watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5870 Lượt

thế giới động vật,” Liễu Bán Hạ chầm chậm nói: “Khi đó đang phát về sóc đất (Marmot).”
“……”

Chương 50: Lộ chân tướng, hóa ra như vậy 2
Tới đúng 6h tối, tôi đến nhà Liễu Bán Hạ như đã hẹn.
Chu Mặc Sắc cũng vừa vặn ở đó, nhân lúc Liễu Bán Hạ rời đi, liền ghé sát, cười quái dị: “Anh hỏi Thảo Nhĩ, sau này nên gọi em là chị dâu cả hay chị dâu hai? Hoặc em dứt khoát thu nhận cả hai bọn họ đi nhé.”
“Cảm ơn, sẽ cân nhắc.” Tôi hít một hơi, mỉm cười, tôi hỏi Mặc Sắc: “hội nghị lần trước đến muộn mấy phút? Bệnh về hệ thống tiết niệu của anh chắc cả toà báo đều biết nhỉ.”
Chạm đúng chỗ đau, sắc mặt Chu Mặc Sắc cứng lại, nhưng não chuyển biến rất nhanh, lập tức nghĩ tới phương pháp đánh trả, chỉ thấy anh ta nhìn tôi, cười như hồ ly: “Anh hỏi Thảo Nhĩ, Hôn Hiểu kể cho em về người con gái đó chưa? Anh đoán nhất định chưa. Vậy, trong lòng em chắc rất sốt ruột, giống như mèo vờn, vừa ngứa vừa khó chịu, đúng không?”
Thật là bị anh ta nói trúng, chính là loại cảm giác đó!
Nhìn mặt mũi dương dương tự đắc của Chu Mặc Sắc, đột nhiên tôi cảm thấy hàm răng chua chua, chỉ muốn nhào lên cắn anh ta một cái.
Nhưng, nhịn một chút nữa, lập tức, tôi có thể biết chân tướng, lập tức.
“Thảo Nhĩ đến rồi, vậy chúng ta bắt đầu ăn cơm thôi.” Ông ngoại ôm một mỹ nhân cao gầy từ trên lầu xuống.
Đợi chút, mỹ nhân đó có chút quen?
Khuôn mặt thon, mắt to, xem ra còn chưa hết vẻ ngây thơ…… đây chẳng phải là cô người mẫu trong văn phòng Chu Mặc Sắc lần trước ư?!
Tôi chầm chậm quay đầu, hài hước nhìn Chu Mặc Sắc.
Anh ta bị tôi nhìn chăm chú tới nỗi thấy ngại, nắm tay thành nắm đấm, đặt bên miệng, ho nhẹ một tiếng, giải thích: “Xét về mặt kỹ thuật mà nói, anh và cô ấy chưa từng qua lại.”
“Xét về mặt tâm lý mà nói,” Tôi nói: “Anh rất buồn rầu và khổ não đối với bà ngoại anh.”
“……”
Bữa cơm bắt đầu, ông ngoại bọn họ vẫn tán tỉnh ve vãn như thế.
Có điều, tôi cũng đã quen rồi, chỉ coi như tiết mục giải trí miễn phí.
Thời gian nghỉ ngơi trong khung cảnh thân thiết, ông ngoại bất giác nhìn tôi, lúc này mới nhớ ra vấn đề chính là mời tôi đến làm khách, liền cười nói: “Thảo Nhĩ, cháu và Liễu Bán Hạ định khi nào kết hôn đấy?”
Ông cụ, thật kinh, còn đợi ông hỏi nữa.
Tôi đặt dao nĩa xuống, dùng khăn ăn nhấp nhấp miệng, nhẹ nhàng nói: “Ông ngoại, thực ra cháu là bạn gái của Trang Hôn Hiểu.”
Lời nói vừa dứt,mọi người đều im lặng.
Thịt trên nĩa của ông ngoại rơi vào trong bát, vài giọt nước thịt màu nâu bắn tung tóe trên khăn bàn màu trắng.
Cô người mẫu còn giữ chút ngây thơ kia điềm nhiên như không, lấy gương ra trang điểm.
Chu Mặc Sắc ngồi thẳng, hai mắt liên tục đảo qua từng người.
Nhưng Liễu Bán Hạ, trong mắt che đậy một tầng lạnh lẽo.
“khụ khụ khụ.” Cuối cùng vẫn là cách cũ của ông ngoại dùng tiếng ho phá vỡ sự im lặng: “Cháu nói gì?”
“Cháu là bạn gái của Trang Hôn Hiểu.” Tôi lặp lại.
“Nhưng lần trước rõ ràng cháu là bạn gái của Liễu Bán Hạ.” Ông ngoại thấp giọng tự nói: “lẽ nào mình lại nhìn nhầm người?”
“Không, ông không nhầm,” Tôi giải thích: “Lần trước do Liễu Bán Hạ muốn trốn tránh việc đi xem mặt, vì thế mới mượn cháu làm lá chắn.”
“Nói như vậy, các cháu đều lừa ta?” Ông ngoại nhíu chặt mày, bộ dạng rất không vui.
Lúc này tôi mới có chút lo lắng, ông cụ sắp nổi giận rồi?
Nhưng, qua một lúc, lông mày ông giãn ra, “Bỏ đi, trong 3 tiểu tử này, cuối cùng cũng giải quyết xong Trang Hôn Hiểu rồi.” Sau đó, ông ngoại quay sang Liễu Bán Hạ: “Cháu, ngày mai đi xem mặt cho ông, đối tượng chính là Đậu tiểu thư vốn định chuẩn bị giới thiệu cho Trang Hôn Hiểu.”
Giọng nói uy hiếp, không cho phép phản đối.
Tôi cúi đầu, tiếp tục dùng bữa, nhưng vẫn có cảm thấy cơn thịnh nộ lạnh lẽo của Liễu Bán Hạ bên cạnh, đang rừng rực, rừng rực bùng cháy.
Tôi toét miệng với thìa canh.
Nếu nói tình yêu có thể làm giảm trí thông minh của người con gái, vậy thì sự tức giận lại có thể làm giảm trí thông minh của đàn ông. [ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ">
Liễu Bán Hạ, anh tiếp chiêu đi.

Chương 51: Lộ chân tướng, hóa ra như vậy 3
Dùng xong cơm, tôi giả vờ cáo từ, quả nhiên đã thu hút được Liễu Bán Hạ mời ở lại.
“Không ngồi thêm chút nữa.” Tuy anh ta cười, nhưng khóe mắt không hề cong lên, có thể thấy nụ cười quá giả tạo.
“Thôi, Hôn Hiểu kêu em về sớm.” Tôi nói xong liền cất bước đi.
Liễu Bán Hạ kéo tôi lại, trầm giọng: “Là Hôn Hiểu kêu cô nói rõ chân tướng hả?”
“Không sai.” Tôi quay người, giúp anh ta chỉnh lại cà vạt, lại phủi nhẹ bụi trên vai, chầm chậm nói: “Hơn nữa, Hôn Hiểu đã nói việc của cô gái đó với em rồi, anh đừng uy hiếp anh ấy nữa.”
“Thật?” Liễu Bán Hạ nhếch mày, hơi ngạc nhiên: “Cậu ấy nói cho cô rồi?”
“Em một chút cũng không để ý.” Tôi nhún nhún vai, xua xua tay: “Đều là việc đã lâu trước đây rồi, ý em là ai chẳng có tình đầu?”
Liễu Bán Hạ ngẩn ra một chút, sau đó, rất chậm rất chậm nở nụ cười: “Hôn Hiểu nói với cô, cô gái đó là tình đầu của cậu ta?”
“Không chỉ vậy, anh ấy còn kể rất nhiều chuyện xấu xa của anh, tóm lại, cuối cùng em cũng thấy rõ anh là vua nói khoác, sẽ không tin anh nữa.” Nói xong, tôi đi ra cửa.
Một bước hai bước ba bước, sao vẫn chưa có phản ứng gì?
Bốn bước năm bước sáu bước, lẽ nào trí thông minh của anh ta thực sự cao?
Bảy bước tám bước chín bước, đừng nói với tôi gay cũng không phải là đàn ông nhé.
Khi đi sang bước thứ 10, tôi đứng lại trước cửa, đằng sau vẫn không có động tĩnh, trong lòng bất giác trầm xuống, kế hoạch thất bại rồi?
Chính khi tôi cầm nắm cửa, cuối cùng Liễu Bán Hạ mở miệng: “Thảo Nhĩ, cô muốn xem ảnh Trang Hôn Hiểu hồi nhỏ không?”
Tuy không hiểu lời anh ta, nhưng tôi biết, chân tướng sắp lộ ra rồi.
Trong phòng Liễu Bán Hạ, tôi nhìn thấy ảnh thời nhỏ của Trang Hôn Hiểu.
Là một người con trai gầy gầy, da trắng nõn, mày thanh mắt tú, ngũ quan xinh đẹp.
Nhưng, “Đưa em xem ảnh anh ấy làm gì?” Tôi bắt đầu nghi ngờ.
“Không chỉ là của cậu ta, ở trong còn có cô gái đó.” Liễu Bán Hạ nhàn nhã dựa lên ghế, hai tay đan chéo trước ngực, như đợi việc gì đó thú vị.
Tôi vội vàng cúi đầu tìm, giở nát bức ảnh, vẫn không thấy tông tích của cô gái, liền hỏi: “Đây rõ ràng là ảnh đơn, cô gái đó ở chỗ nào?”
“Cô vẫn không hiểu?” Anh ta nói một cách sâu xa.
Tôi lại cúi đầu lần nữa.
Trang Hôn Hiểu, thời nhỏ, tạp chí.
Ánh điện xẹt qua, tôi tỉnh ngộ: “Người con gái đó chính là Trang Hôn Hiểu!”
Liễu Bán Hạ mỉm cười, gật đầu thừa nhận.
Nhìn kĩ, quả thực, khuôn mặt hai người, dáng cao như nhau, thực sự càng nhìn càng giống.
Miệng tôi há to, quá kinh ngạc, Trang Hôn Hiểu nam giả gái?!
Có điều, “Sao anh ấy phải làm vậy?” Lẽ nào thích hóa trang thay đổi?
“Là ý của ông ngoại.” Liễu Bán Hạ nói: “Khi ấy Hôn Hiểu nói với ông, bản thân sau này không muốn theo nghiệp báo. Ông ngoại đương nhiên trăm cách ngăn cản, sau cùng nói, trừ phi cậu ta tình nguyện nam giả nữ chụp trên tờ bìa tạp chí, nếu không phải kế thừa tòa soạn. Hôn Hiểu nghĩ cả một buổi tối, cuối cùng chọn sự tự do, tạm thời từ bỏ thân phận đàn ông…. Tạp chí kỳ đó là lần chúng tôi bán tốt nhất, khi ấy rất nhiều công ty kinh tế đều tìm “người con gái” thần bí trên trang bìa.
“Cô biết không? Khi ấy bảo mẫu nhà chúng tôi mặc áo ngực cho cậu ta…… còn có tất chân. Đối với cậu ta mà nói, kí ức đó, thực sự rất thảm.”
Chương 52: Thiếu chút lau súng cướp cò 1
Tảng đá trong lòng ta cuối cùng cũng rớt xuống, rồi tung tóe từng chút nhỏ, niềm vui thành sóng lăn tăn.
Giống như đang đi trên đường, đột nhiên bị người ta chém một dao, vẫn đang kinh hoàng, có người lại cho bạn biết, nói không bị xước da, không chảy máu, đồng thời còn tặng bạn 10 vạn tiền thưởng.
Trang Hôn Hiểu nam giả nữ?
Thật làm trò tiêu khiển cho mọi người!
Tôi vui mừng không hết.
Đang lúc này, Chu Mặc Sắc mở cửa, bĩu môi về phía sau, nói nhẹ: “Hôn Hiểu đến rồi.”
Nói xong, anh ta nhường sang một bên, hiện ra Trang Hôn Hiểu vẻ mặt u ám.
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.
“Thảo Nhĩ, qua đây.” Trang Hôn Hiểu kéo tôi ra ban công, trầm giọng: “Em lại đến giả mạo bạn gái anh ấy? Vậy sau này anh phải giới thiệu em với người nhà thế nào đây?!”
“Không có, ông ngoại cũng biết em là bạn gái anh rồi.” Tôi cố gắng cấu vào tay mình, tránh cười ra tiếng.
“Em nói cho ông biết?” Trang Hôn Hiểu hỏi.
Tôi gật gật đầu, nhưng trong đầu toàn là hình ảnh Trang Hôn Hiểu cố gắng mặc áo ngực, tất chân, nín nhịn thật khó chịu.
“Vậy,” Trang Hôn Hiểu do dự hỏi: “Liễu Bán Hạ có nói cho em việc gì không?”
Tôi nhắm chặt mắt, chỉ sợ há mồm là cười vỡ tung.
Liễu Bán Hạ không biết đã tới đằng sau Trang Hôn Hiểu từ lúc nào, thay tôi trả lời: “Anh nói cho cô ấy biết rồi, em là người duy nhất trong nhà chúng ta mặc qua nội y và tất chân phụ nữ.
Câu nói này đơn giản chính là cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, cả người tôi nhoài lên lan can sắt màu đen, cười không dứt, nước mắt giàn giụa.
Mặt Trang Hôn Hiểu đỏ ửng, anh cứng mặt lại, chất vấn Liễu Bán Hạ: “Anh kể toàn bộ cho cô ấy rồi?”
“Không phải tôi không giữ lời, mà là.”

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT