watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4145 Lượt

gặp chưa? Biết đâu anh ta lại xấu như Chí Phèo thì sao?

- À chưa, nhưng em nghe người ta đồn thế. Hì hì.

- Chưa thì đi làm việc đi.

Phương Linh bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của Nhiên, lè lưỡi, rụt cổ, quay về chỗ làm. Sếp đúng là sếp, nổi tiếng là bà cô không màng sự đời.

Còn lại một mình, Nhiên vừa lấy tập tài liệu tuần trước ra xem thì có điện thoại của giám đốc bộ phận.

- Nhiên, em lên phòng tổng giám đốc ngay bây giờ nhé. Sếp tổng mới muốn gặp các giám đốc và phó giám đốc.

Thật là mệt, cô than thầm. Vốn dĩ, cô không có hứng thú với các cuộc họp. Khi cô đến nơi thì mọi người đã yên vị sẵn chỗ ngồi trong phòng họp. Người đàn ông ngồi chính giữa trông thật sự rất quen. Cô chợt nhớ ra anh ta chính là người cô mới gặp ở thang máy. Anh ta ngồi ở ghế chủ tọa. Lẽ nào anh ta chính là sếp tổng mới?

Như giải đáp thắc mắc của cô, anh lên tiếng:

-Xin chào. Tôi là Đằng Qúy, tổng giám đốc mới của YR Việt Nam. Rất mong được sự giúp đỡ của các bạn.

YR là một tập đoàn đa quốc gia. Sếp tổng của mỗi nước thường được tuyển chọn ở Mỹ và được đưa về các nước để công tác.

Nhiên cảm thấy thật xấu hổ về chuyện ban sáng. Anh ta là sếp tổng, tự khắc biết rõ tầng làm việc của mình là tầng 12. Thỉnh thoảng, trong buổi họp, cô thấy sếp tổng nhìn về phía mình. Anh ta chắc có lẽ đã nhận ra cô.

Hôm nay đúng là một ngày không may mắn đối với mình, cô thầm nghĩ. Hết xe hư lại đến đụng độ sếp ở thang máy. Cũng may là cô đã không làm việc gì gây ấn tượng xấu với sếp.

Khi cô trở về lại phòng làm việc thì thấy điện thoại có ba cuộc gọi nhỡ của mẹ. Cô một tay bấm số điện thoại, một tay lấy xấp tài liệu hồi sáng ra xem tiếp

-Có chuyện gì vậy mẹ?

-Nhiên này, tối nay đi ăn với cả gia đình nhé. – Giọng mẹ có chút ngập ngừng. – Hôm nay An về nước.

Hôm nay An về nước. Cô vẫn chưa tin được vào tai mình. Có một thứ cảm xúc hỗn độn dâng lên.

-Vâng, con biết rồi. Xong việc con sẽ ghé qua nhà.

Suốt cả buổi chiều hôm ấy, Nhiên không làm được việc gì ra hồn. Tâm trí cô cứ mãi nghĩ đến cuộc gặp gỡ tối nay. Hai năm rồi, không biết An đã thay đổi đến mức nào. Một vài lần, Phương Linh gõ cửa, nhưng cô cũng chẳng để ý.

-Chị Nhiên – Phương Linh hét to vào tai cô, làm cô chợt bừng tĩnh.

-Chuyện gì đấy?

-Chị bị sao thế? Trúng mũi tên thần tình ái hay sao mà thần người ra vậy? – Ánh mắt Phương Linh nhìn cô dò hỏi – Có phải đã tương tư sếp tổng mới rồi không? Từ lúc chị gặp sếp tổng đến giờ, người cứ như trên mây ấy.

-Không có gì. Mà em có chuyện gì không? – Cô ngẩng mặt lên nhìn.

-Em muốn xin chị chữ kí cho tập tài liệu này.

-Uh cứ để đấy. Chút nữa chị sẽ kí.

Nhưng rồi, chẳng hiểu tại sao cô bỗng quên mất, khiến cho Phương Linh mấy lần cứ chạy vào phòng nhắc nhở. Khi chuông đồng hồ điểm đến con số 6, cô đứng bật dậy. Trong lòng cảm thấy rất lo lắng, bồn chồn. Cô bước vội ra khỏi công ty, nhưng sực nhớ ra xe cô sáng nay đã đem đi sửa, vẫn chưa lấy về. Cô đi tới bến đỗ bắt taxi, nhưng lại trúng giờ cao điểm nên chẳng có chiếc nào còn trống chỗ. Trong lúc cô đang tần ngần thì có một chiếc xe màu đen chạy đến đỗ lại ngay trước mặt cô. Cửa kính được kéo xuống, một người đàn ông ló đầu ra ngoài nhìn cô cười:

-Cô muốn đi đâu à? Tôi đưa cô đi. Giờ này chẳng có taxi đâu.

Là sếp tổng.

Nhiên cúi đầu chào sếp tổng, xua tay bảo rằng không sao, cô cũng không vội gì. Thế nhưng, sếp tổng cứ nhất định mời cô lên xe, làm cô không thể nào từ chối được. Anh quàng dây qua người cô, thắt dùm cô dây an toàn. Hơi thở đàn ông quyện lấy không khí, làm cô cảm thấy có chút choáng váng.

-Cô đến phố nào?

-Phố Z, số 23.

-Tôi cũng ở phố đấy. – Sếp tổng vừa cười vừa nói, làm cô không biết có bao nhiêu phần là sự thật.

-Trước đây cô từng sống ở Mỹ đúng không? Tôi xem trong hồ sơ của cô. Cô ở bang nào?

-Tôi ở Boston, thưa sếp – Đến giờ, cô vẫn chưa quen với cảm giác ngồi trên xe của sếp tổng.

-À, tôi cũng ở Boston đấy. Có khi ngày trước, chúng ta làm cùng một tòa nhà. Kể cũng từng coi là đồng nghiệp. Thế thì, cô cứ gọi tôi là Đằng Qúy đi. Tôi cũng chẳng lớn hơn cô bao nhiêu tuổi.

-Sao vậy được, sếp tổng. Tôi sao dám gọi tên sếp như vậy. – Nhiên bối rối nhìn anh.

-Thế trước đây cô học trường nào? – Anh không để ý đến lời nói của cô, hỏi tiếp.

-Tôi học ở đại học Boston, khoa tài chính.

Anh cười phá lên:

-Chúng ta thật là có duyên. Tôi cũng học cùng trường, cùng ngành với cô.

Nhiên lẩm bẩm “ Sao lại có sự trùng hợp đến vậy nhỉ?” Cô nói rất nhỏ, nhưng người đàn ông bên cạnh lại có một đôi tai rất nhạy.

-Trền đời vốn dĩ có nhiều chuyện ngẫu nhiên mà.

Rồi anh ta không nói gì nữa cho đến khi xe đỗ trước cổng nhà An. Ngôi nhà này, hiện tại mẹ cô cũng đang sống nhưng ít khi nào cô đến thăm.

Cũng may, cuối cùng cô cũng thoát khỏi xe xếp tổng. Nhưng mà lại phải đối mặt với một sự bồn chồn, lo lắng khác. Cô cúi đầu cám ơn anh rồi kéo cổng bước vào nhà. Trong phòng khách có một người con gái đang xem tivi.

Cô gái này nhìn đằng sau quen lắm.

Nghe tiếng động, cô gái quay mặt lại.

Hai ánh mắt giao nhau đầy sững sờ lẫn bối rối.

Là Từ Minh.

- Nhiên, cậu là …? – Từ Minh ngạc nhiên kêu lên, đôi mắt mở to nhìn cô.

Lúc này, An cũng vừa bước ra, có một chút lúng túng trong mắt anh, rồi anh điềm tĩnh khoanh tay nhìn cô, mỉm cười. Nụ cười này sao mà xa cách đến thế.

-Chào em gái. – Anh tiến đến, vỗ vỗ vào vai cô. Rồi quay sang Từ Minh giới thiệu – Đây là chị dâu tương lai của em, Từ Minh. Lần này là chị dâu thật, không phải là chuyện đùa như ngày xưa nữa.

Đùa ư? Anh có thể nói tất cả chỉ là đùa ư? Cô thấy tai mình ù đi. Từ Minh ôm lấy cổ An, hỏi gặng:

-Anh đã đùa chuyện gì? Anh giấu em chuyện gì phải không?

An chỉ mỉm cười nhìn Từ Minh. Ánh mắt hai người giao nhau, tràn đầy yêu thương. Nhiên bỗng cảm thấy lúng túng lẫn đau đớn, không biết phải xử sự như thế nào. Hai năm nay, không lúc nào cô không nghĩ đến An, chỉ là cô vẫn chưa chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp kì lạ hôm nay. Mẹ Nhiên nghe tiếng ồn ào ngoài phòng khác, vội bước ra.

-Nhiên đã đến rồi hả con? Sao dạo này con gầy thế? – Giong nói của bà pha lẫn xót xa lẫn hối lỗi. Bà tự cảm thấy mình là một người mẹ ích kỉ. Thỉnh thoảng, nhiều đêm trở mình thức dậy, bà bỗng thấy nhớ con da diết, thấy nước mắt mình ướt đẫm gối vì xót đứa con gái đang sống một mình. Nhưng bà tôn trọng quyết định của Nhiên.

Mẹ mặc một chiếc áo dài nhung khá sang trọng. Bà vuốt ve mái tóc rối của Nhiên rồi nắm tay dẫn cô vào bàn ăn.

-Mọi người vào dùng cơm nào. Mẹ đã chuẩn bị xong hết rồi.

Buổi cơm tối diễn ra trong không khí có phần gượng gạo, chỉ có Từ Minh vẫn vô tư gắp lấy thức ăn bỏ vào chén cho mọi người.

-Em dâu, em ăn nhiều vào. Dạo này em làm việc nhiều nên trông ốm quá. – Từ Minh gắp một ít thức ăn, bỏ vào chén Nhiên mặc dù cô chẳng còn tâm trí nào để mà thưởng thức. Mọi việc xảy ra quá đột ngột, làm Nhiên cảm thấy thật khó chấp nhận.

-Em làm việc nhiều lắm à? – An nhìn vào gương mặt có phần hốc hác của cô, có phần đau xót trong giọng nói

-À vâng, thực ra cũng không nhiều việc lắm. Chỉ là em gắng làm cho xong thôi.

-Uh, đừng làm nhiều quá. Làm ít thôi, rồi kiếm chồng đi. – Mẹ xen vào câu chuyện. – Con cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa. Hai, ba năm nữa, nhan sắc tàn phai thì chẳng ma nào thèm để ý. Thế dạo này con đã gặp được ai chưa?

Cô chẳng biết phải trả lời mẹ như thế nào. Cô đưa mắt nhìn bố dượng cầu cứu. Cũng may ông hiểu ý, vòng tay qua ôm mẹ Nhiên, cười hỉ hả bảo rằng:

-Thôi nào em. Em trông đấy, con bé vẫn còn xinh đẹp vậy. Thế nào mà chẳng có đến vài cây si trồng trước cửa. – Rồi ông nâng ly rượu lên – Thôi, cạn ly nào. Lâu lắm rồi gia đình chúng ta mới có dịp tụ tập đông đủ như hôm nay.

Nghĩ một lúc, mẹ hỏi cô :

-Phan Anh và Tương Cầm dạo này thế nào rồi? Gia đình bên ấy đã chấp nhận hai đứa chưa?

-Chưa mẹ ạ. Tương Cầm mang thai năm tháng rồi. – Cô vui vẻ kể, chợt để ý ánh mắt anh nhìn cô vừa bàng hoàng, vừa xót xa.

Nhiên chỉ muốn ăn cho xong buổi tối. Nhưng cô lại không muốn về nhà. Về nhà, gặp Từ Minh, cô sẽ có một cảm giác rất khó chịu. Khi An bảo sẽ lái xe đưa hai chị em về nhà, Nhiên nhất quyết từ chối. Cô không muốn đi cùng một xe với hai người đó. Sẽ đau lòng lắm. Cô đi bộ dọc lối đi của khu biệt thự, không hiểu thế nào, lại đụng phải sếp tổng ở gần đó. Chẳng lẽ anh ta thật sự sống ở đây. Cô định rẽ qua hướng khác tránh mặt thì anh ta đã nhìn thấy cô :

-Nhiên, không ai đưa cô về à? Lên xe đi, tôi chở cô về.

Rồi mặc cho Nhiên từ chối, sếp tổng kéo tay cô, mở cửa xe và ấn cô vào ghế. Anh cho xe chạy chậm chậm, mở cửa kính ra cho gió luồn vào, hưởng chút khí trời. Ban đêm, thành phố thật tĩnh lặng. Sếp tổng đưa cô tới tận trước cổng nhà, lúc ấy đang có một chiếc xe màu xám đang dừng ở đó mà cô đoán là xe của An. Cô cúi đầu chào sếp tổng rồi bước vào nhà, chạm phải ánh mắt An nhìn cô.

-Nhiên, chúng ta cần nói chuyện.

Tiếng An gọi ở đằng sau. Cô nghe thấy rất rõ, nhưng tảng lờ, tra vội chìa khóa vào ổ. Anh bước lại, giật chìa khóa

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT