watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8622 Lượt

đi cháu. Ông Kim gật gù, thầm đánh giá chàng trai trẻ lễ độ, hiểu biết trước mặt. Nói thế cháu hiện giờ là chủ nhiệm lớp Hạ Dương hả?
– Vâng ạ! Cháu mới chính thức nhận lớp ngày hôm qua. ko ngờ lại là hàng xóm nhà mình, có gì nhờ bác giúp đỡ ạ!
– Úi giời, khách sáo thế làm gì? Láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau, có chuyện gì cứ nói với bác, nếu giúp được nhất định bác ko nề hà.
– Được thế thì còn gì bằng ạ? Như Phong cười hì hì đáp chuyện.
– À, mà cháu có dạy thêm ở nhà ko? Ông Kim chợt nghĩ ra 1 chuyện quan trọng.
– Dạ ko! Cháu chưa sắp xếp được thời gian.
– Vậy à? tiếc nhỉ. Tưởng cháu có, bác gửi Hạ Dương sang học bên đó cho tiện. Nắng nôi mưa gió thất thường thế này, cứ nghĩ nó lóc cóc đạp xe đi học thêm cũng khổ.
Hạ Dương lúc này vừa kịp bưng đĩa hoa quả đặt lên bàn, nghe bố nói vậy, động lòng yêu thương, càng quí trọng bố hơn, thuận tiện mà chen lời:
– Ko sao đâu bố ạ. Con cũng ko mệt hay vất vả gì, bao nhiêu năm con vẫn đạp xe đi học đấy thôi. Hơn nữa, quay sang liếc ông thầy 1 cái, thầy giáo con cũng bận nhiều việc, bố ko nên làm phiền ha.
Nói chính xác là nàng thật sự ko muốn học ông thầy này nhá. Ấn tượng ngay từ đầu đã ko hay, tâm trí đâu mà học với hành? Nếu bố mà để nàng theo học lão, nàng chỉ có nước trượt tốt nghiệp thôi. Như vậy chẳng phải đã giao gà con cho diều hâu sẵn ăn sao? Ngàn vạn lần ko muốn.
– Ai nói là tôi sẽ phiền hà? Giọng Như Phong đính chính. Chẳng qua là cháu chưa thu xếp được thời gian để dạy ngoài thôi, tuy nhiên, nếu là Hạ Dương, cháu có thể sẵn sàng giúp đỡ, quay qua Hạ Dương, có bài vở gì ko hiểu em có thể trực tiếp gặp riêng thầy, hàng xóm sát vách với nhau, ko cần quá câu nệ.
– Oa được thế thì quá tốt! Có người mừng ra mặt. Vậy thì Hạ Dương nhà bác đành phải nhờ cháu rồi.
Hạ Dương chết đứng, nhăn nhó như khỉ. Ko phải định củ hành nàng đấy chứ? " Gặp riêng thầy" …xí, ai thèm! Bố cũng thật là, ko nghe lời mình gì cả, nhẫn tâm đem con bỏ chợ, giao trứng cho ác, uổng công mình cảm động suýt khóc nãy giờ. Hận ko thể tung ra 1 nắm đấm, nàng đành cắn răng tung ra 1 "khẩu chưởng":
– A, đã hơn 12h rồi cơ à, nhanh nhỉ? Nàng ngước nhìn đồng hồ. Kín đáo đuổi khách mà vẫn trắng trợn.
– À phải, bố cũng quên mất. Có lẽ là cháu cũng chưa ăn cơm nhỉ? Hướng mắt về Như Phong phỏng đoán.
– Dạ! Quả thật là cháu cũng chưa ăn,…trưa nay em trai ko về, cháu cũng chưa biết ăn cái gì, bồi thêm 1 câu, thành thật mà vẫn thâm hiểm.
– Vậy hả? Thế thì ở lại dùng cơm với nhà bác cho vui, đâu phải lúc nào cũng có dịp tốt như vầy. Ông Kim thật lòng mời.
– Được vậy thì hay quá, chỉ ngại…ngập ngừng ko nói hết, Như Phong ngước mắt nhìn Hạ Dương ẩn ý cười nơi khóe mắt.
– Ko có gì phải ngại, thêm đôi đũa cái bát thôi mà, hàng xóm thân thiết cả, trước lạ sau quen, đừng khách sáo. Ông Kim xuề xòa nói nhanh, cười ha hả.
Hạ Dương lòng dạ quặn đau, lần thứ 2 phải cùng lão ăn cơm. híc, Chính mình buộc thòng lọng mà vẫn phải nhắm mắt, ko cam chịu mà chui đầu vào, khởi nghĩa thất bại đành nhẫn nại đi dọn cơm.    
Chương 7: Không Phải Em!
Sáng thứ tư.
Ngày yêu thích của nàng từ giờ lại trở thành ngày nàng đi xuống địa ngục thăm hỏi Diêm Vương. Nói gặp Diêm Vương là hơi quá chứ gặp sát thủ hại người ko dùng lực là có thật. Đó ko ai khác chính là ông thầy chủ nhiệm của nàng: Vũ Như Phong.
Thứ tư có 3 tiết, thêm tiết sinh hoạt lớp là 4, nàng ko chỉ được về sớm mà cặp sách cũng nhẹ đi ko ít. Vấn đề mấu chốt chính là phải đối diện với Như Phong 2 tiết liền. Thật là phí phạm 90phút vàng ngọc của nàng.
Tuy nhiên, thiên biến vạn hoá, con người làm sao mà lường trước được tương lai?
– Ê, bà đoán xem, trong cái bọc to to kia của thầy là cái gì ha? Thùy Dương quay xuống bàn dưới.
– Chịu thôi. Trời biết, đất biết, lão biết nhưng ta ko biết nha >>
– Hê hê, ko lẽ lão tính cho lớp mình liên hoan mày nhỉ?
– Hâm à? Nàng cốc đầu ThùyDương 1 cái, hôm nay là ngày gì đặc biệt sao? 20/10 à?
– Ừ, nói cũng đúng. Thùy Dương thở dài buồn thiu.
Tiếng Như Phong vang lên làm chấm dứt mọi thanh âm:
– Hôm trước là tiết học, chúng ta ko có thời gian để giao lưu với nhau nhiều hơn, nay thật là dịp tốt để thầy trò ta cùng tìm hiểu nha.
Làn sóng mới dậy lên.
Bàn tán, xì xào…. mỗi người mỗi câu nhưng tất cả đều lộ vẻ thích thú.
– Các em có muốn đặt câu hỏi nào ko? Như Phong lên tiếng trước, cả lớp lập tức nhao nhao.
Mấy phút sau…
– Thầy ơi, thầy bao nhiêu tuổi, có vợ hay người yêu chưa ạ?
woa…đứa nào bạo gan ha, dám hỏi chuyện này? quay xuống, thì ra là Lê Vân, thật ko ngờ! Hạ Dương trố mắt nhìn Lê Vân đứng phía cuối lớp. Bình thường cũng nhút nhát, ý tứ nay như ăn phải mật gấu vậy?
– Câu hỏi này thật khó trả lời. Như Phong hơi đăm chiêu, năm nay tôi 29t, vợ chưa có nhưng có thể nói là đã có ý trung nhân
– Phí thế chị em nhờ. Tiếng 1 đứa con trai nói nhỏ mà cả lớp vẫn nghe thấy, cười rộ lên. Như Phong cũng buồn cười. Nụ cười hiếm hoi từ ngày đầu đến giờ của thầy quả là có sức công phá lớn, khiến 40 nữ nhân lớp nàng gục ngã, bao gồm cả nàng nữa. Thật ko ngờ, gió bão đại ca cười lại đẹp như thế. Lần đầu tiên có cái nhìn khác về sát thủ.
– Thầy ơi, thầy đang ở đâu ạ? Liệu chúng em có cơ hội hay ko? Có người nào đó ko ngần ngại, ko lòng vòng mà đi thẳng vào câu hỏi chính, nói thay tiếng lòng của những "mỹ nữ" 12D1. Ai cũng chờ mong đáp án, ngoại trừ Hạ Dương nàng. Nhà lão ở đâu, nàng đâu có lạ? Ngày nào cũng phải đi qua cổng ít nhất 2 lần. Ê, mà lão nói ra thì chết nàng. Hạ Dương phát hoả, giờ mới nghĩ đến tai hoạ. Nếu mọi người mà biết lão ở cùng phố với nàng, là hàng xóm sát vách nhà nàng thì sao? Da đi đằng da, xương đi đằng xương luôn. Nàng sẽ bị quy vào tội che giấu "hàng quý hiếm", chiếm giữ làm của riêng..vv và vv…Lạy trời! Lão đừng tiết lộ. Hạ Dương sốt ruột nhìn Như Phong chờ câu trả lời.
– Tôi hiện giờ đang ở…trong lớp. Như Phong cố tình.
Kết quả là 45 con người còn lại trong lớp nàng mồm miệng há hốc, cằm thi nhau rớt xuống đất. Ko phải chứ? ai cũng biết ý tứ trong câu hỏi đó là hỏi địa chỉ nhà mà? Thật nể phục trình độ làm ngơ giả ngố của ông thầy này.
Vậy nên, tình hình chuyển biến 1 cách nhanh chóng. Hoàn toàn nản lòng, ko có ai muốn làm nhà báo hay điều tra viên nữa.
– A! Lớp trưởng lớp mình là ai nhỉ?
Hỏi lớp trưởng kìa, tất cả quay đầu về 1 hướng nhìn Hạ Dương.
– Là em ạ,. Đứng lên nghiêm chỉnh, thầy có chuyện gì hỏi ko ạ?
– ồ là em sao? Có chút ngạc nhiên. Tôi muốn em thay tôi chủ trì 1 trò chơi, có phiền hay ko?
– Oa, chơi trò chơi sao? thích nhá…có tiếng thì thầm nho nhỏ của Thùy Dương. Mày hỏi thầy xem có thưởng ko? Nháy mắt với Hạ Dương bên dưới.
– Tất nhiên là được ạ. Nàng ko ngu gì mà hỏi linh tinh ah, nhận lời đơn giản thôi, dù gì cũng cần chung sống hòa

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT