|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Crema al limone Budino al cocco con frutto della passione
(Bavarese với sô cô la trắng, kem cacao có vị cam thảo và sữa hạnh nhân, kem sô cô la có trộn mứt, kem chanh, bánh pudding d và vị chanh dây)
PDA của Cal Langdon
Nằng nặc đòi trả tiền bữa tối, vì đã chiếm hầu hết thời gian truyền bá cho Sweeping Sands để rồi cảm thấy cần phải đền bù cho họ. Hơn nữa, đó là việc tối thiểu mình có thể làm sau khi bị Mark phát hiện dan díu với Grazi. Tám trăm euro, nhưng rất xứng đáng – đặc biệt là rượu vang.
Tuy nhiên, đừng nghĩ mình sẽ làm bạn với cô Harris này. Cũng tiếc thật, vì cô ấy trông khá quyến rũ trên đôi giày cao gót – gót giày đã khiến cả bọn trở về khó khăn khi cô ấy vấp ngã ngoài khách sạn, mình buộc phải nạy gót giày đang mắc kẹt giữa hai viên sỏi ra giùm cô ấy.
Hình xăm cũng LÀ Wondercat. Đó cũng chính là cái đầu mèo cô ấy đã vẽ trên túi hành lí. Mình chưa bao giờ xăm hình, nhưng hình xăm của cô ấy trông rất quyến rũ.
Không tin được mình lại viết ra từ quyến rũ. Đất nước này đi vào lòng mình như rượu prosecco[30"> vậy.
Nhật kí du hành của
Holly Caputo và Mark Lavine
Jane Harris
Ôi Chúa ơi, nhà hàng đó tuyệt vời đến nỗi họ thậm chí còn trang bị ghế nhỏ cho các quí cô để ví của mình lên! Thật vậy đấy! Người phục vụ kéo ghế cho mình, rồi anh ta lấy ra một chiếc ghế đẩu đi kèm để mình đặt túi! Chiếc túi mình đã m tại một quầy hàng vỉa hè trên đường Canal ở khu Chinatown[31">, sau đó mình gây ấn tượng cho nó bằng một hình vẽ gương mặt Wondercat! Ngay vị trí danh dự nhất!
Có quá nhiều thứ đáng ngạc nhiên. Có một món đồ làm bằng bạc đặt trên bàn mà trước đây mình chưa từng trông thấy.
Hơn nữa, trong toa-lét, người ta xếp những chiếc khăn lau tay cho mỗi du khách. Không phải khăn giấy đâu nhé! Một chồng khăn tay nho nhỏ, khi bạn muốn lau tay, bạn có thể dùng một cái, sau đó quăng nó vào một cái giỏ được đặt dưới bồn rửa tay.
Mình chẳng có khái niệm đã ăn gì cho bữa tối cả. Nhưng chúng rất ngon. Người phục vụ giới thiệu đủ thứ, và Holly, người nói được một chút tiếng Ý, cả Cal Mê Người Mẫu, nói được nhiều hơn Holly một chút, chỉ gật gật đầu lặp đi lặp lại: “Si, si”. Sau đó các dĩa thức ăn được đưa ra. Bông bí nhồi phó mát dê, một miếng gan ngỗng nhỏ và một nhúm rau diếp quăn sốt bơ phó mát tan chảy…
Bữa ăn đó ít nhất cũng 3000 Kcal.
Nhưng mình chả quan tâm. Vì thức ăn quá đỗi ngon miệng. BỮA TỐI THẬT VUI!!!!!!!
Ngoại trừ tên Cal này. HÈN GÌ anh ta chưa bao giờ nghe nói đến Wondercat. Mình ngờ từ nhỏ đến lớn anh ta chưa bao giờ đọc truyện cười. Holly đã phạm sai lầm – một sai lầm TRẦM TRỌNG – khi hỏi cuốn sách anh ta đang viết nói về điều gì.
Dĩ nhiên một kẻ hám người mẫu như anh ta không thể viết được những tác phẩm tuyệt vời như tiểu thuyết gián điệp hay tác phẩm văn học về mật thám, như Nick Hornsby chẳng hạn. Không, ANH TA đã viết một cuốn sách về – bạn nhớ điều này nhé – tình hình dầu mỏ ở Ả-rập Saudi đang bên bờ vực thẳm ra sao, và sớm muộn gì nó cũng không đáp ứng nổi nhu cầu của thế giới thế nào. Chuyện này, dĩ nhiên là, sẽ phá sập nền kinh tế của Ả-rập Saudi, và gây hậu quả nghiêm trọng theo hiệu ứng domino đối với những quốc gia còn lại trên thế giới.
Đúng là vậy. Nhưng ai thèm quan tâm? Anh biết gì không, Cal? Ở Ả-rập Saudi, phụ nữ không được phép bầu cử hay lái xe hơi. Tại sao tôi phải quan tâm đến việc nền kinh tế nước đó có bị suy thoái hay không? Có lẽ là, nếu họ để phụ nữ có tiếng nói trong chính quyền, có thể ngay từ đầu họ đã không rơi vào trường hợp đáng tiếc như vậy.
Đáng buồn là, anh ta TRÔNG THẤY mình ngáp dài. Cal.
Và thay vì lịch sự chấp nhận lời xin lỗi của mình – “Xin lỗi nhé, mệt mỏi do khác biệt thời gian thôi!” – anh ta lại cứ: “Chuyện này cũng có tác động sâu sắc đến cô đấy, Jane ạ. Cô nghĩ mấy chai nước khoáng cô rất thích thú được làm từ đâu vậy? Dầu mỏ cả thôi”.
Trời đất ơi! Mình thích Mark muốn chết, nhưng tại sao anh ấy lại làm bạn với gã này chứ? À phải, có lẽ cô vợ cũ đã khiến anh ta khó ưa thế này. Nhưng anh ta có cần phải đổ hết lên đầu mình như thế không?
Hơn nữa, có lẽ anh ta tự cho rằng mình là người khôn khéo, không hề biết khi mình ra khỏi phòng để gặp Holly và Mark cùng uống cocktail dưới tiền sảnh, mình đã tận mắt trông thấy điều mà anh ta dành cả buổi chiều bên cạnh – cô ta lượn ra khỏi phòng anh ta và đi xuống cầu thang. Mình không quan tâm Holly nói mình là tuýp người của anh ta như thế nào, điều đó hoàn toàn dối trá. “Mẫu người” của Cal Langdon VẪN LÀ mấy cô người mẫu tóc vàng cao 1 mét 8, KHÔNG PHẢI họa sĩ truyện tranh da ngăm cao 1 mét 6 như mình, mặc một chiếc quần jean đến hai cô người mẫu như vậy cũng chui lọt.
Như thể chuyện đó vẫn chưa đủ tồi tệ vậy. Khi cả bọn đang đứng đón taxi về nhà, mình trông thấy Mark cởi áo ấm khoác lên người Holly khi cô nàng đang đứng run rẩy trong chiếc đầm hồng cụt tay. Rồi anh ấy choàng cánh tay qua người cô ấy, và hai người bọn họ ôm ấp nhau.
ÔM ẤP. Họ đang ÔM ẤP nhau.
Mình đảo mắt nhìn để xem Cal có trông thấy hay không. Anh ta đang đứng nhìn họ
Mình phải thú nhận rằng, khó mà biết được điều gì đang diễn ra đằng sau cặp mắt xanh dương đáng yêu nhưng sắc lạnh đó.
Nhưng mình đã tưởng tượng – một SAI LẦM LỚN thứ hai của mình – rằng anh ta cũng cảm thấy như mình bây giờ. Rằng Mark và Holly là một cặp đôi đáng yêu NHẤT và họ hoàn toàn thuộc về nhau. Và những gì mà gia đình hai bên đang đối xử với họ là một TỘI LỖI, quá vô lý khi cứ chăm chăm vào sự khác biệt trong đức tin.
Vì thế mình nói, bằng một giọng hết sức nhỏ nhẹ để Mark và Holly không nghe thấy, “Thế anh CÒN nghĩ hai người bọn họ không nên kết hôn nữa không?”.
Chàng Mê Người Mẫu trả lời: “Được một năm là cùng. Tối đa là hai năm”.
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mình không thể tin được chuyện này! Anh ta căn cứ vào đâu mà DÁM nói như vậy?
Thế là mình đáp ngay: “Anh có điên không? Họ đang yêu nhau nồng nàn thế kia. Nhìn họ mà xem”.
Cal: “Cô không biết tình yêu chỉ là phản ứng hóa học xảy ra trong não bộ do những xung động của phenylethylamine[32">thôi à?”.
