|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
giá dịu dàng nói :
– Đông có còn thương Tường Vi không ?
Chữ thương Thanh Thiên dùng hoàn toàn chính xác, khiến Đông ngỡ ngàng. Phải ! Anh chẳng thể nói yêu từ "đêm ấy", nhưng anh thương Tường Vi, thương hơn hết bao giờ. Vì tình thương ấy, anh quyết cho cô những gì cô từng ấp ủ chờ mong ở anh. Đông thở dài :
– Phải ! Mình thương cô ấy vô cùng.
– Nếu mình nói với Đông rằng mọi thay đổi ở Tường Vi là có nguyên nhân và mong Đông tốt với cô
ấy cho đến hết quãng đời, Đông nghĩ sao ?
– Nguyên nhân ấy khiến tình yêu Đông chết, nhưng mình luôn là người chồng Tường Vi mong đợi.
Thanh Thiên lắc đầu, cương quyết thố lộ :
– Đó không phải là nguyên nhân chính, vì từ lâu Tường Vi bị mắc chứng bệnh nan y trong thùy não. Cô ấy sống trong tình yêu, đợi chờ và cái chết, nên không muốn có con.
– Cậu nói gì ? – Đông đứng phắt lên.
Thanh Thiên chậm rãi nhắc lại câu nói và tiếp :
– Cậu có nhớ những cơn đau đầu của Tường Vi ? Nhớ lần chụp X quang năm ấy ? Cái bướu dù không phát triển cũng trở thành túi ung thư. Ngày ấy … – Thanh Thiên thở dài – Xin lỗi Đông ! Ngày ấy mình đã đổi tấm phim để Tường Vi được hạnh phúc trọn vẹn.
Đông chết lặng, anh hiểu mà như không hiểu. Lời Thanh Thiên trở nên xa vời, vẫn đều đặn rót vào tai anh :
– Đông ! Có trách cứ trách mình đây và vì Tường Vi biết điều ấy nên đã thay đổi. Làm thế nào khác được, cuộc sống con người đếm từng ngày đợi chết thật là kinh khiếp. Đông ơi ! Hãy giữ lòng mình bình lặng lại, hãy suy nghĩ thật kỹ, để cho cô ấy có chuỗi ngày yên vui còn lại trong đời.
Thanh Thiên bỏ đi, còn mình Đông ngồi lặng trên ghế đá. Anh lật từng trang dĩ vãng và hiểu đây là sự thật. Anh cũng hiểu, anh không thể trách Thanh Thiên. Bởi ngày ấy nếu có biết, anh cũng sẽ cưới Tường Vi, nhưng hạnh phúc trong 10 năm không thể có. Phải, chẳng ai thấy mình sung sướng khi vực chết cận kề.
Đông đứng lên, cõi lòng anh không còn sóng gió, giận buồn như một thoáng mây bay. Tường Vi ! Số kiếp em sinh ra là loài tầm gửi, thì anh đành chịu. Dù tầm gửi héo khô vẫn được bóng tùng quân che mát ngàn đời.
Thanh Thiên nép mình cho Đông lướt qua, tay chân như rã rời, môi cô thoáng nụ cười. Cô đã làm tròn nhiệm vụ một con người biết ơn đền nghĩa trả và dù nát lòng, cô cũng thấy hạnh phúc trong lòng.
Bên trong hai con người đã cận kề nhau. Tường Vi mở mắt. Đông cúi xuống bên cô, lời anh giản dị êm đềm :
– Đừng sợ nữa em, ác mộng. Phải ! Ác mộng đã qua rồi.
– o O o –
Với Tường Vi, điều ấy đúng là cơn ác mộng và chỉ là cơn ác mộng thôi. Cô không tự trách mình, cô thương thân mình gặp bất hạnh, nhưng điều cô an ủi là từ nỗi bất hạnh này, sinh ra hạnh phúc khác. Đông trở nên yêu chìu cô và không từ chối bất cứ điều gì. Tuần lễ đầu, Tường Vi sống khép kín, đến tuần sau thấy nhớ cái nhộn nhịp về đêm ở đô thành, nhớ những buổi tiệc nhà hàng, nhớ ly rượu mời sóng sánh và từng điệu nhảy mê hoặc.
– Anh ơi ! Nhà hàng Bồng Lai hải sản ngon lắm !
– Anh đưa em đi !…..
– Anh ơi ! Vợ chồng Hoa đãi tiệc tạm biệt để về lại Cali !
– Anh đưa em đi !
…
– Anh ơi ! Công ty Hoàng Gia mờivợ chồng mình dự khai mạc, anh có đi không ? Chắc là nhộn nhịp vui vẻ lắm phải không ?
– Nếu em thích thì mình đi.
…
– Anh ơi ! Anh Đồng lại chiếu khai mạc cuốn phim mới, giấy mời có ghi dự buổi cocktail và khiêu vũ của hãng phim.
– Nếu em muốn thì mình đi, nhưng anh không thích nhảy.
…
Thế đấy, Tường Vi say tưng bừng danh vọng, say lời chúc tụng, say ánh đèn màu. Cô chen chân vào chốn thượng lưu ăn chơi và mãn nguyện những gì mình có được trong tầm tay.
Chiều nay Tường Vi thấy mệt, cô ăn gì vô là nôn mửa hết sạch. Cô giúp việc điện cho Đông. Đông gọi Đồng đến dùm, vì anh đang họp nửa chừng. Anh về sau 20 phút, gặp Đồng ngay cửa thần sắc đăm chiêu, anh rảo bước vào nhà miệng hỏi :
– Cô ấy đau đầu à ?
Đồng gọi bạn lại chậm rãi nói nhỏ :
– Cô ấy có thai.
Đông nghe đất trời sụp đổ dưới chân. 10 năm anh mong một đứa con không có. Còn giây phút oan nghiệt lại trở thành mầm mống ở Tường Vi. Định mệnh gì cay nghiệt thế kia ?
Đông âm thầm đứng lặng, Đồng thở ra nói :
– Mình chẳng hiểu gì ở hai người. Cậu nói Tường Vi bệnh vô sinh, sao giờ có thai ? Đứa con là của cậu hay của đêm rủi ro ấy ? Hôm qua cậu đề cập đến xin một đứa con nuôi với mình đây mà.
Đông đau khổ khoát tay, lảo đảo vào nhà. Tường Vi thấy chồng nhỏm dậy tươi cười :
– Anh phạt anh Đồng cho em, hỏi đau gì ảnh không nói, cứ viết toa thuốc và nói đợi anh về.
Cô chợt nhăn mặt, cúi xuống nôn thốc nôn tháo không kịp chạy ra ngoài. Khi cô ngước lên thở hào hển, chưa kịp nói gì, bắt gặp mắt Đông nhìn cô đau đớn. Cô sững lại và chợt hiểu, cô hét lên :
– Không ! Không !
Đồng đâm bổ vào, Đông run run vuốt tay lên trán, nói với bạn :
– Cậu chăm sóc Tường Vi dùm.
Đông bỏ đi trong tiếng kêu khóc của Tường Vi. Chiếc xe anh không định hướng, chạy mãi để rồi dừng trước nhà Thanh Thiên. Cô có ở nhà, nhìn anh, cô biết ngay có chuyện.
– Tường Vi làm sao ? – Thanh Thiên thất thanh.
– Cô ấy lừa dối anh – Đông gục xuống bàn bật khóc.
Tiếng khóc người đàn ông như đất lở, trời long, trong lòng Thanh Thiên. Trải qua bao cay đắng cuộc đời, Đông không hề khóc, ngày nay anh vì Tường Vi khóc mà người chứng kiến là cô.
– Về điều gì ? – Cô điềm tĩnh hỏi.
– Cô ấy không hề muốn có con với anh.
– Đông phải hiểu vì Tường Vi bệnh, mình đã nói rồi.
Đông chợt quát lên uất ức :
– Nhưng cô ấy không hề bị bệnh vô sinh. Cô ấy gạt anh.
– Điều ấy có khác gì. Vì sợ cái chết sẽ đến, nói bị bệnh vô sinh, để Đông bớt đau khổ mà thôi.
– Không phải, bây giờ anh mới hiểu. Vì cô ấy không muốn có con, cô ấy chỉ muốn được chìu chuộng, bay nhảy, có con sẽ vướng bận. Anh đã hiểu, mỗi lần vợ chồng gần gũi nhau cô ấy đều uống thuốc, cô ấy không muốn có con. 10 năm rồi ! Nếu cô ấy muốn, con anh đã 10 tuổi.
– Không đâu ! Tường Vi rất yêu anh !
Đông gầm lên :
– Nhưng không bằng yêu bản thân cô ấy và bây giờ anh phải dở khóc dở cười, vì giọt máu oan nghiệt kia.
– Sao ?
– Cô ấy có thai với tên khốn nạn kia rồi.
Thanh Thiên sầm mặt, cô gượng nói :
– Đông điên rồi, đã một tháng, đứa con có thể là của Đông.
– Không ! Từ ngày đó, mình không hề có gì với cổ.
– Tại sao ? Đông không tha thứ ? – Cô thảng thốt.
Đông gục đầu đau đớn :
– Anh không hèn như vậy. Là Tường Vi yêu cầu anh, cổ muốn quên đi điều ô nhục một thời gian.
Thanh Thiên đè nén nỗi sôi sục trong lòng. Cô phải giúp Tường Vi :
– Nhưng Tường Vi không có lỗi vì đứa con này. Đông ! Tỉnh táo lại chút đi, bây giờ khoa học tiên tiến, chuyện nuôi hay bỏ một đứa con không thành vấn đề.
– Anh muốn có một đứa con, nhưng mà …
– Vì nó không phải là con anh, nên anh đau lòng phải không ? Đông à ! Khoan buồn đã, mình nghĩ Tường Vi không dưỡng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




