watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4031 Lượt

tay đánh vào người anh. Tôi lo lắng cho anh thật mà anh lại đùa tôi như thế

-Ơ, anh xin lỗi mà, đừng đánh anh nữa mà.

Thế là ngay trong phòng ngủ nhỏ bé của tôi, có một con nhóc cầm gối chạy quanh phòng để đuổi theo một chàng trai, hay tay cứ ôm đầu rồi la lớn lên

-Anh xin lỗi, anh sai rồi mà….
Nhật kí, ngày …tháng…năm

Hôm nay hình như đã xảy ra chuyện gì đó ngay khi mình uống nhầm ly rượu, tại sao mình không thể nhớ gì nhỉ? Còn Mr. Right lại luôn miệng hỏi “em không nhớ gì thật ư?”. Nhưng thôi không sao cả, không nhớ cũng không có vấn đề gì, vấn đề là mình và Mr.Right đã làm lành lại với nhau, anh ấy cũng hứa là sẽ không nói yêu mình nữa. Nhưng sao mình cảm thấy thiếu đi điều gì đó vậy nhỉ? Chắc không phải là…. Trời ơi! Đến mình còn không hiểu nổi mình thế này thì phải làm sao chứ? Hjx

CÓ AI NÓI CHO TÔI HIỂU TÔI ĐANG BỊ GÌ KHÔNG VẬY……………….

………………………………………………………………………………………………………………………..

-Cả lớp…..26.3 này trường chúng ta sẽ tổ chức cắm trại, một lớp sẽ phải biểu diễn một tiết mục văn nghệ và dựng trại, làm báo tường. Lớp chúng ta cũng sẽ tham gia, vì thế đừng ai chối bỏ trách nhiệm nghe

Giọng oang oang của lớp trưởng vang lên, có vẻ đã quen với chức vụ này cộng với mỗi lần thông báo thì lớp lại nhốn nháo, sau tết giọng lớp trưởng có vẻ to rõ hẵn lên, thế mà Tuấn ngồi cạnh tôi lại bảo” đó là giọng của con trai trưởng thành”. Thế sao tôi không thấy mr. Right có giọng như vậy. hjx

-Ok….lớp trưởng…..

Cả lớp đồng thanh hô to

-Bây giờ sẽ phân công công việc. Trinh lớp phó văn thể mĩ sẽ phụ trách tập văn nghệ, còn Minh Tâm lớp phó học tập sẽ làm báo tường, còn trại thì…tụi con trai tụi tui sẽ lo, đồng ý chưa?

-Đồng ý

Lại là âm thanh rầm rộ từ cả lớp, có vẻ sự kiện này vô cùng náo nhiệt, lớp chúng tôi có vẻ rất hào hứng để tham gia

Sau buổi học, khi tôi đang sắp xếp sách vở lại để ra về thì Trinh tới chỗ tôi và nói

-Uyên Uyên à, cuối tuần này bạn rảnh không? Đến nhà mình để tập văn nghệ nhé

-Ơ….

Nói thật thì tôi vốn rất sợ đám đông, văn nghệ tôi cũng chưa bao giờ tham gia cả, tôi rất ngại khi phải tham gia vào những hoạt động thế này. Cái Trinh hướng ánh mắt một mí đáng yêu lên nhìn tôi chờ đợi, tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác, đành đáp lại cậu ấy

-Xin lỗi Trinh, nhưng mà mình tham gia vào làm báo tường mất rồi, cậu có thể….à Ngân nè, cậu ấy rất thích diễn văn nghệ đó

-À….uhm, mình biết rồi, vậy mình sẽ gọi cho Ngân sau, mình về trước nhé

-Uhm, bye cậu

Tôi thở phàn nhẹ nhõm, nói chung thì so với việc phải đi văn nghệ, đứng trước đám đông như thế thì việc cặm cụi làm báo tường sẽ thích hợp với tôi nhiều hơn. Khi tôi vừa đi ra khỏi lớp thì gặp Tuấn đang đứng ở cửa, cậu ấy dựa cả người vào tường, tay đeo earphone, có lẽ cậu ấy đang nghe nhạc, thế nên tôi cũng không làm phiền, lặng lẽ đi ngang qua, nhưng nhanh chóng tay tôi bị tay cậu ấy kéo lại, tôi ngơ ngác hỏi

-Có chuyện gì vậy ?

-Cậu tham gia vào hoạt động nào đó?

-Hoạt…động …gì cơ?

-Thì cái 26.3 đó

Tuấn nhăn mặt, tháo dây nghe ra rồi nhìn tôi nói

-À…tớ làm báo tường

-Ờ….Báo tường hả, uhm. Vậy thôi, tui về đây, hẹn gặp lại ngày mai

Sau đó cậu ấy phóng nhanh đi mất, để lại mình tôi với một đống dấu chấm hỏi to đùng trong đầu, có mỗi chuyện nhỏ nhặt này mà phải đợi đến khi về hỏi ư?

…………………………………………………………………………………………………………………..

-Táo, học hành thế nào rồi?

Tôi đang viết một bài cảm nhận để đăng trên báo tường của lớp thì Mr.Right bước vào phòng, làm tôi giật cả mình, không biết từ khi nào, phòng tôi cứ như là một nơi công cộng vậy

-Em vẫn bình thường, nhưng em đang viết bài cảm tưởng về trường lớp cho báo tường

-Đưa anh xem

-Không

Tôi trả lời dứt khoát rồi lấy tay che lại, để người khác đọc bài của mình xấu hổ chết đi được.

-Ơ cái con nhóc này, có gì mà phải xấu hổ, anh cũng không thèm đọc nữa, văn em viết chắc tệ lắm

Nói rồi anh quay sang khởi động máy tính của tôi lên, tôi hậm hực cãi lại anh

-Anh đừng tưởng bở, em viết không hay nhưng chưa bao giờ điểm văn em dưới 8 phẩy nhé

-Nhóc cũng ghê ta, anh cũng chẳng bao giờ dưới……7 phẩy, haha

-Xí…..

Nói rồi tôi lại quay sang cắm

bút suy nghĩ nên viết gì tiếp theo, ngoài cửa sổ, gió mùa hè mát rượi, trên trời sao cũng lấp lánh đầy cả mảng trời tối, làm cho tôi cảm giác vô cùng thoải mái, bất giác tôi quay mặt lại nhìn người con trai phía sau, bóng dáng anh ấy, làm tôi cảm giác an toàn biết bao. Ơ, nhưng tôi đang nghĩ điều gì vậy, bây giờ đã là bạn bình thường, à là bạn thân, thế nên tôi cảm thấy rất gần gũi với Mr.Right, mọi điều tôi đều muốn chia sẻ cùng anh ấy, ở bên anh ấy, cảm thấy…rất rất thú vị

-Anh Quyền nè

-Sao vậy?

Tôi vội lên tiếng hỏi anh, nhưng anh vẫn cặm cụi chơi trò xếp hình Pikachu trong máy tôi mà không quay lưng lại.

-Lớp anh làm trại chưa đó?

-Cuối tuần này sẽ làm, vậy nên anh sẽ rất bận rộn, không thể gặp em thường xuyên được, em sẽ nhớ anh đó, có gì thì tối nay nói hết kẻo…..haha….

-Thôi đi ông tướng, em chẳng thèm

Tôi nguýt dài anh một cái rồi quay lại bàn học, sau đó anh lại hỏi tôi

-Khi nào thì ba em lại cho em dùng mạng lại đó?

-Em cũng không rõ, mà không dùng cũng không sao cả, em thấy không quan trọng

-Hix..nhưng anh thì quan trọng lắm

Anh quay sang tôi làm bộ mặt tội nghiệp, tôi thấy vậy cũng phì cười rồi giả vờ ngơ ngác hỏi

-Ủa? sao lại quan trọng với anh, mạng nhà em có liên quan gì anh chứ

-Tại vì……anh không thể cứ chạy qua nhà em thế này mãi được

-Trời,nhà anh gần em mà, chạy qua xí có sao đâu? Mà không chạy qua cũng không sao mà

-Nhưng mà….anh muốn nói chuyện với em thì như thế nào đây, mạng không có, điện thoại cũng không, đợt này anh lại bận nữa, anh phải làm trại, phải ôn thi tốt nghiệp,ôn thi đại học, rồi phải…..tùm lum cái à.

-Vậy anh chuyên tâm vào nhiệm vụ của mình đi, khi nào rảnh rỗi hoặc xong việc thì qua đây nói chuyện với em cũng được mà

-Nếu anh có thể làm được như thế thì giờ anh không phải ở đây

Anh lại làm bộ mặt buồn rầu, thở dài và đứng lên hứng cửa đi ra, nhìn bóng lưng như thất bại của anh, tôi cũng khẽ rên nhẹ trong lòng “ đến khi nào anh mới thôi con nít như vậy chứ?”

-Anh đi đâu đó?

-Anh sang thằng Nam chơi, ở đây nhìn thấy mặt em ghét dễ sợ

-Mặt em đáng ghét ư?Anh lại muốn ăn gối hả?

Tôi bực nhọc, muốn hét lớn lên, nhưng đây là nhà tôi, không thể manh động như vậy được, nếu không ba mẹ sẽ cho tôi ra khỏi nhà thay vì là anh mất

-Haha…anh chỉ đùa mà, Táo của anh là dễ thương nhất trần gian

Sau câu nói đó, anh cũng biến mất khỏi tầm mặt của tôi một cách nhanh chóng, có lẽ anh đã định vị tại phòng thằng Nam rồi. Mà cũng nhờ có anh mà thằng Nam chăm học cả lên, nó còn nói muốn noi gương anh Quyền, học giỏi, đẹp trai, chơi nhiều nhưng học cũng không kém, ..gì gì đó nữa ấy. Anh ấy lại hay sang bày nó làm toán nữa chứ, bởi vậy mà ba mẹ tôi quý anh ấy hẵn. Trong mặt tôi, anh ấy càng ngày càng là một perfect man thật sự.

Hôm nay Ngân, Trang và Nhàn, Minh Tâm, cả Tuấn sang nhà tôi để làm báo tường. Cái Ngân và Nhàn vừa tham gia vào văn nghệ, vừa nhận thêm phần làm báo tường, các bạn ấy bảo thích làm những công việc ngoài lớp như thế này, vì như thế sẽ làm cho con người cảm thấy năng động hơn. Còn Tuấn cũng xuất hiện ở nhóm báo tường, tôi đã rất bất ngờ khi thấy cậu ấy xuất hiện trước nhà tôi, nhưng tôi cũng chẳng hỏi han gì. Mọi bài viết chúng tôi đã chuẩn bị xong, giờ chỉ còn trang trí lên tờ báo tường nữa mà thôi, thế nên chúng tôi tụ tập lại để lên ý tưởng thiết kế, theo như Minh Tâm bảo thì Tuấn nói cậu ấy đi học thêm ở lớp mĩ thuật từ năm lớp 6, nên cậu ấy có rất nhiều ý tưởng, cộng thêm với những ý tưởng của chúng tôi, thì cậu ấy sẽ đáp ứng và thiết kể hoàn chỉnh được về mặt hình thức, còn nội dung thì tùy thuộc vào nhóm con gái chúng tôi. Sau khi đã lên kế hoạch, Tuấn bắt đầu ngồi lên bàn học của tôi thiết kế báo tường, chúng tôi thì ngồi trên giường và nói chuyện với nhau, cái Ngân quay sang nói nhỏ vào tai tôi

-Uyên Uyên, khi sáng tớ nghe Minh Tâm bảo Tuấn tới xin Minh Tâm vào nhóm báo tường của mình đó, chứ không phải được phân công đâu?

-Thật ư? Nhưng sao Tuấn siêng đột xuất quá vậy?

Tôi cũng thấy lạ nên quay sang hỏi lại Ngân, cậu ấy hướng ánh mắt lên trần nhà đăm chiêu rồi quay sang tôi

-Theo như những gì tớ từng đọc tiểu thuyết, thì có lẽ….cậu ấy thích ai đó trong nhóm mình, nên muốn tham gia để….lấy lòng người đó, thích thể hiện ấy mà,hihi

-Trời, lại là tiểu thuyết tình cảm ư? Tớ cũng đọc nhiều mà không đúc kết được thực tiễn như cậu, thế cậu ta thích ai vậy?

Tôi chẹp miệng khi nghe Ngân nói vậy, bâng quơ cầm cây những bài viết lên để chọn lọc vào đăng báo tường nghiên cứu

-Theo tớ thấy thì…..cậu ấy thích cậu á, cậu ấy cứ nhìn cậu mãi khi cậu nói, cậu cười. Ở lớp cậu ấy cũng hay tìm cách nói chuyện với cậu đó.

Cái gì cơ, tôi mở to đôi mắt của mình để nhìn sâu vào đôi mắt

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT