|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lát, khiến mọi người bất giác im ắng theo, rồi mới thong thả nói tiếp, “…thì chỉ có mình tôi an toàn thôi.”
“Gì chứ, lợi nhuận tăng mười lăm phần trăm, làm sao có chuyện đó được? Đây vẫn là môt phương án chưa được thị trường chấp nhận. Đúng là chuyện nghìn lẻ một đêm.” Anh ta có bị điên không? Toàn thể nhân viên bên dưới giống như bị sét đánh đang bàn tán ồn ào.
Thẩm Nhân Kiệt giả điếc: “Phòng quảng cáo cần gấp rút tiến hành khảo sát lại, phòng thị trường cần nhanh chóng nộp cho tôi một bản phương án marketing. Phòng biên tập sẽ đưa ra các chủ đề có liên quan. Phần phim tương tác thì giao cho tôi và nhà văn lớn. Cuộc họp đến đây là kết thúc.”
Thẩm Đình không thể không thừa nhận Thẩm Nhân Kiệt vô cùng nghiêm túc và chuyên tâm đối với công việc, khi anh nói về kế hoạch của mình, đôi mắt như sáng lên, hoàn toàn khác với tên công tử bột trong tưởng tượng của cô.
Năm phút sau, Thẩm Đình lại lần nữa gánh vác nhiệm vụ vĩ đại bước vào văn phòng tổng giám đốc: “Tổng giám đốc, mọi người đều càm thấy con số mười lăm phần trăm không thực tế lắm, gần như không thể đạt được, nếu là năm phần trăm hoặc thậm chí mười phần trăm thì khả năng sẽ lớn hơn, chúng tôi cũng không thể bùng một hơi thổi ra khinh khí cầu được, thành La Mã cũng đâu chỉ được xây trong một ngày.”
Thẩm Nhân Kiệt không tán thành cũng không phủ nhận, im lặng nghe xong lời của cô: “Sao chị không đi xem các chuyên đề chuẩn bị đến đâu rồi, hay là suy nghĩ cấu tứ cho đoạn phim tương tác, mà lại đến đây kỳ kèo một con số ảo.”
Con số ảo, đáng tiếc cuộc đời của chúng tôi không phải là ảo. Con số này có thể sẽ quyết định tương lai của rất nhiều người: “Hay là cậu có hứng thú đặc biệt gì với con số mười lăm phần trăm này?”
“Đúng vậy, tôi đặc biệt thích thú với con số này, bởi vì nó không phải năm phần trăm, cũng không phải mười phần trăm.” Anh cười mỉa mai.
Thẩm Đình đã lãnh ngộ được cảm giác khi vận mệnh của mình hoàn toàn bị kẻ khác thao túng trong lòng bàn tay, cô bừng bừng chính khí, phản đối: “Nếu như tiền là lá gan của con người, có tiền rồi thì có thể thao túng vận mệnh của người khác, có thể muốn làm gì thì làm. Nhưng nếu tôi là cậu thì tôi sẽ không làm như vậy. Tôi thấy con số hai trăm rưỡi chắc chắn là có duyên với cậu đấy!” Cô thấy mình thật thảm hại, mỗi lần mói chuyện với anh ta đều phải kết thúc bằng cách này.
“Được thôi, nếu chị thấy như vậy, thì chúng ta sẽ đổi mười lăm phần trăm thành hai lăm phần trăm, dù sao tôi cũng không phiền.” Thẩm Nhân Kiệt khẽ nhếch mép, phảng phất nụ cười.
Thẩm Đình hóa đá tại chỗ, sau khi cô thỉnh cầu, con số đó lại còn tăng vọt, cô ăn nói thế nào với những người ở bên ngoài? Nếu là con số bầu cử thì cứ nghe lời như vậy là được rồi, năm ngoái cô không bao giờ nhìn thấy gấu chó, gấu xám, gấu trúc mà cũng gặp ác mộng đấy thôi. Hơn nữa, một người phụ nữ độc thân đi dạo thảo cầm viên một mình, bản thân đó đã là một ác mộng.
Đúng lúc đó Tạ Huyền có việc vào văn phòng Thẩm Nhân Kiệt, anh vỗ vai cô, tặng hai bên một cơ hội giảng hòa miễn phí: “Thẩm Đình, chị yên tâm đi, căn cứ vào phân tích chuyên ngành mà chúng tôi đã thực hiện đối với lượng tiêu thụ của tạp chí chúng ta những năm trước, con số này là có thể đạt được chứ hoàn toàn không phải tùy tiện đặt ra, chỉ cần chúng ta cố gắng.” Anh nắm tay làm một động tác khích lệ.
Không dễ gì nhìn thấy khuôn mặt nghiêm túc được hiệp hội nha khoa Trung Quốc chứng nhận của Tạ Huyền, Thẩm Đình thật sự càng lúc càng có thiện cảm với anh.
Thẩm Đình đi ra rồi, Tạ Huyền nói: “Ái chà, tôi càng lúc càng có thiện cảm với liệt nữ rồi.”
“Mau cút về văn phòng cậu đi.” Thẩm Nhân Kiệt đanh mặt nói với Tạ Huyền.
Một mình Thẩm Nhân Kiệt ở trong văn phòng sắp xếp lại suy nghĩ của mình, anh biết đây là một thử nghiệm điên rồ, nhưng anh không thể cho phép thất bại, không ai thích thất bại cả. Mở rộng quảng bá và PR như thế nào chính là mấu chốt quyết định thành công hay thất bại lần này, nhưng anh vẫn chưa nghĩ ra phương cách khả thi. Trong những ngày tháng đen tối ấy ở Mỹ, anh đã nhiễm thói quen châm một điếu thuốc ngồi trong bóng tối để lặng lẽ suy nghĩ, nhìn khói thuốc xanh xanh trăng trắng cuộn lên tản mác trong không trung, rồi cuối cùng tan biến mất. Đóm thuốc như nguời hùng bi kịch chống lại bóng đêm, chúng nếm trải vài khoảnh khắc lóe sáng, rồi sau cùng bị nuốt chửng giữa bóng tối vô cùng.
Thẩm Đình đi ra, đám nhân viên đều nhìn cô, ánh mắt đó cô rất hiểu, bọn họ không coi cô là đồng đội, cô đau đớn nhận ra bản thân sống ngần ấy tuổi đầu rồi mà chẳng có chút tri thức chính trị nào, chẳng thà về nhà dưỡng già cho xong. Cô chán nản nói với mọi người rằng cô không thể giúp được họ.
Anh Khoe nói: “OK, vậy thì chúng tôi muốn từ chức tập thể.” Họ muốn cùng nhau cho tổng giám đốc mới một vố, Thẩm Đình hoang mang đến nỗi mặt trắng bệch ra.
Thẩm Nhân Kiệt vào lối thang thoát hiểm, đi lên nửa tầng rồi đứng dựa ở đó hút thuốc, vì vậy có người đi vào nhưng không hề nhìn thấy anh, anh cũng không muốn lên tiếng. Anh không ngờ lại nghe được đoạn đối thoại này.
“Cứ coi như là giúp tôi một lần được không? Bảo mọi người khoan hãy đi, trước kia các người chẳng phải lo không tìm được việc sao?” Là tiếng của Thẩm Đình.
“Trước đây chúng tôi còn ôm một tia hy vọng, nhưng đối với báo điện tử mà nói cái con số trên trời đó quả là người điên nói sảng, đại nạn đến rồi ai lo thân nấy, chị đừng làm khó chúng tôi. Chị Thẩm Đình, tôi biết chị rất có trách nhiệm, nhưng lần này tôi thật sự không hiểu tại sao chị còn muốn ở lại đây chịu khổ? Tại sao chị muốn giúp anh ta?” là tiếng của anh Khoe.
Họ khá cẩn thận, cố ý đi xuống phía dưới một tầng, vì vậy không phát hiện ra Thẩm Nhân Kiệt. Nhưng trong không gian hoàn toàn tĩnh lặng này, tiếng của họ nghe rõ mồn một.
“Bởi vì tôi đã làm việc ở đây năm, sáu năm, tôi rất lưu luyến tạp chí này, các bạn chẳng phải cũng như tôi sao?”
“Chị Thẩm Đình, lưu luyến cũng vô dụng thôi, anh ta muốp dẹp nó là dẹp, chúng ta chẳng thể làm được gì. Anh ta có tiền có quyền, tạp chí là của anh ta, chẳng lẽ chúng ta phải ở đây điên chung với anh ta sao? Anh ta chơi chán thì có thể dễ dàng thoát thân. Còn chúng ta? Dân chạy nạn từ một tòa soạn mới đổ thì tìm việc còn khó hơn đến mấy lần? You know?” Anh Khoe không hiểu tại sao Thẩm Đình không suy nghĩ đến điều này, hay là cô đã bị Thẩm Nhân Kiệt bỏ bùa.
“Tôi không biết nếu số này tạp chí không đạt được chỉ tiêu thì chúng ta sẽ ra sao, nhưng tôi biết anh ta không phải đang chơi đùa, anh ta không phải loại người đem công việc ra làm trò đùa. Điều này tôi có thể đảm bảo.”
Thẩm Nhân Kiệt nghe thấy Thẩm Đình, người trước nay đối địch với mình lại có thể ở sau lưng anh đứng ra đảm bảo cho anh như vậy thì rất bất ngờ.
Anh Khoe có vẻ cũng rất kinh ngạc, không nói nên lời.
“Nói thật, tôi cũng ghét anh ta như mọi người, nhưng tâm huyết của anh ta đối với công việc không hề ít hơn chúng ta, từ những phương án anh ta đề ra mấy ngày nay mọi người không thấy như vậy sao? Cho dù các bạn gửi đơn xin việc thì cũng phải một tháng nữa mới có thể rời khỏi công ty, tại sao còn chưa bắt đầu đã vội bỏ cuộc, sao không đồng tâm hiệp lực cố gắng thử một phen?” Thẩm Đình khuyên họ hết nước hết cái, “Chưa thử làm mà đã bỏ cuộc là việc đáng tiếc nhất, đây là kinh nghiệm nhân sinh mà người chị lớn hơn các bạn vài tuổi đúc kết được. Hơn nữa trước đây tôi đã giúp mọi người bao nhiêu lần rồi, mọi người bây giờ không tin tôi, nhưng cũng nên làm chút gì để báo đáp chứ.”
“Chị Thẩm Đình, tại sao chị cứ…” Anh Khoe không biết có nên nói cô ngốc hay không, nhưng cuối cùng nói không nên lời, “Chị nói cũng có lý, để tôi thử xem có thuyết phục được họ không.”
Nói xong, hai người ra khỏi cầu thang.
Thẩm Nhân Kiệt nghĩ một lúc, nhẹ nhàng đi lên mấy bậc thang nữa, không để họ phát hiện anh ở đây.
Giờ tan tầm xe cộ như mắc cửi. Vào thời gian này, gần như mọi thành phố ở Trung Quốc đều như một gã khổng lồ chìm trong cơn ác mộng, vùng vẫy tấm thân đồ sộ của mình dưới ánh hoàng hôn nhưng mãi vẫn không tỉnh dậy được. Đúng như dự liệu, Thẩm Nhân Kiệt bị kẹt cứng trong dòng xe cộ, không nhúc nhích được một phân, chỉ có thể giương mắt nhìn những người đi bộ hai bên đường đang sải bước như bay. Sau đó anh nhìn thấy ở phía không xa, Thẩm Đình đang đợi xe buýt ở trạm xe công cộng. Cô mặc chiếc váy liền màu trắng có sọc đơn giản, nhưng lại rất nổi bật giữa dòng người dưới hoàng hôn. Vây quanh cô là một nhóm ăn mày ăn mặc rách rưới, già trẻ lớn bé đều cật lực chen đến bên cô, họ rốt cuộc đang làm gì vậy? Anh nhìn kỹ một lúc rồi bất giác ngẩn người ra, cô đang ở đó giả làm cậu bé rải tiền, cho tiền từng người ăn xin một! Khi quay mặt về hướng anh, khuôn mặt cô đón thẳng ánh mặt trời đang lặn, sáng rực nhưng mông lung, giống như giữa đêm hè nhìn qua tấm màn the ngắm ánh trăng ở phía chân trời, anh mơ hồ ngửi thấy hương sen phảng phất. Thẩm Đình hình như đang nói với những người ăn mày ở đó: “Ai cũng có phần cả, đừng vội, ai cũng có cả mà.”
Không rõ anh nghĩ gì mà thất thần, trong lòng chợt vương vất một nỗi đau mong manh nhưng vô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




