watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5877 Lượt

rồi quay sang tôi, cười với hàm ý khó lường: “Hình của cô gái đó, được đăng trên tập chí chúng tôi vào một kỳ tháng 4, 12 năm trước, cô ấy……”
“Thực ra anh nói cũng đúng, trí nhớ của ông ngoại đối với phụ nữ trước giờ vẫn rất kém, chắc không thể nhớ nổi Chúc Thảo Nhĩ. Vì thế việc này bỏ đi, về cẩn thận, không tiễn.” Trang Hôn Hiểu đứng dậy, mở cửa dường như đẩy Liễu Bán Hạ ra ngoài.
Sau đó, đóng sầm cửa, quay người, ngồi bên bàn, ăn nho.
“Cô gái đó là ai?” Tôi nhìn anh chăm chú.
“Chúc Thảo Nhĩ,” Trang Hôn Hiểu cho một chùm nho tím đẹp đẽ vào miệng, nhai một lúc, nhổ ra 3 hạt đáng thương. Anh không ngẩng đầu, chỉ nhẹ nhàng nói: “Nếu em không muốn có kết cục như chùm nho này, thì cái gì cũng đừng hỏi.”

Chương 45: Tiểu thuyết ngôn tình không thể thiếu tình địch xuất hiện 3
Tôi bị Trang Hôn Hiểu uy hiếp.
Uy hiếp trơ trẽn.
Tuy trước đây anh thường uy hiếp tôi.
Nhưng lần này tính chất hoàn toàn khác.
Bởi vì tất cả bắt nguồn từ một người con gái!
Anh, vì, cô ta, uy, hiếp, tôi.
Nhưng nhịn được.
Điều đó nhịn được thì còn cái gì không chịu được, tôi quyết định điều tra ra người con gái đó rốt cuộc là ai.
Đầu tiên gọi điện thoại hỏi Liễu Bán Hạ, nói bóng gió xa xôi, đi thẳng vào vấn đề, các chiêu đều dùng cả, anh ta chỉ nói một câu: “Đây là bùa tôi dùng để ép buộc Hôn Hiểu, sao có thể để cô biết.” Rồi tống cổ tôi.
Sau khi suy nghĩ cặn kẽ, tôi quyết định đi tìm Chu Mặc Sắc, vì anh ta là người thuần lương nhất trong 3 anh em nhà họ.
Đổi câu nói khác, cũng là tên ngốc nhất.
Tới tòa báo, vừa may gặp thư ký đào ngũ khỏi vị trí, tôi liền công khai mở cửa bước vào văn phòng anh ta.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, anh ta đang ôm một cô người mẫu mắt nhắm chiêm chiếp trên ghế, cực kỳ tập trung, căn bản không phát hiện ra có người vào.
Đợi 3 phút, tôi không nhẫn nại được nữa, liền đóng cửa.
“Rầm” một tiếng, cặp uyên ương yêu đương vụng trộm giật mình rời nhau, Chu Mặc Sắc lau lau miệng, vẻ mặt bình thường: “Được rồi, bụi đã thổi đi, không sao, không cần cảm ơn anh, đây đều là vì công viêc.”
“Có ai nói cho anh biết, lý do này thật kém.” Tôi khinh thường nhìn anh ta.
“Thảo Nhĩ?” Anh ra lúc này mới phát hiện ra là tôi, thở dài, bước tới đẩy tôi ra ngoài: “Ngoan, anh đang làm việc, em ra ngoài đi dạo trước đi, đợi chút rồi đến.”
“Đợi chút,” Tôi nhìn cô người mẫu đó, mặt trái xoan, mắt to, xem ra vẫn còn vẻ ngây thơ, liền nói khẽ: “Anh vẫn chưa xem chứng minh thư của cô ấy à?”
“Anh lại chẳng thần kinh.” Anh “xí” một tiếng, cười phản đối.
“Lương Tử.” Tôi mát mẻ nhắc nhở anh ta.
Chu Mặc Sắc vẫn cười nhưng nụ cười dần dần không nén được giận.
Lúc này, cô người mẫu đó duyên dáng bước tới, ôm cổ anh ta, dịu dàng nói: “Còn muốn làm việc nữa không?”
“Đương nhiên muốn, nhưng,” Chu Mặc Sắc do dự, thăm dò hỏi: “Anh có thể xem chứng minh thư của em trước không?”
Quả nhiên, cô người mẫu đó dùng ánh mắt “người này có bệnh” nhìn Chu Mặc Sắc, sau đó mím môi, đi ra.
Tôi vội vàng ấn khóe miệng, tránh chúng ngoác lên tới tận huyệt thái dương.
“Thảo Nhĩ,” Chu Mặc Sắc bất lực nhìn tôi: “Em tới đây làm gì?”
“Hỏi một vấn đề.” Tôi trở lại chủ đề chính: “Tạp chí kỳ tháng 4 của 12 năm trước, bọn anh chắc vẫn còn giữ chứ.”
“Tháng 4, 12 năm trước……” Chu Mặc Sắc đột nhiên dừng lại, cười hi hi nhìn tôi: “Anh hiểu rồi.”
Anh mở ngăn tủ sách cuối cùng, cầm ra một quyển tạp chí cũ, đưa tôi, chỉ chỉ trang bìa, nháy nháy mắt: “Đây, chín là cô ấy.”
Tôi nhắm mắt, hít vài hơi thật sâu, hai ngón tay đặt lên thái dương, không ngừng xoay tròn, nói trong mơ: “Chúc Thảo Nhĩ, nếu cô ấy đẹp hơn mày, vậy tính tình chắc chắn không bằng, nếu tình tính cô ấy hơn mày vậy chỉ số thông mình nhất định không cao bằng, nếu cô ấy thông minh hơn mày, vậy…. vậy da mặt nhất định không dày bằng.”
Uhm, sao tôi còn cần cái này?
Bỏ đi, cuối cùng cũng tìm ra một ưu thế.
Tôi trấn tĩnh lại, từ từ mở mắt, chờ nhìn rõ trang bìa trước mặt, không nhịn được “a” lên một tiếng.
Chương 46: Anh hận cô ấy nghĩa là anh yêu cô ấy 1
Đẹp quá.
Thực sự quá đẹp.
Trên trang bìa, một thiếu nữ 14,15 tuổi nằm nghiêng trên tấm thảm hoa văn phức tạp, mang đầy phong vị nước ngoài. Sau lưng cô ấy là lò sưởi, ngọn lửa ấm áp màu vỏ quýt đang bùng cháy trong yên lặng, tất cả đều tĩnh lặng, bao gồm cả cô ấy.
Áo sơ mi đeo dây lưng, cùng chân váy đồng màu, cô ấy nằm nghiêng như vậy, nhắm mắt, dường như đang ngủ say.
Gương mặt cô, dướiánh lửa rọi xuống, đẹp không thể tưởng tượng nổi.
Vẻ đẹp của cô ấy, không phải nói quá rằng có tính xâm lăng, mà là loại hờ hững, thanh nhã, dần dần thấm vào lòng người, khó quên.
Tôi nghe thấy tiếng lộp bộp trong lòng.
Xong rồi, lần này hoàn toàn thua rồi.
“Anh quen cô ấy không?” Tôi nghe thấy mình lẩm bẩm hỏi.
“Cô ấy? Đương nhiên quen.”
“Cô ấy là ai?”
“Cô ấy là ……” Chu Mặc Sắc dừng lại một chút, xoa xoa cằm, chớp mắt: “Em nói cho anh trước, em và anh cả rốt cuộc có quan hệ gì?”
”Chẳng có quan hệ gì.” Tôi đành bắt đầu giải thích lần thứ N.
Trên mặt Chu Mặc Sắc viết đầy chữ không tin: “Bao năm nay, anh cả chỉ từng mang về một người phụ nữ, còn nói không có quan hệ? Coi anh là ngốc chắc.”
Ngại quá, chính vì anh ngốc mới tới tìm hỏi anh.
Tôi nghĩ chút, kệ anh ta, dù sao Trang Hôn Hiểu cũng biết rồi, không nói cho anh ta, ngược lại ly gián tình cảm anh em.
“Anh cả anh không mang phụ nữ về nhà, là vì, anh ta, không, thích, phụ nữ.”
“Cái gì?!” Chu Mặc Sắc ngạc nhiên tới nỗi há to miệng, hoàn toàn quên hình tượng: “Anh ấy đồng tính?!”
Tôi thừa nhận, tiện rót cốc nước.
Chu Mặc Sắc vẫn giữ tư thế như vậy, qua một lúc, cuối cùng cũng hiểu ra: “Chả trách lúc nhỏ anh ấy thường thích bước vào phòng tắm nhân lúc tôi tắm.”
Suýt tôi bị sặc nước.
Sao có thể gặp loại người này chứ.
“Được rồi, bây giờ anh nên nói cho tôi biết cô gái đó là ai.” Tôi hỏi.
Chu Mặc Sắc hoàn hồn, khóe miệng từ từ, từ từ vểnh lên 45 độ…… Biểu hiện này quen thuộc quá, tôi đều gặp qua trên mặt hai anh trai của anh ta, đồng thời đặt tên: Cười gian.
Quả nhiên, “Anh cả sáng nay đã gọi điện cho anh, nói không thể kể cho em.” Chu Mặc Sắc nói như vậy.
Một quân phản tướng?! Như thế bị anh ta moi ra bí mật của Liễu Bán Hạ, tôi tức suýt hộc máu.
Quả nhiên không thể khinh địch.
Cả nhà bọn họ, toàn bộ là hổ báo lang sói, ma vương quỷ sứ.
Chu Mặc Sắc thấy bộ dạng ta như vậy, thế là vui mừng không hết, lập tức đổ dầu vào lửa, tiến sát lại, thần bí tiết lộ: “Cô gái này, đối với Hôn Hiểu mà nói, có thể coi là khắc cốt ghi tâm …… cả đời cũng không quên được.”
Gân xanh thái dương tôi băt đầu nổi lên.
Lúc này, Chu Mặc Sắc nhìn đồng hồ, vỗ đầu: “Hỏng to, suýt quên còn có cuộc họp, cục cưng, anh đi trước đây.”
Tôi hỏi: “Cuộc họp này rất quan trọng hả?”
“Đương nhiên,” Anh ta vừa chỉnh cà vạt trong gương, vừa trộm cười: “Nếu không anh còn muốn ở lại đấy nhìn sắc mặt em thêm nữa.”
“Thật ư?” Tôi mỉm cười: “Đúng rồi, chỗ anh có quần để thaykhông?”
“Quần để thay, không có, em cần làm gì?” Anh ta không để ý.
“Không có, vậy thật là quá tốt rồi.” Tôi từ từ bước tới trước máy nước uống, từ từ rót đầy, từ từ quay người, từ từ nói: “Hơn nữa, không phải tôi cần, mà là anh cần.”
Nói xong, tôi liền hắt cả cốc nước lên đũng quần anh ta, vẽ thành công một vòng tròn hoàn mỹ trên bộ phận nhạy cảm, đủ để người khác nghi ngờ.
“A!”
Chu Mặc Sắc hét to, thư ký đào ngũ ở ngoài tưởng phát sinh án mạng giết người, vội vàng vào trong xem, nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng thảm hại của ông chủ, nhất thời ngẩn ra.
Tôi thở dài với thư ký đó: “Nước tiểu không khống chế được áp lực, không dễ chữa. Em gái, em đi thông báo mọi người trong cuộc họp, nói rõ tình trạng của ông chủ em, để bọn họ châm chước châm chước, đi nhanh lên.”
Cô gái đó đầu tiên đứng ngẩn ra, nghe tôi nói như vậy, lập tức như tỉnh mộng, đồng ý một tiếng rồi nhanh chóng chạy sang phòng họp.
“Không được nói! Nhanh trở lại!” Chu Mặc Sắc hoảng hồn, vội vàng co chân chạy theo.
Tôi nhìn bóng dáng anh ta, khóe miệng vênh lên 45 độ.
Thà đắc tội với ma quỷ, cũng đừng đắc tội với phụ nữ.
Chu Mặc Sắc, nhớ rõ câu chí lý rõ ràng này.

Chương 47: Anh hận cô ấy nghĩa là anh yêu cô ấy 2
Tuy báo thù trở về, nhưng tôi vẫn không có cảm giác vui vẻ gì.
Lời của Chu Mặc Sắc vẫn quanh quẩn bên tai.
Cô gái đó, cả đời Trang Hôn Hiểu cũng không thể quên được.
Cả đời.
Giữa bọn họ rốt cuộc đã xảy ra cái gì?
Đáng để nhớ cả đời.
Tôi lười biếng nằm bò trên giường, nhìn tờ bìa tạp chí không chớp mắt, dần dần, màu sắc đẹp đẽ u ám sống trở lại, từ từ xoay tròn, đầu óc trở lên hỗn độn.
Đột nhiên, ngoài cửa vọng ra âm thanh của đôi giày cao gót, bước chân nhẹ nhàng mà tự tin.
Trước cửa nhà Trang Hôn Hiểu, âm thanh mất dần.
Tôi giật mình một cái, lẽ nào là cô ấy? Lập tức chạy sang nhà Trang Hôn Hiểu, mở mạnh cửa, nhất thời ngẩn thành tảng đá…… người đẹp trên trang bìa đó, đồng thời đang được Trang Hôn Hiểu ôm trong vòng tay. [ Bạn đang đọc

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT