watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8618 Lượt

tình ủng hộ.
– Thầy? Như Tùng ngạc nhiên hướng đến phía anh trai chờ đợi.
– Ừ, hôm nay anh mới nhận lớp, Hạ Dương là học sinh của anh. chàng nói vắn tắt tình hình.
– Anh vẫn chưa chịu từ bỏ sao? Như Tùng hơi nhướng mày nhìn anh trai. Ngập ngừng rồi cười lớn: "ha ha vậy là người quen cả, vào nhà nhanh thôi". Dù sao cũng ko nên nói chuyện này trước mặt Hạ Dương,

mình sẽ hỏi sau vậy.
Hạ Dương mặt ngây ngô ko hiểu gì hết á. Từ bỏ với ko từ bỏ cái gì cơ? Mà thôi kệ, vào nhà trước đã, đứng nãy giờ mỏi chân rồi.
Vậy nên suốt bữa cơm, Hạ Dương ăn ko vô, thật sự là có sơn hào hải vị cũng ko thấy ngon nha. Tâm trạng ko được yên, mắt nhìn bát cơm, tay cầm đũa mà mấy lần còn đút nhầm thức ăn vào mũi nữa. Ko biết là mọi người có nhìn thấy ko nữa. haizzzzz…… thở dài chán nản. Ông trời quả là tuyệt tình, ko cho nàng 1 con đường sống mà.    
Chương 5: Thiên Ý
Bản thân ko đứng vững được nữa.
Nay uống hơi nhiều.
cốc ..cốc…cốc
– Nương tử à. Ta về rồi đây.
Chàng bước vào trong phòng cưới dán đầy chữ hỉ đỏ, kiểu như Trung Quốc cổ đại.
– Đã để nàng đợi lâu, xin lỗi nương tử.
– Sao nàng ko nói gì? Giận ta?
Tân nương lúc này mới cất giọng oanh vàng than thở:
– Thiếp mỏi cổ. Cái mũ phượng này nặng quá!
– A ta quên mất. Để ta giúp nàng. Nói rồi cùng hành động, tân lang tiến tới bên giường, đưa tay lật tấm khăn đỏ chùm mặt tân nương.
AAAAAAAAAAAA………………………!!!!!!!!!!!!!
Tiếng hét kinh hoàng vang dội.
Nhưng đáng tiếc ko làm những người bên ngoài cầm dép chạy, mà chỉ làm một người tỉnh giấc mộng.
Toát mồ hôi.!
Vì sao lại là Hạ Dương?
Vì sao lại xuất hiện trong giấc mơ của mình?
Lại ở trong đêm động phòng?
Giấc mơ kì lạ.
Hạ Dương!
Mình vừa gặp cô bé 1 ngày.
Ko lẽ 1 ngày gặp đi gặp lại 1 người sẽ có "ác mộng" vậy sao?.
Tỉnh dậy. Mới 4h30 sáng.
Rót cho mình một cốc nước, Như Phong ngồi tại bàn làm việc, nhìn qua cửa sổ. Trời đang nổi gió, có lẽ sắp mưa.
Nhìn cảnh nhớ người.
Phải chăng ngày hôm đó cũng mưa như hôm nay?
Vì sao em bặt vô âm tín từng đó thời gian, mặc kệ tôi tìm em?
Vì sao em ko nghe tôi nói 1 lời đã vội im lặng?
Đến khi nào em sẽ xuất hiện?
Trên khuôn mặt người đàn ông trải nhiều phong trần ko còn vẻ đẹp lạnh lùng, nghiêm nghị mà như hiện lên tất cả nỗi bi thương, sầu khổ chưa từng thấy. Phủ trên đó là một nỗi nhớ da diết về 1 người con gái anh in dấu hình bóng trong tim. Kí ức như trở về, ào ạt như tiếng gió bụi ngoài kia ko có ý ngừng lại.
khoainuong91: căn bản là chúng ta ko thể làm bạn được.
sori2002: vì sao chứ?
khoainuong91: bạn là Nắng Hạ đúng ko?
sori2002: ừ.
khoainuong91: tôi là Mưa Gió. Nắng với mưa ko thể cùng hội cùng thuyền được, có mưa thì ko có nắng, ngược lại có nắng sẽ ko có mưa, hiểu ko?
sori2002: sai rồi.
vẫn có lúc vừa mưa vừa nắng đấy thôi? . Chưa kể là: nhờ có nắng mà hơi nước mới bốc lên, mới có mưa được. Mình với bạn sẽ là bạn tốt mà.
khoainuong91: ngang bướng! lí sự cùn.
sori2002: ai bảo thế? Mưa ko học sinh học à? Tớ nói đúng sự thật mà.
khoainuong91:———
sori2002: hihi yên tâm tớ thích ăn khoai nướng lắm nhưng tớ sẽ ko ăn thịt Mưa đâu. Chúng ta sẽ làm bạn của nhau nhé?
khoainuong91: bó tay. Tùy bạn thôi, sau này ko được hối hận đó.
sori2002: chắc chắn tớ sẽ ko hối hận! Từ nay nắng với mưa sẽ là 1 đôi ha.
Chẳng phải sao em đã nói chúng ta là bạn tốt, chúng ta là 1 đôi, sẽ ko bao giờ hối hận….
Chẳng phải đã nói thế sao?
—————-
Sori2002: vậy nhé, 8h tối mình gặp nhau trước cổng trường.
khoainuong91: Ừ, nhất định mình sẽ đến đúng giờ, nắng hạ phải đợi mình đó nha.
Sori2002: ok! Mình sẽ đợi. Ko gặp ko về.
khoainuong91: Quyết định vậy nha! Ko gặp ko về.
——————-
Đôi mắt Như Phong như có nước. Thật sự người đàn ông cũng có nước mắt sao?
Nhấp 1 ngụm nước, chàng mở máy tính.
Gõ tên yahoo…nhắm mắt, thở dài, gõ pass. Trong lòng như đang tràn đầy hi vọng.
Hi vọng có 1 dòng hồi âm từ người bạn đó.
Chàng gục mặt xuống bàn. Sự thật làm người ta đau lòng. Người kia vẫn im lặng ko 1 lời, như hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời này.
Hồi lâu sau, tiếng lạch cạch của bàn phím vang lên nhè nhẹ.
Chàng đang viết những dòng tâm tư sâu kín.
" anh đang tìm em, em biết ko? thứ lỗi cho anh vì ngày đó ko đến. rốt cuộc là em ở nơi nào?
Có những sự thật anh đã giấu em, anh cũng đã nói gần hết rồi, vì sao vẫn giận anh?…….."
Trong khi đó, ở bên kia vách tường rào 2 căn nhà.
Hạ Dương choàng mình tỉnh giấc.
1 ngày gặp 1 ác nhân 3 lần.
Nàng đã phải cầu trời khấn phật để đêm ngủ ko có ác mộng.
Cũng may trời thấu hiểu lòng người, nàng ko gặp ác mộng gì kinh khủng lắm, nhưng…ông trời ko phải là người tốt để khiến nàng tin tưởng. Bằng chứng là….
Trời nổi giông gió ầm ầm, tiếng cánh cửa kính đập ra đập vào làm nàng tỉnh giấc đẹp.
Thiết nghĩ ko lẽ ông trời cũng muốn xét xử nàng như ông thầy đáng ghét đó sao? 1 ngày mới lại bắt đầu bằng cơn mưa rào, oải hết chân tay.
haizzzzzzzz………….
Thở dài hàng kilomet.
Chết cha!
Quần áo của mình.
Than thầm rồi chạy vội lên tầng thượng kéo quần áo tránh mưa.
Đang làm việc, nàng chợt dừng lại, lắc cái đầu vẫn còn bù rù tóc tai, lại thở dài.
Ko ngờ là mày lại mang đến phiền phức cho tao, biết thế tao vứtbỏ mày từ trước cho xong. Nàng nhìn cái quần in hình những chú mèo nhỏ trên tay nói thầm 1 mình.
Nó là có đôi có cặp hẳn hoi đó.
Món quà nhận được từ tay chị họ là 1 bộ "chip" xinh, với những chú mèo đen in nổi cũng xinh xinh, đã làm nó sốc suốt mấy ngày.
Kiểu quần áo này ko phải sở thích của nàng nha.
Đáng nói là, nó là hàng hiệu. Bởi vậy mà sau những ngày ăn ngủ ko yên, suy nghĩ đắn đo, nàng mới quyết giữ lại để mặc. Ko ngờ lần đầu tiên mặc nó đã giúp nàng kiếm được 500k cùng 1 mối "thâm thù" nho nhỏ.
Giờ thì có "lí do chính đáng" để tạm biệt em rồi.
Lời còn chưa dứt thì trời đã giúp người "lương thiện".
Vù…ù…ù!
Gió lướt qua tai nàng mang theo cả cái vật trên tay nàng nữa. Sơ hở quá để gió cuốn đi mất.
oooooaaaaaaaaa………..
– ĐỪNG! Nàng hét lớn chạy theo hướng cái quần đang bay, 1 tay giơ ra cố gắng tóm lấy nhưng ko được.
– Ko phải chứ? Hại người quá đáng. Đường quang ko đi cứ thích chui vào bụi rậm là sao? Có nhất thiết phải đậu ở kia ko? 1 ngày cực kì xui xẻo.
———
Nói đến Như Phong.
Sau khi gửi tin nhắn cho ai đó, trong người buồn phiền, châm 1 điếu thuốc lá, nhẹ nhàng phả ra từng đợt khói mỏng. Làn khói như khắc hoạ rõ hơn khuôn mặt buồn bã của chủ nhân đang đứng bên cửa sổ.
Ko gian tĩnh lặng trong lòng người bị phá hỏng bởi 1 " vật thể bay" từ trên trời xuống. Nói đúng hơn là từ bên nhà hàng xóm "thân thiết".
Chàng phát hiện ra đó chính là chiếc quần nhỏ cực độc của ai đó mà chàng đã từng nhìn thấy. Mẫu hàng này đảm bảo ko có người thứ 2 dùng được ngoài cô bé lành chanh nhà bên cạnh mang tên Hạ Dương.
Bất giác chàng đưa tay ra, qua khung cửa sổ,

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT