|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nhìn dáng vẻ của cậu ấy, chắc cậu ấy chẳng biết gì đâu, với lại tâm sự với một tên con trai, chưa bao giờ là điều tôi muốn
-Nếu cậu có tình cảm, thì cứ thích đi. Có ảnh hưởng gì đâu chứ.Cậu cứ cố lừa dối con tim thì nó khó chịu lắm
Tuấn lên tiếng, cậu ấy có vẻ hơn buồn khi nói ra những lời như thế, tôi quay sang cười nhẹ
-Thích ai rồi hay sao mà như triết gia tình yêu vậy?
-Haha.. thích nhiều lắm, nhưng thích cậu nhất
-Gì cơ
Tôi không nghe rõ lời cậu ấy nói, vì cậu ấy nói câu sau nhỏ hơn rất nhiều, trời cũng gió quá nên tôi không thể nghe rõ.
-Ôm tớ lại thật chặt, tớ phóng xe với tốc độ 100km/h đây. Nếu cậu không ôm kĩ sẽ ngã đấy, tớ phải đuổi kịp tụi kia
-Ơ…..Đừng
Nói rồi cậu ấy phóng xe nhanh hơn thật, tuy nhiên làm gì có mà 100km/h chứ. Nhưng tôi cũng hoảng hồn nên bịn chặt vào eo cậu ấy, vì bất ngờ thôi, chứ khi đã an toàn rồi,tôi để tay dưới thành yên sau của xe mà hưởng thụ, ngắm nhìn không khí tết khắp phố phường, lại bỏ quên tâm trạng hỗn độn khi nãy của mình ở phía sau
-Uyên Uyên, xuống nhà đi con
-Dạ
Hôm nay là mồng 3 tết, ba mẹ bảo tôi ở nhà trông nhà để ba mẹ đi thăm bạn bè, còn thằng Nam thì đi chơi cả mấy ngày tết với bạn bè nó đâu mất dạng, cả mấy ngày tết tôi chẳng thấy nó đâu cả. Khi vừa bước xuống nhà, tôi thấy một bóng hình quen thuộc, phía sau lưng anh sao trông buồn bã đến vậy…
-Em chào anh
Tôi nhẹ nhàng chào hỏi anh trước, anh cũng quay mặt lên nhìn tôi rồi mỉm cười
-Chào em
-Uyên Uyên, con tiếp khách giúp ba mẹ, giờ mẹ phải đi cùng ba đã. Nếu có ai vào, con lấy trà ở trong tủ pha mời khách, lấy đồ mẹ dọn đầy đủ trong bếp đem ra…..@%*&$#
Mẹ tôi sau một hồi dặn dò kĩ càng thì cũng đã tạm biệt chúng tôi, tôi quay sang nói chuyện với anh một cách ngại ngùng. Hình như anh cũng như thế, nên ít nói hẵn , làm tôi thấy không gian hơi ngột ngạt
-Anh/ Em
-Ơ, anh nói trước đi
-Em nói trước đi
-Em….à anh tới có việc gì không? Hay tới chơi vậy?
Sau khi tôi thốt ra câu hỏi đó tôi mới phát hiện ra mình lỡ lời, tết người ta tới nhà chơi mà lại hỏi như vậy. Nếu có ba mẹ tôi ở đây chắc chắn tôi sẽ bị cóc một cái vào đầu vì tội hậu đậu, ăn nói không suy nghĩ.
-Anh tới…..trả quyển truyện conan anh mượn em hồi bữa
Sau một lúc ấp úng, và hình như anh cũng chẳng phát hiện ra câu nói của tôi có gì đó không ổn, nên lôi cuốn truyện phía sau lưng sang đưa cho tôi
-À….lâu rồi em quên mất, mà tết anh trả đồ thế này không tốt đâu, như thế cả năm anh sẽ phải đi trả đồ đó
-Em mê tín như vậy ư? Hì
Ơ, anh ấy cười kìa. Nhưng sau nhợt nhạt và buồn bã quá vậy, bây giờ trông anh không giống như anh của những ngày trước nữa. Có phải giữa hai chúng tôi đã thật sự có khoảng cách lớn rồi hay không?
-Uyên Uyên này….
-Sao ạ?
Tôi trả lời lại khi thấy anh gọi tên mình, lâu lắm rồi anh không gọi tôi bằng chính cái tên đó, lúc nào cũng là Táo, là Ngốc,….
-Cho anh xin lỗi, sau này anh sẽ xem em như em gái, không bắt ép em làm theo những gì anh muốn, anh nghĩ nữa. Tụi mình cứ như trước kia được không em?
-Hả?
Khi nghe anh nói vậy, tôi có chút ngạc nhiên, vì không nghĩ một cười tự cao và không bao giờ thất bại như anh cũng có lúc nói ra được những điều này. Lúc anh nói, tôi nhìn thấy được ánh mắt như van xin của anh, đôi bàn tay nắm chặt vào nhau như thể nếu không làm vậy, sẽ không có điểm tựa nào để bấu víu vào cả. Đó là những gì tôi mong anh
sẽ nói ra, sẽ làm được, nhưng sau đến giờ phút nghe được những điều đó, tôi lại cảm thấy hụt hững, như mất đi một phần gì đó quan trọng của cuộc đời mình vậy
-Không, em không muốn làm em gái anh, mình cứ làm bạn bình thường đi
-Ơ….
Bỗng dưng tôi đứng lên, trả lời anh rồi bước nhanh lên gác, không hiểu sao tôi lại giận dỗi đến như vậy
-Uyên Uyên, em sao vậy?
Tôi quay sang nhìn anh chằm chằm, bỗng dưng tôi có ý đồ gì đó, có anh ở nhà cùng sẽ vui lắm đây.
-Em….có được phép nổi loạn một lần không anh?
-Là sao cơ?
Anh cũng hướng ánh mắt tò mò, ngạc nhiên nhìn sang tôi. Rồi bỗng tôi chạy lại chiếc tivi bật bản nhạc… nhẹ nhàng mà ba mẹ hay tập nhảy lên, kéo tay anh ra giữa phòng khách
-Anh tập em nhảy được không?
-Hả?
Có lẽ tôi đưa anh đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, nhưng mà anh cũng làm theo ý tôi. Và vì thế mà trong phòng khách hiện giờ, có một đôi trai gái, một nam ăn mặc gọn gàng, áo bun trắng nhẹ nhàng, quần rin đơn giản, tất trắng, dáng người cao lớn, ánh mắt cứ mãi nhìn xuống , rồi đôi khi lại mỉm cười để lộ chiếc răng khểnh tuấn tú đang lướt nhẹ cô gái mang bộ đồ pyjama màu hồng, phía dưới chân mang đôi dép bông mềm mại có hình chú thỏ con, tóc dài ngang lưng xõa nhẹ, khuôn mặt trắng trẻo và ngơ ngác với những bài học mới. Trong căn phòng, hoa đào hồng cũng nhẹ nhàng khẽ rung vui thay cho cặp đôi, không chỉ không khí tết, mà có cả một chút tình cảm thoáng xuất hiện trong căn nhà
-Sao em ngốc quá vậy, để cái tay thẳng ra xíu đi, gập người xuống nữa,…
-Khó quá, em không làm được…
-Rồi sẽ quen, thử đi nào, anh sẽ đỡ em.
………………………………………………………………………………………………..
-Trời ơi, mệt quá, em muốn uống nước
Tôi thốt lên rồi vội vàng chạy tới bàn khách, lấy đại một ly nước còn đầy trên bàn uống cạn.
-Ọe..Nước gì đắng chát quá vậy
Hình như ly nước tôi vừa uống, không phải là nước mà là rượu, chết tôi rồi
-Trời ạ, em sao vậy Uyên Uyên, đây là rượu ba em mời anh uống, mà anh chưa kịp…..
-Em….không đeo kính, mà sao ba lại mời anh uống rượu chứ, anh mới có 12
Tôi xấu hổ đáp lại, lúc đó mặt tôi cũng nóng dần lên, tôi loáng choáng không thấy rõ đường đi được nữa, súyt nữa thì té ngã trên nền nhà, nhưng may sao vẫn có Mr.Right đứng đỡ tôi
-Để anh đưa em lên phòng, em say rồi đó
-Em không say, em chỉ mới uống một xí mà, nhưng mà em đắng ở cổ,hix
-Được rồi, được rồi, yên đi nào
Sau đó tôi có cảm giác được nâng nhẹ lên không trông, đầu tôi dựa vào vai anh, ấm áp đến lạ, vô tình tôi cũng choàng tay mình sang cổ anh, hình như người con trai này hơi giật mình một lúc, rồi nhanh chóng bước nhanh lên gác
-Em mệt không Uyên Uyên?
-Hả?
tôi không thể mở mắt đủ to, nhưng lại có thể nghe người bên cạnh nói, tôi lắc đầu, rồi hướng ánh mắt sang anh, lúc này chàng trai của tôi trông khôi ngô hẵn lên, khuôn mặt hình như rất lo lắng, đỡ tôi dậy uống một ly nước lọc, vuốt những sợi tóc rơi nhẹ nơi khuôn mặt tôi sang một bên. Lúc này trong lòng tôi bỗng dội lên một cảm giác rất lạ, hình như là rất thích một người, có phải tôi đã yêu. Vô tình tôi hướng ánh mắt lên nhìn anh, vuốt nhẹ má anh, hướng người lên…..hôn vào má anh một cái. Sau lúc đó, mặt tôi đỏ ửng, trái tim đập nhanh hơn, tôi không chỉ nghe thấy nhịp tim của mình, mà còn cả nhịp tim của người đó nữa. Và ….cảm thấy thoải mái để nhắm mắt thiếp đi
Trong cơn ngủ, tôi cảm giác được có một người vuốt nhẹ mái tóc tôi, cầm tay tôi, hôn lên trán tôi, và thì thầm vào tai tôi : “ Đến khi nào anh mới hết yêu em được đây”
…………………………………………………………………………………………………………………..
-A……………..sao anh lại ngồi ở đây?
-Nè táo, em không nhớ gì ư?
-Nhớ gì là nhớ gì chứ?
-Em……
Khi tôi thức dậy đã thấy mít tờ Rai ngồi trên chiếc ghế cạnh giường tôi, đang ngồi đọc chồng truyện, chân thì gác lên trên giường, có vẻ anh ấy vô cùng tập trung, nhưng sao tôi nằm đây còn anh ta lại ngồi đó
-Trời ơi, Uyên Uyên, con tỉnh rồi hả, con ngủ từ sáng giờ đó ư? Khi nãy mẹ về đã nghe Quyền kể rồi, có phải là con uống nhầm rượu rồi thành ra thế này phải không. Con gái con lứa, lần sau phải cẩn thận một chút chứ.
-Mẹ à, con có nhớ gì đâu, đầu con đau lắm, hjx
-Thôi được rồi, mẹ để đồ ăn cho hai đứa đó, mẹ xuống nhà đây. Con cũng nghĩ ngơi nghe chưa? Quyền à, cháu ngồi chơi với nó một lúc nghe, cô xuống nấu ăn xí đã, trời cũng gần tối rồi….
-Dạ, cô cứ làm việc đi ạ, cháu sẽ trông em
Nói rồi mẹ tôi bước ra, tôi đưa ánh mắt sang anh ta dò hỏi
-Hồi sáng??? sao em nằm đây?
Bỗng anh cúi sát mặt vào tôi, khiến tôi đỏ cả mặt, lấy nguyên chiếc gối sau lưng mình đập mạnh vào đầu anh
-Anh tránh ra xem, tự dưng áp mặt vào người ta thế được à, không nhớ….lời khi sáng hả
-Anh có làm gì đâu, anh chỉ nhìn em thôi mà, xem những lời em nói là thật không thôi, chứ có nói yêu, thương em gì nữa đâu.
-Anh…
Cũng đúng, anh ấy chỉ là thể hiện hành động, chứ không hề nói gì thêm, mình chẳng cần phải lo lắng gì nhiều cả. hix. Nhưng có chuyện gì đã xảy ra vậy
-Haiz…nếu em không nhớ cũng không sao, nhưng mà anh thích em lúc say hơn nhiều, haahaa….
-Anh lại muốn ăn gối hả?
Tôi hậm hực nhìn anh, rồi sau đó ném chiếc gối còn lại vào đầu anh thật. Nhưng lần này anh ôm đầu kệ đau dữ dội, tôi hoảng hốt chạy nhanh xuống giường
-Anh có sao không, anh đau ở đâu vậy, em xin lỗi…
-Hù…
Anh hướng mặt lên hù tôi một cái, làm tôi giật hết cả mình, quay sang lấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