Mình: (hơi bối rối) “Ý anh nói Holly và Mark không thật sự yêu nhau sao? Rằng tình yêu đó chỉ nằm trong đầu họ thôi?”.
Cal: “Tôi muốn nói không ai yêu ai cả. Mọi người đều bị thu hút bởi đối tượng khác giới và kết đôi với nhau để duy trì giống nòi theo bản năng sinh sản tự nhiên. Nhưng sự thu hút đó không kéo dài lâu. Do tác động của thuốc men, cơ thể chúng ta dần quen với ảnh hưởng của phenylethylamine. Vàthu hút cô từng có với đối tượng của mình dần dần phai nhạt. Điều đó xảy ra hoàn toàn tự nhiên. Cô có thể lấy được lượng phenylethylamine tương tự, chất kích thích mà não bộ cần, bằng cách ăn càng nhiều sô-cô-la càng tốt để có cảm giác mở ngoặc, yêu ai đó, đóng ngoặc”.
Mình: “Vậy… anh không tin vào tình yêu lãng mạn?”.
Cal: “Tôi nghĩ mình vừa trả lời đấy thôi”.
Mình: “Chỉ vì anh đã dành quá nhiều thời gian tìm hiểu chủ đề này sao?”.
Cal: “Xét theo kinh nghiệm của bản thân tôi thì, đúng vậy. Và từ những mối quan hệ tôi quan sát quanh mình”.
Mình: “Thế nghĩa là Holly và Mark sẽ chia tay nhau đơn giản chỉ vì giữa họ không có thứ gì gọi là tình yêu?”.
Cal: “Không phải vậy. Đúng là cuối cùng thì vẫn phải vậy. Nhưng trước khi chuyện đó xảy ra, họ sẽ phải chia tay vì nền tảng hai gia đình quá khác biệt”.
Mình nghĩ không thể nào bị bắt lỗi khi buột miệng nói: “Ít ra họ cũng là con người, không giống như cô gái gọi tôi trông thấy ra khỏi phòng anh khi nãy”.
Mình cảm thấy hết sức thỏa mãn khi lần đầu tiên kể từ lúc gặp nhau, anh ta hoàn toàn cứng miệng.
Đáng buồn là sự khoái trá này nhanh chóng lụi tàn khi gót giày của mình kẹt trong đống đá cuội ngoài khách sạn. Nó đã bay mất lớp kim loại bằng bạc phủ bên ngoài. Mình nghĩ không thể nào sửa nó được rồi.
Phải công nhận lớp đá cuội rất bắt mắt. Nhưng chẳng lẽ người dân ở đây chưa bao giờ biết đến nhựa đường sao? Đúng là quá mất mặt. Tên Mê Người Mẫu phải giúp mình kéo nó ra. Chiếc giày cao
Bàn tay anh ta bao quanh ống chân mình. Bạn biết đấy, nghĩa là ngón tay cái của anh ta đụng đến mấy ngón tay ở phía bên kia.
Tạ ơn Chúa, mình đã nhớ cạo lông chân trước khi đi ăn tối!
Chúa ơi, mình vẫn còn tơ tưởng đến mấy món ăn ngon miệng đó. Mình không nghĩ đêm nay sẽ ngủ được đâu. Hơn nữa, mình cứ luôn nghĩ về con Dude. Nó chắc chắn vẫn bình yên chứ? Thế nào Julio cũng gọi điện nếu xảy ra điều gì bất trắc. Mình đã để lại số điện thoại của mình kế bên điện thoại bàn, để Julio có thể dùng điện thoại của mình mà không khiến cước phí điện thoại của bố mẹ em gia tăng.
Mình vừa mới kiểm tra, không thấy thằng bé gọi. Nghĩa là con Dude vẫn ổn. Không có tin gì nghĩa là tin tốt, đúng không? Con Dude CHẮC CHẮN đang yên bình.
Chỉ là bây giờ tụi mình đã xa nhau đến 5 đêm, tính từ khi nó còn là một chú mèo con. Ai sẽ thức dậy theo thói quen khi con Dude đứng bên bậu cửa sổ kêu meo meo dưới ánh trăng lúc 4 giờ sáng và an ủi nó khi mình không có ở đó bây giờ? Tiếng meo meo đó đã từng khiến mình phát điên. Nhưng bây giờ mình lại thấy nhớ nó. Giờ đây, mình sẽ đổi lấy bất cứ thứ gì chỉ để được nghe
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




