|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
lời…
– Trấn Lâm Mạnh Kiệt, đi theo tôi!
Giọng nói buốt giá của nó làm Key giật mình, thoát khỏi suy nghĩ. Vội đứng dậy đi sau nó, lòng dấy lên chút dự cảm không lành. Dù không được mời, hắn cũng đi theo.
– Windy… Cô ấy sao rồi?_ Key ngập ngừng hỏi.
Nó dừng lại, quay đầu lại nhìn Key, chiếu ánh mắt băng giá.
– Cậu không đủ tư cách để hỏi về Windy.
Không đủ tư cách…
Chả nhẽ, không biết cũng là một cái tội?
Nói rồi nó lại đi tiếp, không để Key kịp nói gì.
Địa điểm nói chuyện là phòng khách. Nó ngồi xuống, lướt mắt sang chỗ bọn hắn.
– Ngồi đi_ nói rồi nhìn "vật thể lạ" là hắn_ Ở đây làm gì?
– Mặc tôi_ hắn nhàn nhạt nói_ Key là bạn tôi.
– Tuỳ.
Nó mặc xác hắn không thèm để ý nữa. Bắt đầu cuộc tra khảo đối với nó thực sự là "bất đắc dĩ"
– Key, anh quen Diễm My từ bao giờ?
– Từ năm năm trước. Lúc đó tôi gặp Diễm My ở công viên nước. Về sau, tôi thường đi sau theo dõi cô ấy ở trường. Được hai năm, tôi đã… Tỏ tình với cô ấy dù không biết tên và những gì liên quan vì tôi không muốn tìm hiểu. Cô ta… Gật đầu. Nhưng chỉ vài phút sau khi tôi biến mất khỏi trước mắt cô ta, Diễm My đã… Tay trong tay với một người khác và hôn anh ta. Tôi vụt ra hỏi, cô ta chỉ cười và nói:"Tôi gật đầu vì biết tình cảm của anh chứ không phải làm bạn gái của anh" Từ đó, tôi không tin con gái nữa. Tôi chỉ chơi rồi đá họ như Diễm My đã làm…
– Hay nhỉ?_ nó cười khinh_ Vậy anh có biết nói ra điều đó gây tác hại với anh như thế nào không?
Key cúi đầu xuống, thở dài.
– Tôi không biết và cũng không cần biết.
– Tại sao?
– Bởi vì… Tôi đã bắt đầu quên
hẳn cô ta… Mới đây.
– Thật ư?
– Cô tin hay không tuỳ ý… Bởi vì bây giờ… Tôi đã t…
Key đang nói nốt vế cuối cậu đã suy nghĩ nhưng nó đột nhiên đập rầm bàn, đứng dậy gằn giọng.
– Tôi biết anh sắp nói gì. Và tôi cảnh báo: sắp xếp lại trật tự tình cảm trong lòng mình rồi hãy thể hiện. Từ giờ, hãy tránh xa Windy bằng mọi cách có thể. Tôi không nhắc lại lần hai!
Chương 10 : Vế cuối và buổi tập căng thẳng. Thần bóng tối tái xuất. (2)
– Sa… Sao?
Key ngẩng đầu lên đầy hoảng hốt. Hắn đang uống trà mà giật nảy người rung tay suýt nữa thì rớt luôn cái chén xuống đất, nhìn nó với vẻ không tin nổi.
Không nghe rõ thì đi kiểm tra tai đi. Chào!
Mặc cho hai người đó có như thế nào, nó vẫn lạnh lùng đứng dậy, mở cửa đi mất, không quan tâm gì nữa.
Key không ý kiến gì thêm. Cậu tự biết hối hận với bản thân mình thôi. Một mình Key lặng lẽ rời khỏi nơinày…
Nhưng…
Rốt cuộc, cậu đã sai vì điều gì?
Thích Diễm My, kẻ thù độc ác của nó và Windy? Không, lúc đó cậu không hề biết gì. Tình cảm là quyền sống của con người. Ai có thể cấm?
Nói ra bí mật với Windy? Không, cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Không sớm thì muộn mọi người cũng biết. Ken không thể giấu giùm mãi được.
"Ông trời, trước giờ con chưa bao giờ tin ông, con nghĩ đó là điều mê tín. Nhưng, bây giờ con sẽ tin! Nhất định sẽ tin. Vì vậy ông hãy chỉ cho con biết, trong lòng con đang làm sao không? Đau, đau lắm!"
Key khẽ ngửa cổ lên trời và lẩm bẩm. Nước mắt cậu chợt rơi ra và trượt đi rất nhanh.
Ầm… Roẹt… Rầm…!
Tách! Tách! Rào rào…
Mưa…
Một cơn mưa bất chợt đổ xuống con đường mà Key đang đứng. Mưa lớn, lớn lắm. Nó đổ xuống gương mặt cậu. Lấy tay đặt lên trán, Key cười to, cười như điên dại, rồi hét lớn.
A A A A A ÔNG TRỜI ƠI! TẠI SAO?????? TẠI SAO!!!!!
Nó đang đi dạo trong vườn nhà, gương mặt bình thản nhưng đôi tay run run của nó luôn nắm chặt gấu áo khiến cái áo bị nhăn nhúm. Nếu thêm một chút nữa thôi là nó sẽ không chịu đựng nổi nữa… Nếu vậy, vườn hoa nó đang đứng này sẽ không còn nguyên vẹn như lúc này đâu…
Nãy đưa Windy lên phòng, có lẽ là lần đầu nó sợ nhất vì cô bạn này. Windy ôm nó khóc, khóc dữ lắm. Khóc tới nỗi ngủ quên. Nước mắt làm ướt đẫm vai áo nó. May là phòng cách âm nên không ai biết, nếu biết, chắc người đó không sống nổi.
Hân Hân, tôi có chuyện muốn nói!
Một tiếng nói phát ra đằng sau lưng. Nó giật mình nhíu mày, đứng im, rồi có chút đề phòng quay người lại. Ra là hắn. Khẽ thở phào rồi trở lại vẻ mặt không cảm xúc, nó nhàn nhạt hỏi hắn.
Gì?
Hắn lấy chút sinh khí, hơi đôi chút lo lo về câu tiếp theo của mình, nhưng vẫn cố bình tĩnh nói tiếp:
Cô… Giúp quan hệ của Windy và Key trở lại bình thường được không?
Im lặng…
Anh nhắc lại tôi coi.
Hắn rùng mình nhìn nó. Gương mặt nó trở nên lạnh lùng tới đáng sợ, giọng nói như muốn đóng băng người khác vậy. Nó tức giận rồi. Chắc là hắn đã sai lầm khi nhờ nó vào lúc này. Nhưng, đâm lao phải theo lao thôi.
Tôi muốn cô giúp họ trở lại quan hệ bình thường_ hắn nuốt nước bọt_ Coi như vì Windy đi. Cô định để hai người đó mãi căng thẳng vậy sao? Và bắt Key cứ phải mãi trốn tránh như người có tội? Vốn dĩ cậu ta đâu có biết cái gì đâu. Cậu ta chỉ nhìn thấy bức ảnh đó và nói rằng đó là người cậu ta thích chứ đâu biết đó là Diễm My – kẻ đã gây cho cô nhiều rắc rối và đau khổ? Nếu cô thử đặt địa vị của mình vào đó, thì sẽ như thế nào?
Một phút… Hai phút… Ba phút…
Cả hai đều không nói gì thêm. Nó đang rất bất ngờ vì khi hắn như vậy. Chưa thể tìm ra câu trả lời đích xác để khiến hắn không thể đáp lại nữa… vì chính nó, đang bị cứng họng.
Một lúc sau, rồi cũng ra, nó mở miệng đáp lại, ngữ điệu lạnh tới đóng băng.
Tôi chẳng quan tâm hai người đó căng thẳng hay cái quái gì hết. Anh nghĩ sao mà bắt tôi phải tốn thời gian của tôi để làm những việc không đâu. Hừ! Tôi muốn cậu ta tránh xa Windy, anh cho rằng tôi vô lý khi làm điều đó? Đầu óc anh ngắn vậy hả? Để tôi kéo giúp cho nó dài thêm! Key, đúng là cậu ta không biết gì nhỉ? Biết đó là Diễm My mà vẫn nói ra khiến Windy đau kh…
Chưa nói hết, hắn cắt lời nó, giọng rất khó coi:
Windy? Cô ta là gì với Key mà phải bắt cậu ta tránh xa? Người yêu? Người thân? Cô mới là người đang vô lý đó. Đừng bắt ép cậu ta làm theo ý của cô! Hân Hân, cô đừng coi mình là nhất!
Anh nói ai coi mình là nhất? Tôi tưởng đó là anh mới phải. Windy với Key, anh với tôi đều biết rõ họ hiện tại như thế nào. Anh giả vờ không biết ư? Hay là cái đầu thông minh mọi người ca tụng đều là giả, Nguyễn Hoàng Minh Tuấn?
Cô… Trần Ngọc Bảo Hân, chính cô mới là người không biết! Nếu biết, làm sao cô lại có thể để hai người đó đau khổ tới vậy? Cô quá ích kỉ. Cô chỉ nghĩ rằng ai liên quan tới Diễm My là người xấu hết cả sao? Vậy thì chính cô cũng là người xấu đó!
Anh im đi! Đúng, tôi ích kỉ, tôi là người xấu đó, thì có sao không? Tôi có bao giờ nhận mình tốt đâu. Tôi không quan tâm. Giờ tôi chỉ biết tới gia đình và Windy thôi, còn cái gì thì mặc xác!
Tôi…
Hắn bối rối, đôi chút lo lắng nhìn nó. Mắt nó đỏ ngầu, môi bặm lại, gương mặt ngày một trắng bệch ra. Cánh tay nó… Trời ơi! Nó đang siết một cành hoa hồng rất nhiều gai. Máu đang túa ra đỏ hết bàn tay nó, vài giọt đã rớt xuống đất. Sao nó không đau? Mất cảm giác rồi sao? Tim hắn khẽ quặn lại. Có lẽ hắn đã hơi quá đáng rồi… Windy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




