|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đành phải trở vào trong xe và lái đi! Hyung Ki nghiến răng nghiến lợi, không ngừng rủa thầm 18 đời cô gái nào đó. Nếu không phải sợ mọi người nhận ra và hiểu lầm linh tinh thì cậu đã không ngần ngại đạp cho cô gái sao chổi này một cước, biến đi cho khuất mắt.
* * *
Hai người ngồi trong một sự im lặng tuyệt đối. Hyung Ki vẫn lặng lẽ lái xe nhưng từ người cậu tỏa ra khí lạnh khiến nhiệt độ trong xe không ngừng giảm xuống. Đặc biệt ánh mắt sắc bén của cậu chỉ cần liếc qua là đủ ép Minh Tuyết không thở nổi, ngồi im re một góc, không dám nhúc nhích.
Phải một khoảng thời gian khá lâu sau, Hyung Ki mới chợt lên tiếng.
_ “Tôi không biết cô là ai. Nhà báo hay phóng viên.” – Ngay cả giọng nói của cậu cũng chưa đầy băng tuyết, lạnh đến tận xương – Nhưng rốt cuộc cô muốn gì đây?
_ “Nhà báo gì cơ? Tôi chỉ muốn đi nhờ một đoạn thôi mà, anh cũng không cần thiết phải keo kiệt thế chứ?” – Cô đáp trả với khuôn mặt ngây ngốc. Nhưng rồi người con gái ấy chợt nhớ ra một điều gì đó – “À! Đúng rồi! Tôi quên chưa đưa anh cái ví.”
Ngay khi cô lôi cái ví ra, Hyung Ki kinh ngạc nhìn sang và giật vội lại nó, nhanh đến mức làm cô sững sờ.
_ “Tại sao ví của tôi lại ở chỗ cô?” – Cậu liếc nhìn đầy nghi hoặc. Ánh mắt sắc lạnh như muốn mổ xẻ cô gái trước mắt xem cô đang giấu diếm cái gì – “Rốt cuộc cô là cái gì vậy? Điệp viên à? Cô đã nhìn được gì trong đó rồi?”
Còn có cái oan nào như thế này không chứ? Đầu năm nay người tốt quả là không dễ làm. Một lời cảm ơn cũng không có lại còn bị nghi ngờ đủ thứ. Nếu biết trước như vậy thì cô nên đáp quách nó vào thùng rác cho xong chuyện.
_ “Cái đó lúc va vào tôi anh đã làm rơi. Tôi định trả lại anh từ lúc đó thì anh lại chạy đi mất tiêu. Tôi cũng chưa kịp xem gì bên trong mà. Không phải trong ví thì chỉ có tiền thôi sao? Nếu anh sợ tôi lấy gì thì cứ kiểm tra lại đi!”
Cái gì thế chứ? Cứ như anh ta là ngôi sao đáng giá ngàn vàng vậy. Minh Tuyết khinh bỉ trong lòng, nhưng cô gái ấy quả thật ko biết rằng chàng trai trước mắt cô đúng là một siêu sao nổi tiếng. Thế nên người ta có đề phòng thì cũng là phải đạo
Hyung Ki chậm dãi cất ví đi nhưng ánh mắt nhìn cô gái này vẫn tràn đầy nghi ngờ. Trong trí não cậu không ngừng quan sát mọi cử chỉ và phân tích xem cô là hay thực sự không biết cậu là ai hay chỉ đang giả vờ?
Một hồi im lặng trôi qua giữa hai con người. Hyung Ki cứ lái xe đi mà quên béng mất một điều quan trọng.
_ “Cô muốn đi đâu vậy?” – Cậu nói với giọng đầy miễn cưỡng.
_ “Tôi à? Nếu thuận đường thì anh hãy làm ơn cho tôi đến công ty MS Entertainment nhé!” – Minh Tuyết đáp đúng sự thật. Bây giờ cô chỉ còn cách đến công ty gặp giám đốc vậy.
KKéétt!
Chiếc xe bất chợt phanh gấp một cách đáng sợ khiến Minh Tuyết lao cả người về phía trước theo đà quán tính.
_ “Ô! Sao thế?” – Cô hoảng hốt quay sang nhìn cậu. Hôm nay quả thật là ngày xui xẻo nhất của cô, anh ta
có biết rằng cô quên mất không đeo dây an toàn hay không? – “Sao bỗng đột ngột dừng lại vậy?”
Hyung Ki ngước nhìn khuôn mặt ngây thơ, ánh mắt trong trẻo không lẫn chút tạp chất nào của cô gái đó. Trong một giây lát khiến cậu có cảm giác như điều mà cô vừa nói là một sự thật hiển nhiên. Nhưng mà một cô gái bình thường sẽ có thể nói muốn đến một trong những công ty giải trí lớn nhất Hàn Quốc nhẹ nhàng như đến chợ mua một mớ rau thế ư?
Giả vờ? Mà còn là đỉnh cao đến như thật nữa. Rõ ràng là muốn lợi dụng cậu để vào công ty gặp các thần tượng khác, thế mà làm khuôn mặt có thể thuần khiết đến mức ấy, không làm diễn viên thật quá phí, Hyung Ki thầm n
nghĩ.
Cũng may Minh Tuyết không có khả năng biết được những gì cậu đang nghĩ lúc này, nếu không cô quả thật bi phẫn đến mức muốn ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng. Làm ơn đi! Có phải ai cũng mê trai đến mức như vậy đâu!
_ “Sao thế?” – Mà cũng bởi vì Minh Tuyết không biết được những gì cậu nghĩ nên cô cũng không hiểu được tại sao chỉ vừa nghe đến tên công ty thì chàng trai bỗng nhìn mình với ánh mắt càng lúc càng “nóng bỏng” như vậy.
Hyung Ki đột ngột rướn người mở cửa, rồi chỉ một khoảnh khắc sau, cô gái ấy chợt nhận ra mình vừa bị cậu thẳng tay đẩy ra ngoài một cách cực kì bạo tàn. Mọi việc diễn ra quá bất ngờ khiến lúc bị đẩy ra, cô còn bị mắc kẹt lại một cái guốc trong xe.
_ “Anh làm gì thế?” – Cô ngạc nhiên. Cái quái gì vừa diễn ra thế? Có ai làm ơn giải thích cho cô biết sự thay đổi thất thường của ocn người trước mặt này không?– “Cho dù có không tiện đường thì anh cũng không nên đẩy con gái ra khỏi xe thế chứ?”
Sập!
Còn chưa kịp cãi lý cho hết lời thì cánh cửa xe đã đóng sập lại một cách lạnh lùng y như chủ nhân của nó. Sau đó, chiếc xe cứ thế mà lăn bánh đi, mặc kệ cô gái đang há hốc mồm ở phía sau.
_ “Khoan! Khoan đã!” – Minh Tuyết hoảng hốt, tháo nốt chiếc guốc còn lại và chạy vội theo sau – “Ê! Còn cái guốc của tôi! Cái guốc!”
Trong xe, Hyung Ki vẫn đang lái một cách bình thản.
_ “Cô ta phải cho đi làm diễn viên mới đúng!” – Nhưng rồi, khi đôi mắt Hyung ki vừa ngước nhìn sang gương chiếu hậu thì bắt gặp được một hình bóng đang chạy theo xe của mình. Cậu kinh ngạc quay vội lại để kiểm chứng, và nhận ra được ngoài cái cô gái mình vừa ném ra ngoài thì còn ai vào đây nữa. – “Không phải thế chứ? Vẫn dám bám đuôi theo sao? Cô ta mặt dày thật! Được! Tôi sẽ cho cô ngửi khói!”
Vừa quyết dịnh xong, chàng trai nhấn gas và chiếc xe lao vút đi như bay, để lại đằng sau một cô gái vẫn mải miết, mải miết chạy theo đến đứt hơi.
_ “Đừng mà!” – Minh Tuyết đứng chết trân lại với khuôn mặt thất thần, nhìn theo bóng dáng chiếc xe dần mất hút. Cô thều thào nói mà gần như sắp khóc đến nơi – “Không thể thế được! Mình bị bỏ rơi ở sân bay, bị mất hành lí và giờ thì bị lạc với chỉ một chiếc guốc. Rốt cuộc hôm nay là cái ngày gì chứ?”
Trên con đường đông người qua lại, có một cô gái một bên thì hỏi đường, một bên cầm chiếc guốc duy nhất còn lại, đôi chân trần bước đi trên nền đường càng làm cô trông càng chật vật.
Minh Tuyết đi mãi, đi mãi, có cảm giác đã vượt qua cả nửa vòng trái đất mà con đường trước mắt vẫn còn xa tít tắp. Trời vừa nắng vừa nóng, mồ hôi thì toát rã, quả thật là khổ không thể nói nổi.
Người con gái ấy vẫn ủ rũ đi về phía trước, thỉnh thoảng đi lướt qua những tấm biển quảng cáo rất lớn có in hình MS4 mà không hề hay biết.
Cuối cùng, cũng không biết như thế nào mà Minh Tuyết cũng đặt chân được tới trước cánh cổng của công ty MS Entertainment. Nhưng khi đưa mắt ngước nhìn toà nhà rộng lớn, cánh cổng cao vút và hàng trăm fan hâm mộ đang vây kín khắp bên ngoài thì cô mới biết sự xui xẻo của ngày hôm nay vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt.
_ “Ôi trời!” – Cô kinh ngạc ngước nhìn, không biết phải cảm thán gì trong hoàn cảnh này nữa – “Có chuyện gì ở đây vậy? Không phải là lúc nào cũng vậy chứ?”
_ “Dĩ nhiên là không rồi!” – Một cô gái đứng ngay gần cô hảo tâm quay lại giải thích, trong ánh mắt chưa nồng đậm khinh thường như thể cô chính là kẻ ngu ngốc nhất trên thế giới – “Hôm nay là ngày nhóm nhạc MS4 trở về công ty mà. Chúng tôi đã đến đây từ sáng sớm, thậm chí có người còn chờ từ tối hôm qua chỉ để được nhìn thấy các anh.”
Liền sau đó, cô gái ấy lại lao vào vòng vây fan hỗn độn để tranh giành một vị trí gần với các thần tượng hơn nữa, để lại Minh Tuyết thì đứng ngây người nhìn đám đông, khóc không ra nước mắt. Sao mà có thể khéo như vậy kia chứ? Cả một vành đai fan kín đặc như thế này thì cô vào công ty kiểu gì bây giờ? Càng lúc Minh tuyết lại càng thấy số phận của mình sao mà bi thảm.
Sau một phen cân nhắc, cô đành hít một hơi dài để chuẩn bị tâm lí rồi cũng lao thẳng vào giữa đám fan lộn xộn.
_ “Xin lỗi! Cho tôi qua!” – Minh Tuyết vừa nói vừa cố lách qua nhưng giọng nói yếu ớt của cô dường như bị nhấn chìm trong biển âm thanh hỗn độn. Đám đông xô đẩy, chen lấn nhau một cách bạo tàn, quả thật là hết lòng hết dạ cho những gì họ yêu mến.
Mất sức chín trâu hai hổ, Minh Tuyết cuối cùng cũng đến được bên cạnh cánh cổng. Có rất nhiều nhân viên bảo vệ đang đứng sẵn ở đó để ứng phó kịp thời với những fan quá khích.
_ “Xin lỗi! Xin hãy mở cửa cho tôi vào!” – Minh Tuyết nài nỉ một nhân viên bảo vệ – “Tôi là người được giám đốc mời đến.”
_ “Được giám đốc mời đến ư?” – Người đó khinh bỉ nhìn cô gái chật vật trong đám đông hỗn loạn, bị ép cho nửa chết nửa sống mà vẫn khăng khăng một mực nhận là được mời đến. Nếu quả thật là được mời đến thì có thể ở nơi đây mà nói ra câu này không? – “Haizz. Bây giờ fan các cô hết nhận là người nhà của thần tượng thì lại chuyển sang người quen của giám đốc à? Phải lấy một lí do gì dễ tin và thuyết phục hơn chứ! Thôi! Đứng ở đấy đi! Đừng lộn xộn nữa!”
_ “Tôi nói thật mà! Tôi bị lạc, bị cướp và bị đẩy xuống xe nữa” – Cô gái đáng thương vẫn chưa hết hi vọng mà giải thích nhưng chẳng có ai thèm quan tâm tới cô nữa. Đám đông thì vẫn ồn ào, xô đẩy nhau ác liệt – “Tôi…nói…thật mà.” Minh Tuyết nghẹn ngào nói.
Nếu quả thật có chút bình tĩnh mà suy nghĩ cẩn thận thì Minh Tuyết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




