watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:02 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8194 Lượt

hành động biểu lộ sợ cảm kích của ông bả là không thể chấp nhận được. Tôi bình thường khoái đi ăn nhà hàng dữ lắm, nhưng sao lần này nghe lão kêu đi lại thấy ghét thậm tệ. Đang tính từ chối nhưng không biết làm sao thì con nhỏ nhõng nhẽo:

– Con ăn nhà hàng nhiều rồi nhưng chưa có được ăn cơm thầy làm khi nào hết. Hồi nãy thầy nói làm cơm đãi tụi con mà!

Ông giáo vụ khôn một cây, hiểu ý nhà thơ liền. Nghe ổng "À" một tiếng rồi cười khì:

– Ờ, nãy có lỡ hứa trổ tài nấu nướng đãi tụi nhỏ mà vui quá nên quên mất. Vậy tôi và chị Mỹ bữa nay vất vả rồi nha!

Bà giáo vụ cũng xăng xái:

– Cũng được, ăn ở nhà cho thân mật. Ý Long thế nào?

Ông giáo vụ khỏi đợi tôi trả lời, tặc lưỡi:

– Con nhỏ quyết rồi thì thằng này sức mấy dám cự lại, phải không Long?

Thầy chỉ được cái hiểu em là không ai bằng! Tôi nở một nụ cười tươi như hoa. Ngó sang bên nhỏ thấy con nhỏ mặt tỉnh bơ, coi bộ như thiệt tình muốn ăn cơm ông thầy nấu vậy. Cái con nhỏ này, chỉ được cái tài lanh là không ai bằng hết!

Xe vừa dừng, con nhỏ đã lon ton chạy xuống. Nó có vẻ thích không khí ngoại ô thiệt, cứ lon ton như con chim sẻ bên ngoài cổng. Cái nhà xây rất khéo và xinh, phía ngoài ốp gạch thẻ nhìn dịu mắt, bên trong có cả một cái giếng nhỏ, một giàn cây che phía trên, giống như mấy tấm nhà tôi thấy ngoài Bắc. Ông thầy ngó thấy biểu hiện thích thú của 2 đứa tôi, cái mặt ra chiều mãn nguyện. Căn nhà của ổng xây y chang theo lối căn nhà cũ ngoài Bắc nơi ổng ở lúc nhỏ, bởi vậy đối với 2 đứa nhỏ lớn lên trong Nam, nó vừa lạ lẫm vừa đẹp mắt. Ổng dắt mọi người vô nhà, xăng xái chỉ trỏ giới thiệu một hồi y chang như hướng dẫn viên du lịch. Mà nhà của ổng cũng độc thiệt. Nho nhỏ xinh xinh nhưng bài trí rất có gu, ngăn nắp đâu ra đấy. Một bộ ghế gỗ lên nước bóng loáng để chính giữa nhà, kế bên là một tấm phản lớn đen thui, bày một bộ đồ hút thuốc lào của ngoài Bắc (điếu bát). Phía trên tường treo mấy bộ tranh sơn mài cũng ngả nước thời gian. Thiệt tình, bước vô trỏng giống như lạc vào một thế giới khác lạ lẫm hoàn toàn.

– Thằng Long, thấy nhà thầy sao mày?

Ổng thân ai mới xưng tao – mày, giống kiểu lão Ngọc vậy. Tôi gật gù:

– Nhà thầy bài trí rất có gu, chắc thầy thuê thợ làm phải không?

Ổng trợn mắt, làm bộ cáu:

– Thuê cái đầu mày, tao tự làm hết đó!

Tôi cười nhe, ngồi xuống cái phản gỗ bóng loáng. Miết tay vô thấy mát lạnh, trơn nhẵn. Thứ gỗ cứng như đá, lên nước bóng loáng này bét ra tuổi đời cũng cỡ vài chục năm. Tôi làm bộ trầm trồ:

– Cái này chắc là đồ lâu năm ha thầy?

Ổng được gãi đúng chỗ ngứa, lim dim mắt:

– Cỡ bằng 3 lần tuổi mày đó Long. Ngồi cẩn thận coi chừng xước à nha!

Thiệt tình, lão nghĩ mông tôi là dùi thép hay sao trời. Xoa xoa mặt phản thêm một cái, nghĩ bụng: Ngồi thì bảo đảm không có xước, nhưng nằm thì không chắc đâu nha. Nhất là khi nằm lại có thêm chút vận động mạnh nữa, có hư thầy cũng ráng mà chịu đó! Tự dưng lòng lại nổi ý nghĩ xấu xa: lát lôi con nhỏ lên tấm phản đồ cổ của lão, không biết cảm giác nó ra sao?

2 thầy trò còn đang tán nhảm, bà giáo vụ già với con nhỏ đã lăng xăng vô bếp nhặt rau, nấu nướng. Lão Bảo chạy ra ngoài mua một ít đồ tươi rồi bắt tay vô làm. Lão hồi trẻ không rõ có đi học nấu bếp không mà nhìn cái tay coi bộ nghề dữ. Băm băm chặt chặt xào nấu một hồi, đã nghe mùi thơm điếc mũi. Tôi ngồi khểnh, mở tivi ra coi, mặc cho 3 người hì hục trong góc bếp. Đang khoan khoái châm điếu thuốc làm mấy hơi, nghe trong bếp có tiếng con nhỏ la thất thanh,kế sau đó là một chuỗi tiếng loảng xoảng của chén đĩa rơi. Tôi chạy vô, thấy con nhỏ đang đứng sượng trân bên đống miểng vỡ, cái mặt méo xẹo như sắp khóc nhè:

– Sao nó trơn quá vậy cô ơi!

Bà giáo vụ khóc không thành tiếng, không dè con nhỏ nhìn xinh xắn dễ thương vậy mà hậu đậu thấy ghê. Không những vậy lại còn có cái tính đổ thừa, tự mình làm rơi kêu chén đĩa trơn, thiệt tình khó tả. Bà xoay qua con nhỏ, an ủi:

– Tại con mới rửa tay chưa có khô mà. Thôi để đó cô dọn cho, Long đưa Mỹ Anh lên nhà đi con!

Con nhỏ mặt mũi đỏ bừng bừng rón rén bước lên nhà. Tôi cũng ráng lắm mới làm được cái mặt nghiêm trang cho nhỏ đỡ quê, nói lái qua chuyện khác:

– Nhà của thầy đẹp ghê, em ha!

Nhỏ ngó nghiêng một hồi, gật gật đầu. Tôi lại tiếp:

– Hơn phòng kỷ luật là cái chắc, đúng không?

Con nhỏ "A" lên một tiếng, cái tay lại tìm tới ngay chóc đùi tôi. Thiệt tình nhỏ cũng lanh ghê, mới hỏi có vậy nó đã hiểu hết trơn. Tôi không thèm né, nắm luôn lấy tay nhỏ, hạ giọng:

– Lát mình làm trên cái phản kia nha!

Mặt nhỏ đỏ tưng bừng, nhưng cái giọng cũng hạ xuống thấp xịt:

– Liệu có được không anh?

Tôi cũng thì thào:

– Bữa nay mà không được, anh đưa em trốn trại luôn đó!

Cơm ông thầy làm ngon thiệt là ngon, mà sao tôi với con nhỏ Mỹ Anh ăn không có vô. Tôi gắp một miếng đưa lên miệng, lại ngó ổng một cái, ánh mắt trông chờ và chân thành tới tột đỉnh. Ổng làm mặt tỉnh thấy ghét, điềm nhiên ngồi ăn, lại còn khề khà rót rượu. Con nhỏ Mỹ Anh cũng ngậm đồ ăn trong miệng, ánh mắt xa xăm, báo hại bà giáo vụ già cuống cuồng tưởng nó ăn không hợp, còn tính ra ngoài mua thêm mấy thứ. Tôi trợn ngược cả mắt. Bả mua thêm bả ráng ăn cho hết nha.

Ông giáo vụ già cũng ác thiệt ác. Ổng để 2 đứa mặt mũi méo xẹo ngồi ăn cơm tới nửa buổi, lo muốn khóc tại bàn luôn mới làm cái bộ dạng tỉnh bơ, quay qua kêu bà Mỹ:

– Chị Mỹ lát có thích đi coi mấy thứ cây cảnh không? Tôi biết cái chỗ ngay cạnh đây là vựa cây cảnh lớn luôn, sẵn xe tôi chở luôn về cho chị.

Bà giáo vụ không rõ có thích thú với mấy thứ cây cối bé xíu gì đó không, nhưng chỉ thấy bả quay qua nhìn 2 đứa tụi tôi đầy ẩn ý rồi kêu:

– Vậy tốt quá, có thầy Bảo đi cùng thì khỏi lo mua hố rồi! Lát cơm xong mình đi luôn nha thầy.

Thiệt tình tôi muốn nhào vô ôm hai ông bả quá đi. Có điều, ông già lại đá nhãn về phía tôi, ánh mắt nham hiểm:

– Lát Long đi luôn nha con!

Nghẹn à nha. Đang nuốt dở miếng đồ ăn, ổng tính làm tôi chết mới chịu hay sao nè trời. Tôi gãi đầu gãi tai, làm mặt khổ:

– Chắc … con ở nhà thôi. Con nhìn mấy cái thứ đó với củi khô đâu thấy khác gì nhau đâu!

Ông này cho ở cùng với lão Ngọc chắc hợp nhau dữ lắm. Nghe tôi trả lời vậy, ổng làm bộ thở dài một cái, xoay qua con nhỏ Mỹ Anh:

– Vậy để thằng Long ở nhà, Mỹ Anh đi với tụi thầy nha. Con nói con khoái mấy thứ cây cối lắm mà, phải không?

Tới lượt con nhỏ mắc nghẹn nữa. Ông thầy ác quá trời ác, ác hơn cả con tê giác luôn. Con nhỏ mồm miệng không trơn như tôi, cái mặt đỏ bừng bừng, ra cái điều muốn từ chối mà không biết nói sao. Tôi nhìn con nhỏ thấy thương quá đỗi, tính đập luôn chén cơm xuống quát: "Thầy ác vừa thôi nha, coi chừng tôi trốn trại luôn đó" nhưng chưa kịp làm, con nhỏ đã

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT