"Vậy em cùng tuổi với Nhã rồi. Thế là từ nay anh sẽ không phải gò mình
đi theo hầu hạ nó bày đủ thứ trò nữa, hahaha. Con gái gì mà giống con
trai quá chừng…"
"Anh nói gì?"
"Không có a… À, Lỗi, em có muốn chơi bóng cùng hai anh em không? Anh sẽ chấp hai em một phe?"
Chần chừ trong chốc lát, rồi nó khẽ gật đầu.
Đó là vào khoảng một năm sau khi mà nó rời khỏi địa ngục trần gian kia.
Chương 9
Hít sâu một
hơi, gã quay sang nhìn Đan, cố gắng giữ cho giọng nói của mình bớt chút
hung bạo nhưng có vẻ không được thành công cho lắm:
– Chúng ta qua đó chút nhé… Chỉ một chút thôi, mình hứa…
Đan nhìn vào mắt gã, lòng không hiểu sao chợt nhói lên. Trong ánh mắt
đó, nàng cảm thấy rất rõ ràng một sự cô độc đến tận cùng, một nỗi đau
khắc sâu đến tận xương tuỷ. Dù rằng những cảm xúc ấy chỉ loé lên chốc
lát trong mắt gã, nhưng nàng vẫn đủ tinh tế để nhận ra được một điều gì
đó. Trong khoảng khắc ấy, nàng… quả thật rất muốn ôm lấy gã vào lòng để
an ủi, để cho gã thấy được mình không hề cô độc trên cõi đời này. Đó là
tâm trạng thực sự của gã sao? Vẫn luôn như vậy, che giấu đi nỗi đau của
mình để cười cợt với đời. Rút cuộc, quá khứ của gã là như thế nào? Gã
chưa bao giờ kể cho nàng nghe về quá khứ của mình, phải chăng cũng là vì tránh né cái quá khứ kia sao? Qúa khứ đó, chỉ có Nhã… và không hề có
chỗ cho mình sao?
Chuyển ánh nhìn trở lại người thanh niên kia, hai hàng chân mày của nàng hơi nhíu lại. Rồi như nhớ đến một điều gì đó rất khủng khiếp, sắc mặt
nàng thoáng cái đã tái nhợt đi. Đôi môi đỏ mọng của nàng nhẹ run lên khi bật thốt:
– Dương… Dương Thiên Bá?!
– Cậu cũng biết hắn?
Gã có vẻ ngạc nhiên hỏi lại.
Đan cắn nhẹ môi, rồi khẽ gật đầu. Nàng ngước lên nhìn hắn, nở một nụ cười yếu ớt:
– Lỗi còn nhớ việc mình bị bọn lưu manh chặn đường hồi năm ngoái chứ?
– Còn, làm sao mình quên được chứ? Lũ khốn kiếp ấy, nếu quả thật không phải mình… thì mình đã giết hết chúng rồi…
Đan không trả lời, chỉ cười nhẹ. Tuy nói lúc ấy nàng rất sợ khi bọn
chúng đòi làm chuyện đồi bại với mình, nhưng chẳng phải vì vậy nàng mới
được Lỗi cứu sao? Do đó đối với nàng, chuyện ấy nói tốt hay xấu cũng
không dễ dàng phán xét được.
– Ừm, sau đó mình có nhờ người điều tra giúp và được biết rằng bọn chúng là đàn em của tên Bá, một trong hai vị vua không ngai ở Xuân Lộc này…
Đưa tay vén đi những lọn tóc vừa rũ xuống trán mình, hai mắt Đan mang
theo chút cừu hận và khinh thường nhìn về bóng người đang chạy đến chỗ
Nhã và tên Bá kia.
– À, có vẻ như tên Sơn đã nhờ chúng làm việc ấy. Sau việc… mình từ chối
lên giường với hắn ta… Để huỷ hoại đi một con người… hắn rất thích làm
như vậy…
Nhìn vào khuôn mặt xinh xắn đang nở một nụ cười cay đắng của nhỏ Đan,
khoé môi gã chậm rãi cong lên, tạo thành một nụ cười cực kì đáng sợ:
– Xem ra… Chúng ta thật phải sang bên đó để chào hỏi rồi…
Nắm chặt lấy nắm tay nhỏ nhắn đang nhè nhẹ run rẩy của Đan, gã áp sát mặt vào má nàng, ôn hoà cười nói:
– Tin mình, mình sẽ không bao giờ
để cho cậu phải chịu bất cứ một nỗi
đau nào nữa đâu. Tin mình nhé, Đan… Những tháng ngày sau cùng này,mình
sẽ mãi luôn bên bạn…
– Mình luôn tin cậu, Lỗi à…
Đan cúi gằm mặt, lí nhí trả lời, nắm chặt lại bàn tay to ấm áp của gã.
Hai mắt của nàng không hiểu sao lại nhuốm đầy lệ, một nụ cười mang theo
nét buồn sâu kín lặng lẽ nở trên môi nàng.
"Dù là bao lâu đi nữa, Lỗi à… Em sẽ không bao giờ quên những phút giây
được ở bên anh. Dù cho… dù cho… em không còn tồn tại trên cõi đời này
nữa… Sáu tháng sao? Đối với em, thế là quá đủ rồi…"
– Đi thôi nào, qua bên đó "chào hỏi" một chút thôi…
Gã lúc này… thực sự… rất muốn giết người!
Lí do sao? Vì hai kẻ đó đều đã từng muốn huỷ hoại đi cuộc đời của cô gái đáng thương này! Chỉ lí do đó thôi là đủ rồi… Cái án tử hình kia, sẽ do hắn chính tay thi hành…
Nhìn hai người nắm tay nhau đứng lên và đi về phía cổng công
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




