|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Ánh mắt này làm cô cảm thấy rất bối rối. Anh ta lẽ nào chú ý đến cô? Không, không phải. Có lẽ cô đang hiểu nhầm.
-Tôi … – Cô mấp máy – Đã quá muộn rồi. Anh có thể chở tôi qua nhà bố mẹ tôi được chứ? – Cô cố gắng kéo câu chuyện lệch về một phía nào đó
Hiện tại, cô chỉ nghĩ đó là nơi duy nhất mà cô có thể đến được. Ở khách sạn cũng tốt, nhưng mà không thể ở đó mãi
-Xin lỗi – anh lên tiếng, giọng nói có phần hối lỗi mặc dù hoàn toàn không phải là lỗi của anh – Em gái tôi từ bé đã được chiều chuộng nên thường cư xử quá đáng. Tôi sẽ bảo nó dọn về nhà tôi sống. Dù gì, cũng thật là bất tiện cho cô.
-Không sao. – Cô xua tay. – Đằng nào, khi cô ấy thành chị dâu tôi thì tôi cũng vẫn phải giáp mặt thôi.
Anh thở dài, gọi tính tiền. Đêm nay trời lạnh thật đấy.
Xe chạy vòng vèo một lúc cũng đã đến nhà. Đằng Qúy mở cửa xe cho cô, bỗng nhiên nói nhỏ đủ để cô nghe thấy:
-Anh ta thực ra vẫn rất yêu cô đấy.
Nhiên im lặng bấm chuông cửa, tự nhủ có lẽ Đằng Qúy đang nói một người nào khác chứ không phải An. Sẽ thất vọng lắm nếu như An không còn yêu cô mà cô vẫn nhen nhúm một chút hy vọng mong manh.
Mẹ cô ra mở cửa, trông thấy Đằng Qúy, nhìn từ đầu xuống chân, cảm thấy rất hài lòng. Anh lễ phép cúi chào rồi bước ra xe.
-Anh ta là ai đấy? – Mẹ hỏi cô, ánh mắt đầy ẩn ý.
-Sếp con đấy mẹ ạ.
-Sếp con đúng là trẻ tuổi tài cao. – Mẹ cười cười, không nói gì, rồi đột ngột dặn cô – An đang ở trong nhà. Hôm nay là ngày gì mà cả hai con cùng về nhà vậy? – Mẹ lẩm bẩm, lầm bầm, có một chút hơi lo lắng. – Thực ra luật pháp không cấm hai đứa lấy nhau. – Giọng mẹ nhỏ lại, có một chút gì đó hối lỗi. – Nếu như mẹ không lấy ông ấy, có lẽ hai đứa sẽ đến với nhau từ lâu rồi.
-Mẹ đừng nghĩ thế. Mẹ có lấy bố dượng hay không cũng không liên quan gì đến chuyện con và An cả. – Nhiên trấn an mẹ. – Con lớn rồi, có thể tự sắp xếp mọi chuyện. – Dù gì, cô cũng phải đối mặt với anh. Gặp bây giờ hay gặp sau này thì cũng thế.
Khi cô bước vào nhà thì An đang đánh cờ cùng bố. Bố cười khà khà:
-Con gái, đã về rồi đấy à? Đến đây uống trà nào.
Cô ngồi chăm chú theo dõi ván cờ một lúc, cố tỏ ra rất bình thản. An cũng không ngước mắt lên nhìn cô. Xem một lúc rồi cô xin phép về phòng. Hôm nay là một ngày dài. Cô thật sự cảm thấy rất mệt mỏi.
Nhiên ngâm mình vào bồn nước nóng. Cảm giác thật mát mẻ, sảng khoái. Đầu óc cô dần dần trở lại thông suốt.
Có tiếng gõ cửa. Chắc là mẹ đem áo quần ngủ vào cho cô. Cô choàng vội chiếc khăn tắm :
-Con ra ngay đây.
Cánh cửa bật mở. Nhiên sững sờ nhìn người đang đứng trước mặt, lại nhìn lại mình hầu như chỉ có một chiếc khăn tắm che thân. Gương mặt cô đỏ bừng lên, vội nói:
-Hôm nay em mệt. Có chuyện gì ngày mai hẵng nói.
Cô tính khép cửa lại thì An đã chặn cánh cửa, bước vào bên trong, đóng sập cửa lại. Mái tóc rối rũ nước làm cô thêm phần quyến rũ. Mùi hương của dầu tắm vẫn còn phảng phất trên cơ thể cô. Anh nhìn cô có phần giận dữ:
-Em đi đâu đến giờ này mới về?
-Em đi uống nước với sếp tổng. – Cô trả lời, tránh nhìn vào mắt anh.
-Lại sếp tổng. Anh ta có vẻ thường xuyên xuất hiện ở những nơi em đến nhỉ. – An nhìn cô cười mỉa mai.
Nhiên cảm thấy có chút tức giận. Nhưng cô im lặng, bởi vì cô biết im lặng bao giờ cũng là điều tốt nhất trong trường hợp này. Đợi anh giảm bớt sự tức giận rồi hẵng nói. Nhưng cô không ngờ rằng điều đó chỉ càng làm An bực tức, lại càng suy nghĩ đến chuyện cô và sếp tổng ở bên nhau. Anh cảm thấy như trái tim mình bị ai bóp nghẹt.
-Em đừng gặp anh ta nữa. – An buộc miệng, rồi cũng không hiểu tại sao mình lại nói như thế. Anh có tư cách gì để ngăn cấm cô. Lại càng cảm thấy mình không có lí do gì để tức giận, nhưng cảm giác này khó chịu đến mức làm anh không thể nào điềm tĩnh được. Anh nhớ rằng có lần, Hưng, bạn anh đã từng nói “Người duy nhất có thể làm cho cậu mất bình tĩnh chỉ có một người. Cậu đối với ai cũng điềm đạm bởi vì những người ấy không phải là người cậu yêu.”
-Tại sao? – Cô nhướng mắt lên nhìn An, làm anh có chút lúng túng.
Tại sao ư?
-Vì anh không thích anh ta – Anh nói bừa, cảm thấy như ai đó đang nói chứ k phải là mình.
-Nhưng không liên quan đến anh – Cô tự nhiên muốn dồn ép anh. Nếu anh yêu cô thì hãy nói đi. Làm ơn nói đi
-Anh là anh trai em, ít ra là trên danh nghĩa. – Câu trả lời của anh làm cô thấy thất vọng. Còn anh thì dường như lí trí đã đi đâu mất khi cô bảo rằng chuyện của cô không liên quan đến anh. Đúng vậy. Không hề liên quan đến anh kia mà.
-Chẳng phải anh đã bảo rằng em không phải là em gái của anh đấy thôi.
Nhiên mỉm cười nhìn gương mặt khổ sở của anh. An điềm tĩnh đến thế mà tại sao lúc này trông lại lúng túng đến tội nghiệp. An im lặng, trong lòng anh có một sự xáo trộn nào đấy. Nếu anh nói anh yêu cô thì cô sẽ về lại bên anh chứ? Nhưng chẳng phải tối qua, cô và người đó ở trong cùng một nhà đấy à? Hôm nay, anh ta lại xuất hiện ngay trước mặt anh, ánh mắt anh ta có phần khiêu khích một cách kín đáo. Nếu như hai người đấy đang yêu nhau, vậy hóa ra anh là một người thừa? Nghĩ đến đấy, anh cảm thấy mọi thứ dường như bế tắc. Muốn ôm lấy cô nhưng lại sợ bị cô đẩy ra như lần trước. Muốn nói rõ lòng mình nhưng lại sợ cô từ chối.
-Anh đi đây. – Anh nhỏ giọng, đóng sập cửa lại, không kịp đợi cô lên tiếng. Anh đang làm gì vậy? Chạy trốn chính mình ư?
Ở bên trong cánh cửa, có một người khác cũng đang rối bời. Tại sao anh không nói rằng anh còn yêu cô? Rõ ràng cảm giác của anh chính là ghen kia mà. Còn cô nữa, tại sao cô lại không dẹp bỏ kiêu hãnh của mình? Cô lấy tay đập đập đầu. Có lẽ cô cần ngủ một chút. Ngày mai, khi tỉnh táo, cô sẽ sắp xếp lại những thứ trong đầu mình. Hóa ra chỉ nói lời yêu thôi cũng khó khăn đến vậy.
Nhưng cô lại cảm thấy trong lòng có chút gì đó rất khó chịu. Không thể để mọi chuyện tiếp tục như vậy được nữa. Cô cảm thấy mình cần làm rõ ràng mọi chuyện, nếu không có lẽ tối nay cô sẽ không ngủ được mất
Nhiên mặc vội áo quần rồi chạy ra ngoài. Không thấy bóng dáng An đâu. Hình như là … anh đã đi mất rồi. Có một cảm giác sợ hãi thoáng qua trong cô. Cô sợ anh thêm một lần nữa lại rời bỏ cô ra đi. Cô chạy vội ra khỏi cổng, chỉ kịp nhìn theo xe anh phóng đi. Cô đuổi theo đằng sau xe, hét lên trong đêm tối:
-An, dừng lại đi.
Nhiên chạy đuổi theo đằng sau xe, hét lên trong đêm tối:
-An, dừng lại đi.
Cô cứ thế, chạy mãi, chạy mãi. Khoảng cách giữa cô và chiếc xe ngày càng xa, cũng giống như khoảng cách giữa cô và An. Kiệt sức, cô đứng lại, thở hồng hộc. Cảm giác thấy nước mắt đang rơi mặn mặn nơi bờ môi.
Lẽ nào cô lại mất An thêm một lần nữa?
Nhiên khụy xuống mặt đường. Tất cả mọi sức lực dường như đã biến mất.
Một chiếc xe dừng lại trước mặt cô. Cô đưa mắt nhìn lên.
Là An. Anh đang đứng trước mặt cô. Gương mặt tuấn tú mờ ảo dưới ngọn đèn đường.
Thật sự đúng là anh ư? Nhiên lấy tay dụi dụi mắt, cố nghĩ đây chỉ là cơn mơ.
-Là anh đây. – An bật cười khi thấy điệu bộ đáng yêu của cô. Anh đến gần, quỳ xuống, ôm cô vào lòng.
Hơi ấm của anh, mùi cơ thể anh … tất cả làm cô cảm thấy choáng ngợp. Cuối cùng anh cũng đã trở về lại bên cô. Cô giang hai tay vòng qua cổ, ôm anh, nước mắt rơi vì hạnh phúc. Rồi đột ngột đẩy anh ra, khiến gương mặt anh trở nên khổ sở:
-Em lại đẩy anh đi nữa à? Lần này là vì lí do gì?
Cô lắc đầu, xua xua tay phân bua :
-Không phải. Không phải em có ý đó. Không phải mà.
-Vậy là ý gì? – Anh dịu dàng mỉm cười nhìn cô, ánh mắt đầy thương yêu.
-Là tự nhiên em chợt nghĩ đến một điều: Không phải là anh đã đi rồi ư? Tại sao lại quay xe trở lại? – Cô ngẫm nghĩ một lúc, bỗng cảm thấy tức giận – Hay là anh đã thấy em chạy đuổi theo em nhưng cố tình không quay lại?
An lấy tay xoa xoa đầu cô, bật cười. Ngốc. Nếu anh biết cô đang chạy ở đằng sau, lẽ nào anh lại nhẫn tâm đi tiếp?
-Ngốc. Anh không thấy em. Thực ra anh đã đi một quãng khá xa rồi, nhưng lại chợt cảm thấy nếu mất em thêm một lần nữa chỉ vì hiểu lầm thì rất đáng tiếc. Cho nên anh quay lại.
Nói rồi, anh ôm cô vào lòng, bế cô lên xe.
Tối hôm ấy, cô ở lại nhà anh, nằm cuộn tròn như con mèo nhỏ trong lòng anh. An nhìn cô ngủ say, có lẽ đã quá mệt vì chạy một quãng đường dài nên chân cô đá lung tung, hất tung chăn gối. Anh kéo chăn đắp lại, vọc vọc những lọn tóc xoăn phủ trước trán cô, lại tự mỉm cười một mình.
Hạnh phúc hóa ra chỉ giản dị như vậy.
***
Nhiên dọn hẳn về nhà bố mẹ sống. Căn nhà rộng rãi, từ ngày có thêm Nhiên cũng trở nên vui vẻ hơn. Mẹ là người vui nhất, bởi vì mẹ cảm thấy mình có cơ hội để được chăm sóc cô. Kể từ ngày Nhiên trở về, An cũng thường xuyên về nhà hơn nhưng anh hiếm khi ở phòng mình, chỉ ở lì trong phòng cô. Điều này không qua khỏi ánh mắt của người lớn, nhưng ai cũng cảm thấy dù mối quan hệ có phức tạp một chút nhưng sống cùng một nhà chẳng phải là rất hạnh phúc đó ư? Thỉnh thoảng, chợt nhớ đến Từ Minh, cô hỏi anh về cô ấy, chỉ nhận được một câu trả lời :
- Tình cảm thì không thể gượng ép. Thậm chí một người con gái dù rất tốt, rất giỏi hay rất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




