watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5881 Lượt

Hạ liền bước vào bếp.
Tôi vuốt trán, chỉ cảm thấy đầu đau dữ dội.
Đây chẳng phải càng lau càng đen ư.
Chu Mặc Sắc thấy tình hình bất lợi với mình, cũng đứng lên: “Anh cả, em qua giúp anh.” Rồi chuồn mất.
Chỉ còn lại tôi và Trang Hôn Hiểu.
“Thực ra, những điều này đều là chủ ý của anh cả anh……” Tôi quyết định nói rõ chân tướng với anh.
“Chúng ta về thôi.” Anh ngắt lời tôi, đứng lên.
“Về? bây giờ?”
“Trời cũng không còn sớm nữa.” Trang Hôn Hiểu lấy áo khoác, choàng lên cho tôi.
“Vậy chào tạm biệt bọn họ một câu nhé.”
“Không cần, nhà anh không thực hiện những nghi thức xã giao đó.” Trang Hôn Hiểu vòng qua vai tôi, đưa tôi ra ngoài, nhét vào trong xe.
Trên đường, anh đều chỉ yên lặng lái xe, khóe miệng hơi cong lên.
“Là anh trai anh muốn em giả làm bạn gái anh ấy.” Tôi lẩm bẩm giải thích: “Em bị ép buộc.”
“Anh hiểu.” Trang Hôn Hiểu vẫn bộ dạng nhẹ như gió thoảng mây tan, như thể chưa có gì xảy ra.
“Anh không trách em?” Tôi dè dặt hỏi.
“Sao anh phải trách em.” Trang Hôn Hiểu một tay vuốt vuốt tóc tôi.
Số đỏ thế ư? Tôi vui mừng quá nhưng lại có chút lạ lùng, không nghĩ ra Trang Hôn Hiểu cũng có nhân tính.
Cho dù thế nào, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rớt xuống rồi.
Về tới nhà, tôi mở tủ lạnh, nhìn một chút, rồi hỏi: “Muốn ăn hoa quả gì, nho hay táo?”
“Không cần phiền đâu, anh sẽ ăn thịt em.”
Lại đến rồi, tôi bất lực thở dài, quay người dựa vào cánh cửa tủ lạnh: “Em nói thật đấy.”
Trang Hôn Hiểu cởi áo khoác, tháo cà vạt, chầm chậm bước về phía tôi: “Anh cũng nghiêm túc…… cởi quần áo đi.”
Tôi đóng tủ lạnh.
“Cạch” một tiếng, không phân biệt rõ là tiếng cửa hay tiếng tim rơi xuống.
Tôi cảm thấy, Trang Hôn Hiểu thực sự nghiêm túc.
Chương 43: Tiểu thuyết ngôn tình không thể thiếu tình địch xuất hiện 1.
“Vì sao…. Em phải cởi quần áo?” Tôi men theo bàn bước chầm chậm, duy trì khoảng cách với anh từ đầu tới cuối.
“Quên giao hẹn mấy ngày trước à?” Trang Hôn Hiểu vừa cởi cúc áo, vừa nhắc nhở: “Anh từng nói, nếu em vi phạm giao ước hẹn hò cùng người khác giới, vậy thì, Hoa Thành đối xử với mẹ kế thế nào, anh sẽ đối xử với em thế ấy.”
“Nhưng em không hẹn hò với Liễu Bán Hạ.” Tôi vội vàng biện bạch.
Trang Hôn Hiểu dừng lại, nghĩ một chút: “Đúng, em không hẹn hò với anh ta.”
Phù, nguy hiểm quá, tôi chuẩn bị lau mồ hôi đầy trán, anh lại mở miệng.
“Nhưng,” Trang Hôn Hiểu mỉm cười, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo: “Em lại cùng anh ta về nhà gặp phụ huynh, điều này còn nghiêm trọng hơn cả hẹn hò.”
Nói xong, anh chạy nhanh ra phía tôi, tôi bị dọa cho hồn bay phách lạc, vội vàng chạy trốn.
Anh trái tôi phải, anh phải tôi trái, địch tiến tôi lui, tiến lui…… Tôi càng muốn lui, như vậy, hai chúng tôi cuối cùng lại chạy vòng quanh cái bàn.
5 phút sau, thể lực tôi dần dần hết chống đỡ nổi, nhưng Trang Hôn Hiểu chính là đợi thời khắc này, anh bắt đầu tăng tốc chặn đường.
Không được, như thế này chết là chắc.
Tôi chọn đúng thời cơ, cầm nho ném về phía anh.
Sau khi ném mới nghĩ ra, nho là vật phẩm tuyệt vời để tán tỉnh, Trang Hôn Hiểu chắc không nghĩ lệch đi.
Có điều cũng chẳng để ý làm gì nhiều, tôi nhân lúc anh né, vội ù té chạy vào phòng ngủ, nhanh chóng đóng cửa.
Nhưng chỉ chậm một bước…. anh dùng tay chặn cửa, đồng thời nói: “Chúc Thảo Nhĩ, đừng chống cự.”
Lẽ nào muốn tôi ngồi chờ chết? Tôi dùng hết sức đóng cửa, nói lớn: “Trang Hôn Hiểu, anh nói một đằng làm một nẻo, rõ ràng nói không trách em.”
Trang Hôn Hiểu thong thả nói: “Em đã chịu hình phạt, vậy sao anh còn phải trách em.”
Tôi nghiến chặt quai hàm.
Lại còn khen ngợi anh có nhân tính, sói sao có thể có tính người chứ?!
Chống cự không được bao lâu, anh liền xô cửa, tôi nuốt nước bọt, từng bước từng bước lùi lại.
“Anh đừng qua đây!” Giọng tôi có chút run rẩy.
“Em đang diễn phim truyền hình nhiều tập Hoàng Kim Đang à? Đổi lời thoại đi.” Anh nhướng mày, tiếp tục tiến lên phía trước.
“Em sẽ sử dụng bạo lực đấy, bị thương thì đừng trách em!” Tôi cảnh cáo, nhưng không đủ sức mạnh.
Anh nhắm mắt làm ngơ.
Tôi dừng lại một chút, lập tức chạy ra sau bàn trang điểm, chuẩn bị cầm đồ ném anh.
Lọ dưỡng da? Không được, là bình nhựa, không có lực uy hiếp.
Bùn đắp mặt? Không được, nặng quá, chắc chắn sẽ chảy máu.
Vẫn chưa kịp lựa chọn hung khí, đột nhiên tôi cảm thấy eo chặt hơn, sau đó một trận trời đất quay cuồng…… tôi lại bị Trang Hôn Hiểu vác trên vai!
Dạ dày đau quá, tôi ra sức đập vai anh: “Nhanh thả em xuống!”
Anh nghe theo, đặt tôi xuống, có điều là đặt lên trên giường …… trên bàn cơm của anh.
Sau đó, anh đè lên.
Nặng …. quá …. .
Biết vậy đã chẳng làm, sớm biết có ngày bị đè, thì tôi không nên nấu nhiều thế cho anh ăn.
Đau đớn hơn ở chỗ, Trang Hôn Hiểu bắt đầu hôn cổ tôi, khiến tôi vừa đau vừa nhột, khó chịu quá!
Không được, người không vì mình, trời tru đất diệt, tôi lo lắng thú tính của anh nổi lên, chỉ có thể bán đứng Liễu Bán Hạ, thế là nói lớn: “Anh cả anh đồng tính, em và anh ta căn bản không thể có quan hệ gì!”
Trang Hôn Hiểu dừng lại, mắt chớp chớp một cái,càng trở nên dài hẹp: “Đồng tính?”
Tôi gật đầu như đập tỏi.
Trang Hôn Hiểu nhìn kĩ biểu hiện của tôi: “là thật ư?”
Một người khác thay tôi trả lời: “là thật.”
Á?
Chúng tôi cùng nhau quay đầu, phát hiện …. Tào Tháo – Liễu Bán Hạ đang đứng trước cửa.
Nhưng lúc này, Trang Hôn Hiểu đang đè lên trên người tôi.
Danh tiếng băng thanh ngọc tuyết của tôi!
Vừa lo lắng, “Phịch” – một tiếng, Trang Hôn Hiểu lại bị tôi đá xuống giường một lần nữa.

Chương 44: Tiểu thuyết ngôn tình không thể thiếu tình địch xuất hiện 2
Sau khi sắp xếp lại hiện trường, ba người chúng tôi ngồi đối mặt bên bàn.
“Anh … trước nay đều chỉ thích đàn ông.” Liễu Bán Hạ nói thật.
“Nói như vậy, cái gọi là do sự ra đi ngoài ý muốn của người yêu đầu là giả.” Trang Hôn Hiểu hỏi.
“Đúng, cô ấy chỉ là bạn học, bây giờ đang học ở nước ngoài.”
“Anh vẫn luôn lừa bọn em.” Trang Hôn Hiểu bình tĩnh lên án.
“Trên ý nghĩa nào đó mà nói thì không sai.” Liễu Bán Hạ điềm tĩnh thừa nhận.
“Vẫn không định để ông ngoại biết việc này?” Trang Hôn Hiểu hỏi.
“Trừ phi em muốn bị ép trở về quản lý tạp chí, nếu không vẫn giữ im lặng thì tốt hơn.” Liễu Bán Hạ nói.
“Em có thể ngậm miệng không nói việc của anh, nhưng,” Trang Hôn Hiểu nhìn tôi một cái: “Anh nhất định nói cho ông ngoại biết ngay lập tức, Chúc Thảo Nhĩ chỉ là bạn thân của anh, đi ăn cơm cũng vì miễn cưỡng giúp anh.”
“Vì sao?” Liễu Bán Hạ không đồng ý.
Trang Hôn Hiểu hít sâu: “Vì em không muốn sau này khi dẫn cô ấy về nhà, ông ngoại hỏi ‘sao cháu có thể nắm tay chị dâu?.”
“Yên tâm.” Liễu Bán Hạ cười nhẹ: “Đến bạn gái của mình, ông còn không nhận ra, sao có thể nhận ra bạn gái anh.”
“Có lý.” Tôi gật đầu tán đồng, nhưng bị Trang Hôn Hiểu liếc mắt sắc lẻm tới nỗi im miệng luôn.
“Tóm lại, em muốn anh phải nói cho ông, Chúc Thảo Nhĩ và anh không có bất kỳ quan hệnào.” Trang Hôn Hiểu ra thông điệp cuối cùng.
“Xin thứ lỗi cho, anh không muốn lại bị ông ép đi gặp các thể loại phụ nữ.” Liễu Bán Hạ cự tuyệt.
“Vậy thì, em đành đi nói chân tướng.” Trang Hôn Hiểu ra đòn sát thủ.
Đàm phán thất bại.
Không khí gươm súng sẵn sàng.
Tôi ở bên cạnh men theo bàn lặng lẽ di chuyển ra ngoài, từng tấc từng tấc từng tấc, đồng thời trong não đã lên kế hoạch đường thoát thân, rồi đợi bọn họ vừa khai chiến, lập tức phi nước đại về phòng ngủ.
Nhưng, tất cả đều tan chảy trong nụ cười mỉm ấm áp như gió xuân của Liễu Bán Hạ, anh ta nhìn chúng tôi, tay phải nâng lên, nhẹ nhàng lướt qua mái tóc trước trán, sau đó tới tóc mai, lấy kính xuống. [ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ">
Lại là chiêu này!
Tôi vẫn chưa kịp phản ứng, Trang Hôn Hiểu đã một tay che mắt mình, một tay hướng về phía đầu tôi: “Đừng nhìn anh ấy!”
Như thế, quỷ kế âm mưu của Liễu Bán Hạ không đạt được.
Tôi và Trang Hôn Hiểu hoàn hồn, bắt đầu mỗi người một câu phản kích lại anh ta.
“Bỉ ổi.”
“Vô sỉ.”
“Biến thái.”
“Cặn bã”
“Rác rưởi.”
“Không thể thu lại vật phẩm.”
“Các người chửi đủ rồi chứ.” Liễu Bán Hạ xoa mũi, lại đeo kính lên.
“Chiêu này sử dụng bao năm rồi? Còn cho rằng em sẽ mắc lừa ư?” Trang Hôn Hiểu nheo mắt nhìn anh ta một cái: “Dù sao trước ngày mai anh phải nói rõ chân tướng với ông, nếu không em sẽ làm giúp anh.”
Nghe thấy nói vậy, Liễu Bán Hạ hai tay đan nhau đặt bên môi, lạnh nhạt nhíu mày, trầm mặc. Đột nhiên, một tia sáng rực lướt qua kính, anh ta nhìn Trang Hôn Hiểu, nói với hàm ý thâm sâu: “Hôn Hiểu, Chúc Thảo Nhĩ biết việc cô gái đó 12 năm trước không?”
Nghe xong, toàn thân Trang Hôn Hiểu cứng lại.
Thấy tình hình này, tôi bắt đầu sinh nghi: “Cô gái gì?”
Liễu Bán Hạ dùng thìa chầm chậm khuấy café, khóe miệng lộ nụ cười mà như không cười: “Người con gái đó, và Hôn Hiểu có nguồn gốc rất sâu……”
“Em nghĩ kĩ rồi, cảm thấy anh có thể để qua một thời gian rồi mới nói rõ tình hình với ông.” Trang Hôn Hiểu ngắt lời anh.
“Thế à?” Liễu Bán Hạ mỉm cười nhìn anh một cái,

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT