watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:56 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8083 Lượt

nhặt từng hạt đậu nhai uể oải, anh nghe nhạt thếch, không mùi vị gì. Rất lâu Đông nói:
– Thật ra mình chẳng có quyền gì trong chuyện Thanh Thiên đi hay ở.
Anh đứng lên, cô nhíu mày.
– Ăn hết hãy về.
– Đông không ăn được nữa, xin lỗi.
Anh ra tới cửa, Thanh Thiên bước nhanh theo nắm tay anh bỏ vào vốc đậu.
– Ăn trên đường về nhé Đông.
Anh không ăn được, vốc đậu nằm nguyên trong túi quần, bữa cơm tối nằm trơ vơ. Tường Vi thấy chồng khác lạ, cô lẳng lặng dò xét. Cả tuần nay dù sức khoẻ bình phục, Tường Vi vẫn nép mình trong nhà, không đi đâu . Cảm giác bất an về hạnh phúc của mình cứ lẩn khuất trong cô, khiến cô lo ngại. Cô lần lượt nhớ lại những gì xảy ra kể từ khi Jim bỏ vốn vào làm ăn với chồng mình và cô sáng suốt hiểu, quả thật Đông không thích lối sống thượng lưu, chớ không phải màu mè.
Cô đau khổ biết rằng mọi cố gắng để Đông hãnh diện vì cô hoàn toàn vô ích . Trái lại điều đó càng khiến tình cảm vợ chồng xa cách hơn. Còn nữa, cái chuyện nhục nhã đó vĩnh viễn là vết ố trong hạnh phúc gối chăn , dù cho cô cố lãng quên hay ra vẻ xem thường.
Tường Vi thẫn thờ ứa nước mắt , cô đứng lên rón rén đi vào phòng ngủ. Đông còn nằm im trên giường, quần áo không thay, vầng trán hằn vết nhăn dằn vặt . Đông thật khác lạ, trải qua bao biến cố trong đời sống vợ chồng, anh vẫn bình thản, vậy chuyện gì có thể khiến anh buồn bã đau đớn thế kia?
Tường Vi nhẹ tháo giầy chồng, bỏ chân anh lên giường , bế anh nằm ngửa ra thẳng thớm, những hạtđậu từ túi quần Đông rơi ra khiến Tường Vi choáng váng. Cô đứng lên, tựa vào tường, ôm trán, anh vừa đến nhà Thanh Thiên , cô ta biết anh thích ăn đậu ngào đường, cô ta sắp đi xa mà anh đã đau khổ đến thế này. Trời ơi! Mọi cố gắng trong suốt mười hai năm sắp trở thành vô nghĩa sao? Làm sao đây? Ta đã đi sai một nước cờ.

Đông trăn trở trên giường, hơi thở anh dồn dập, ngắt quãng và rồi thư giãn lại, anh tươi cười trong mơ, nụ cười vui sường bình yên, một lúc lại mấp máy như gọi thầm ai rồi ôm gối vùi sâu vào giấc ngủ. Đêm đầu tiên trong cuộc đời, Tường Vi mất ngủ, cô thao láo nhìn vào đêm đen, nghiền ngẫm bao ý tưởng đã thành hình.

– o O o –

Nhóm năm người ở phòng đợi sân bay, cả năm chỉ nhìn nhau im lặng.
Giờ phút chia tay thật khó tả trong tâm mỗi người. Bao năm, mỗi người một đường đời , nhưng họ không hề xa cách, mỗi tuần đôi ba lần gặp nhau vội vã, họ vẫn vui rộn tiếng cười.
Giờ một người đi xa, người ấy là Thanh Thiên , những ai còn ở lại để thấy mình như thiếu đi một phần đời.
Thoại đã làm xong thủ tục trở ra, Thanh Thiên đứng lên, chiếc áo khoác lam chiều muôn thuở như nhuốm nỗi buồn biệt ly. Thanh Thiên ôm lấy Tường Vi thì thầm :
– Em nhớ nhé! Hãy luôn dịu dàng, hạnh phúc sẽ còn mãi trong em..
– Chị viết thư cho tụi em chớ.
– Chị sẽ gọi điện thường xuyên. Tường Vi ! Đừng để Đông lo lắng nhé!
– Em hiểu.
Đối mặt với ba người bạn trai, Thanh Thiên chìa tay . Đổng ù nắm lấy:
– Thanh Thiên ! Hy vọng mình sẽ làm được một cuốn phim ở miền Trung, chúng ta lại gặp nhau.
Đồng sếu vườn mặc kệ tay Thanh Thiên đưa tới, anh dang tay ôm lấy siết cô vào lòng, giọng ấm ức:
– Mình thế này mà cậu chê chỗ nào, lại bỏ đi xa như vậy?
Và dù Thanh Thiên phản đối, gã sếu vườn ghì lấy hôn vào má cô hai cái. Thanh Thiên đỏ bừng mặt liếc nhanh Đông, anh búng tàn thuốc vào giỏ rác, nhìn đồng hồ và nói với Thoại.
– Anh đừng để cô ấy gánh vác quá nhiều trách nhiệm, cô ấy là phụ nữ trong mắt anh.
Thoại cười nửa miệng kiêu hãnh:
– Cô ấy với tôi hoàn toàn là một phụ nữ tài năng, còn với anh có lẽ là ngược lại. Nhưng anh yên tâm, tôi nguyện xẻ chia nỗi buồn, vui, sướng, khổ trong đời Thanh Thiên .
Đông một thoáng nhắm mắt và rồi anh thấy cô chìa tay. Họ bắt tay nhau không nói một lời. Thanh Thiên quay lưng nhanh như muốn xa rời quá khứ. Cô và Thoại đã khuất vào phòng cách ly, nhưng qua từng lớp kính trong suốt, Đông như thấy cô tìm kiếm anh trong mắt. Ánh mắt mênh mông một trời buồn.
– Mình về thôi anh ! Tường Vi dịu dàng nắm tay chồng.
– Anh phải về Công ty, để Đổng đưa em về.
Tường Vi gật đầu quay sang Đổng, Đồng:
– Trưa nay đến nhà ăn cơm với vợ chồng em .
Cả hai nhận lời, dù sao đi nữa, họ vẫn mong mái gia đình Đông được êm ấm .
Đông về đến Trung tâm, đi thắng lên phòng làm việc, khoá chặt cửa, vào phòng trong ngã người lên chiếc giường xếp Liên xô . Anh hút thuốc liên tục, mặc xác thời gian trôi đi.Tiếng điện thoại reo nhiều lần rồi im bặt. Tiếng gõ cửa nhiều lần.
Sau cùng là tiếng của Mỹ, tài vụ Trung tâm. Anh mở cửa bằng chìa khoá riêng dành khi khẩn cấp, đi thẳng vào gặp Đông.
– Chuyện gì ?- Đông thờ ơ hỏi.
– Ông Đồng vừa điện thoại tới, nói đang chờ cơm ở nhà.
– Chỉ thế thôi sao?
– Trên bàn có nhiều hồ sơ đang cần ông giải quyết. Có một tấm fax của công ty điện từ Nữu Ước gởi cho ông và Jim.
Đông khoác tay:
– Cô Trang sẽ làm việc với tôi cậu về đi.
Mỹ biết không thể vòng vo:
– Anh Đông! Đừng buồn nữa, dù sao chị ấy cũng đi rồi, còn nơi đây là công việc và mái gia đình của anh.
– Cậu nói với tôi điều ấy để làm gì?
– Để ông biết phải làm gì trong trách nhiệm của mình với " Đông & Jim". Để chị Thanh Thiên không nuối tiếc về tình bạn giữa hai người. Để chị Tường Vi yên lòng vun đắp lại hạnh phúc mình.
Đông nhìn Mỹ lặng lẽ. Anh châm điếu thuốc khác:
– Tôi không ngờ cậu quan tâm đến tôi nhiều vậy, thật ra bao nhiêu năm tôi chưa một lần biết nhìn lại chính mình . Hôm nay cô ấy ra đi, bỗng dưng tôi vụt hiểu, tôi đã vô tình đánh mất cái vô giá nhất trong cuộc đời mình. Đông thở dài theo khói thuốc bay. Nhưng cậu yên tâm, tôi vẫn là Đông dù ngày tháng có nhạt nhẽo, vô vị. Chẳng qua tôi muốn có phút giây hoài niệm về cô ấy, như lời xin tha thứ âm thầm. Còn Tường Vi ! Tường Vi vẫn là vợ tôi, chẳng có gì khác Mỹ à.
– Vậy thì anh về ngay đi, họ đợi anh ở nhà.
Mỹ đổi cách xưng hô, ánh mắt nhìn Đông trìu mến . Anh gượng cười ngồi dậy, khoác áo vào người , đi ra cửa đến thang máy anh đừng lại, bất ngờ hỏi Mỹ:
– Cậu từng yêu chưa hả ?
– Anh hỏi làm gì vậy?- Mỹ bấm nút thang máy.
– Để biết thế nào là tình yêu.
Mỹ thoáng gai người, làm tỉnh:
– Anh chẳng phải đã yêu và cưới được người mình yêu đó sao?
Đông im lặng . Họ đã xuống phía dưới. Trung tâm vắng vẻ, Đông ngồi vào xe lúc sắp chạy đi. Anh vụt nói :
– Có lẽ để biết đó chính là tình yêu, tôi phải mất đi những gì còn lại đến hết cuộc đời.
Công ty may mặc xuất khẩu Khải Hoàn được xây cất trên vùng cát trắng mênh mông thuộc ngoại ô thành phố Đà Nẵng. Thanh Thiên đã làm hết sức mình để hoàn thành khâu tuyển chọn công nhân và chuyên viên thiết kế. Trước khi hoàn thành công ty, cô ta đã tổ chức hai buổi giới thiệu và biểu diễn thời trang, với hy vọng ngay vào hôm khai mạc sẽ bán được một số mẫu áo quần mùa đông cho các nhà săn lùng mốt áo quần nước ngoài.
Cô đang ngồi với các chuyên viên thiết kế mẫu, ứơm mầu vào những hình vẽ. Thoại

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT