watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2784 Lượt

lên. Mặc cho lí trí nói là không thể, nhưng trong trái tim nhỏ không hiểu sao lại vẫn luôn
nuôi dưỡng một tia hi vọng. Hi vọng hắn có thể hiểu ra được tình cảm mà
nhỏ dành cho hắn. Hi vọng… dù đôi khi nó vẫn làm cho nhỏ đau đớn thật
nhiều. Cố chấp, có lẽ. Dù cho tính tình nhỏ luôn không quá mạnh mẽ,
nhưng trong mối tình này thì nhỏ đã quá cố chấp muốn giữ lấy rồi.
"Tôi sẽ không nhường anh ấy cho bất cứ một ai cả, kể cả cậu, Yên Nhã.
Sai lầm mà cậu phạm phải chính là quá nhút nhát hay thậm chí có thể nói
là nhu nhược. Còn tôi thì không như thế, và vì vậy nên tôi sẽ thắng cậu. Tôi sẽ… khiến cho cậu phải thua dưới tay tôi, cả trong học tập và mối
tình mà tôi và cậu đã lỡ lún vào quá sâu này…"
Lời nói của Đan vài hôm trước vẫn văng vẳng vang lên bên tai nhỏ mỗi
đêm, đánh thức nhỏ dậy từ những giấc ngủ ngon rất khó có được kể từ ngày mà hắn nói với nàng đã có bạn gái. Đôi lúc, nhỏ như muốn phát điên lên ( ta thì cũng sẽ phát điên lên nếu như khi đang ngủ ngon mà bị ai đó đánh thức), muốn đến trước mặt nhỏ Đan mà nói rằng:" Tôi không nhu nhược
được nữa rồi! Tôi đã không thể đánh lừa được trái tim mình thêm một phút giây nào nữa! Tôi… muốn giành lại anh ấy từ tay cô!". Vậy đấy, nhưng
đến giờ nhỏ vẫn không thể thốt ra được.
"Có lẽ… mình đã không thể quay đầu lại nữa rồi. Đan, tôi sẽ không trốn
tránh nữa đâu, hãy đợi đấy. Rất nhanh thôi, người được ở cạnh Lỗi không
phải là cô nữa, mà sẽ là tôi."
Nắm chặt nắm đấm nhỏ nhắn, nhỏ thấp giọng lầm bầm.
– Hi, cô bé. Ngồi đây một mình sao?
Đang lúc nhỏ chìm trong dòng suy nghĩ của mình, thì một giọng nói khàn
khàn nhưng đầy nam tính vang lên, đưa nhỏ trở về với thực tại. Ngẩng
đầu, nhỏ có chút hoảng hốt nhìn người vừa xuất hiện trước mặt. Nhỏ không nghĩ rằng có người đến sát gần mình vậy mà thậm chí nhỏ còn không nghe
được tiếng bước chân.
Tên thanh niên rất lịch sự ngồi xuống cái ghế ở bên cạnh, cách xa nhỏ,
nhoẻn miệng cười. Không thể nói là điển trai, nhưng khuôn mặt hắn cũng
thuộc loại ưa nhìn. Mái tóc dài được để quá vai nhưng nhìn không có vẻ
ăn chơi chút nào mà gợi lên một cái gì đó rất là lãng tử. Hắn khá cao,
thân hình cũng rất rắn rỏi lộ ra dưới lớp áo sơ mi trắng mỏng tang, tạo
ra cảm giác an toàn đặc biệt cho phái nữ.
– Anh… ơ… Không, tôi đang ngồi đợi bạn.
Nhỏ lúng túng nói. Không hiểu sao nhỏ lại cảm thấy tên này có một nét gì đó rất quen thuộc. Giống như… hắn! Đúng vậy… đó là một cảm giác vô cùng khó hiểu.
– Vậy sao? Tôi cũng đang đợi bạn, thật trùng hợp.
– Vâng…
Tên thanh niên nhìn nhỏ, rất tự nhiên gợi chuyện:
– Rất vui khi được gặp cô vào một ngày đẹp trời thế này. Tôi tên Bá, còn cô?
– … Tôi tên Nhã.
– Gì thế Lỗi?
Đan đưa tay lau đi những giọt mồ hôi đang lăn nhẹ trên vầng trán cao, trắng nõn của mình, nhìn gã hỏi.
– Không có gì, chỉ là thấy người quen mà thôi.
Gã cười, đưa cho nhỏ một chai C2 ướp lạnh. Đan mỉm cười với vẻ hạnh
phúc, tiếp lấy chai nước từ tay hắn, uống lấy một ngụm nhỏ. Ánh nhìn của nhỏ cũng chuyển về hướng mà hắn vừa nhìn, nụ cười trên môi chợt tắt đi, thay vào đó là một cái nhếch môi chua chát.
– Bên đó có người quen đấy Lỗi, mình nghĩ là chúng ta nên đi qua gặp cô ấy.
Gã thu ánh mắt lại, dời sang khuôn mặt cười có chút gượng gạo của Đan, bỗng nhẹ nhàng xoa đầu nhỏ và cười nói:
– Ngốc ạ, đây là buổi hẹn giữa chúng ta, không liên quan gì đến cô ấy cả. Mình không muốn vì Nhã mà làm cho cậu mất vui.
– Ai quan tâm chuyện ấy chứ, mình chỉ…
Nghe giọng nói đầy ân cần của hắn, Đan nhẹ giọng trách cứ, nhưng trong
lòng lại là một mảnh vui sướng ngọt ngào. Thì ra, hắn cũng rất quan tâm
đến cảm nhận của mình. Trong lòng hắn, ít nhất mình cũng có một vị trí
để đáng được quan tâm.
– Hả?
Bỗng Đan chợt thốt lên khi nhìn thấy cách đó không xa, nhỏ Nhã đang nói chuyện với một tên thanh niên xa lạ.
– Gì vậy?
Nghe thấy tiếng thốt của Đan, gã có phần khó hiểu nhìn ra phía sau mình. Có gì khác lạ với Nhã sao?
Nhưng ngay lúc gã vừa quay đầu lại ấy, ánh mắt của gã như khựng lại tại
trên khuôn mặt người thanh niên kia. Và rồi, không hề báo trước, hai mắt gã trong thoáng chốc liền trở nên đỏ rực, bàn tay không tự chủ được mà
nắm lấy vai của Đan. Cảm nhận được sự đau đớn âm ỉ trên vai mình và cơn
tức giận vô cớ của gã, nhỏ u ám thở dài. Có vẻ như, đối với nhỏ, gã vẫn
luôn quan tâm hơn mình một bậc.
– Dương Thiên Bá?!
– Cuối cùng… tao cũng đã thấy mặt mày.
Khuôn mặt nhìn cực kì đáng sợ của gã lúc này chợt nở một nụ cười méo
xệch. Từ trong giọng nói run rẩy của gã, có thể dễ dàng nhận ra gã đang
cực kì mất kiểm soát đối với bản thân mình.
Bởi vì tên thanh niên kia chính là Dương Thiên Bá, một trong hai vị vua không ngai của cả huyện Xuân Lộc này.
Và cũng chính hắn là kẻ đã hại chết anh Khải Luân, người mà hắn vô cùng sùng bái và yêu quí.    
Chương 8
"Tồn tại… Thế nào mới được gọi là sự tồn tại?"
"Ăn, ngủ, sinh hoạt, vệ sinh cá nhân rồi cứ như thế, một vòng luẩn quẩn như thế lặp lại sao? Cái đó… gọi là sự tồn tại sao?"
"Sự tồn tại vô nghĩa."
"Không tồn tại… nghĩa là chết?"
"Không. Cái gọi là không tồn tại, thực ra vẫn tồn tại. Chỉ cần cháu có
thể huỷ diệt đi tất cả những ai biết đến sự tồn tại của cháu, thì khi đó không phải cháu đã trở thành cái được gọi là không tồn tại rồi sao?
Chẳng một ai biết đến sự tồn tại của cháu cả. Khi đó, cháu là cháu, và
thế giới này chỉ là vô nghĩa đối với cháu. Cháu sẽ sống một cuộc sống
khác hơn, và siêu việt hơn những kẻ tầm thường của thế giới này."
"Và ta sống cuộc sống như vậy."
"Vậy cháu muốn… tồn tại hay không tồn tại?"
"Cháu muốn… giống như ông…"
"Vậy hãy theo ta, ta sẽ biến cháu trở thành một giống nòi khác… cao cấp… và vĩ đại hơn lũ người tầm thường này…"
Đó là những tháng ngày sống trong địa ngục.
Giết chóc… triền miên. Đểsống… không, phải nói là để tồn tại, phải giết hết những kẻ bên cạnh. Bởi vì chỉ có kẻ sống sót sau cùng mới được phép rời khỏi nơi hắc ám đó. Không có tình bè bạn, không có tình thương, chỉ có sự hợp tác, rồi bội phản, cuối cùng là huỷ diệt lẫn nhau.
Bởi vì… ngươi sống thì ta chết. Nếu không muốn chết, ta phải đạp lên xác ngươi mà sống.
Năm năm sau, trong hai trăm đứa trẻ được tuyển chọn, chỉ còn lại duy nhất một mình nó sống sót.
Người cộng tác với nó trong suốt năm năm đó là kẻ chết cuối cùng. Nó cho thằng bé trạc tuổi nó kia chết với chỉ một nhát dao ngang cổ. Nó nghĩ…
đó là cái chết nhẹ nhàng.
Tồn tại… nó đã thắng sự tồn tại, kể từ nay nó không tồn tại.
"Khá lắm.

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT