watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:56 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8080 Lượt

Không có, lại muốn đi hoang à ?
Đông bỏ máy, một lúc anh gọi Đổng ù. Phải chờ hơnnăm phút cái giọng ồ ề của hắn mới bắt máy lên. Đông cáu gắt:
– Thằng mắc dịch đi đâu vậy hả?
– Có gì không? – Đổng biết có chuyện gì rồi.
– Vi có ghé cậu không?
– Không có, từ ngày về lại mái nhà xưa…
– Thôi, chiều rảnh ghé mình.
Đặt máy xuống bàn, Đông quay lại, Mỹ đứng sau lưng anh:
– Chị Tường Vi đi đâu à?
– Từ sáng đến giờ- Đông bực bội
Mỹ trấn an:
– Chắc là gặp bạn bè cũ nên ham vui.
– Cô bạn độc nhất vô nhị đã về Cali, mà nếu có bạn bè, cô ấy cũng phải gọi điện về .
– Hay anh làm gì cho chị ấy giận?
Đông chỉ tay ra hiệu cho Mỹ ngồi, anh châm điếu thuốc trầm ngâm.
Không! Chẳng có gì, hai tháng nay Tường Vi cố gắng làm vợ hiền, còn anh cố quên nỗi buồn quá khứ. Là người độ lượng , anh đã quên được và tìm thấy lại một Tường Vi bé nhỏ mong manh. Anh thường tự an ủi, hạnh phúc hoàn mỹ không thể có và anh vui lòng với hiện tại. Chỉ có điều, nỗi buồn lớn dần . Dù hơn hai tháng rồi, anh không hề nhắc đến tên cô, không một lần gọi điện cho cô, Mỹ nhìn Đông soi mói rồi nói:
– Hôm qua tôi gọi cho chị Thanh Thiên.
Đông nhổm lên:
– Cô ấy ra sao?
– Chị ấy không trả lời.
– Tại sao? Có lẽ cô ấy đi vắng.
– Tôi nghĩ, chỉ không muốn tiếp điện thoại .
Đông có vẻ không hiếu gì cả, Mỹ lắc đầu:
– Bỏ đi, mỗi người một cuộc đời riêng. Anh lo tìm chị Tường Vi đi.
Tường Vi đang ở đâu? Chẳng có ai biết, trừ một người.
Người ấy cầm bức điện, đọc đi đọc lại hàng chữ, "Chị đón em tại phi trường lúc mười lăm giờ. Tường Vi " Thế đó , cô muốn trốn đi xa để quên hết, để họ bên nhau trọn đời . Còn họ cứ muốn cô thành nhân chứng cuộc tình. Nhưng tại sao Tường Vi lại bỏ đi? Đã xảy ra chuyện gì?
Người phát thanh viên phi trường thông báo chuyến bay thành phố HCM- Đà Nẵng tiếp đất. Thanh Thiên bỏ bức điện vào xách tay, nhìn lại mình và chờ đợi. Tường Vi xuất hiện cô oà khóc ngay khi thấy Thanh Thiên . Vỗ nhẹ vai cô, Thanh Thiên nói:
– Đừng khóc nữa em, chuyện gì cũng giải quyết được mà, thôi ta về.
Thanh Thiên xách valy cho Tường Vi , đến bên chiếc Toyota, mở thùng xe bỏ vào.
Tường Vi kinh ngạc, ngây thơ:
– Chị lái được xe huê kỳ hả chị ?
Mở cửa cho Tường Vi ngồi vào, Thanh Thiên trở qua ngồi bên tay lái:
– Lái dễ thôi, chị làm đây phải giao dịch nhiều, cần vẻ bề ngoài lắm.
Chiếc xe lao đi, vút qua con đường bến xe, rồi vòng ra ngoại ô . Cả hai không nói gì cho tới khi về tới Công ty may mặc xuất khầu Khải Hoàn .
Tường Vi loá mắt trước toà nhà đồ sộ, níu tay Thanh Thiên ríu rít bước. Họ qua khu tiền sảnh lộng lẫy chưng nhiều người mẫu nam nữ, với những bộ quần áo thời trang thu đông, một cô gái chạy lại :
– Trình giám đốc, phó giám đốc đang chờ cô ở phòng làm việc.
Thanh Thiên gật đầu nói:
– Em đưa em gái tôi về phòng, gọi bảo vệ mang valy hành lý lên dùm, bảo cô Linh cáo lỗi buổi cơm chiều nay với khách Hà Nội, dời cuộc họp mười sáu giờ sang ngày mai.
– Dạ rõ.
Thanh Thiên mỉm cười với Tường Vi :
– Em theo cô ấy lên phòng tắm rửa nghỉ ngơi. Sau giờ làm việc ta gặp lại.
Tường Vi không nghỉ ngơi, cô tỏ ý muốn tham quan công ty và được cô tiếp tân vui vẻ đưa đi. Công ty may mặc xuất khẩu Khải Hoàn nằm trong khu đất rộng hình vuông. Ba phân xưởng may xây bốn tầng theo hình hộp hiện đại, khu nhà hành chính kiến trúc hình lục lăng nằm giữa Trung tâm , một phần ba diện tích còn lại là sân để xe lộ thiên cho khách và vườn hoa chung quanh trồng cây lấy bóng mát. Tường Vi đang ở khu nhà hành chính , tầng thứ ba, nơi cái gian hàng trưng bày quấn áo. Cách kiến trúc tầng này cũng như hai tầng dưới, ở giữa một phòng tròn, chung quanh sáu phòng khác . Mọi căn phòng đều rực rỡ, bóng lộn với vô số người mẫu, áo quần muôn màu sắc. Cô tiếp tân thấy Tường Vi ngơ ngác thán phục, nên mỉm cười hỏi:
– Cô không ngờ lộng lẫy phải không? Giám đốc gọi cô ra chơi nhân dịp khai mạc Công ty à?
– Công ty chưa khánh thành sao?
– Chưa. Cô thấy đó, đến hôm nay thì hoàn thành, vì Giám đốc rất bận, phó giám đốc cứ quát nhặng xị khi giám đốc đón cô.
Họ xuống bằng thang máy, đụng đầu Thoại ngay tiền sảnh. Anh chưa biết mặt Tường Vi , nên nhìn cô ngạc nhiên . Cô tiếp tân giới thiệu.
– Cô Tường Vi , em giám đốc mới ra, còn đây là Tổng giám đốc Thoại, Thoại biết ngay Tường Vi là ai. Anh nhíu mày nhưng chào hỏi Tường Vi rất lịch sự và bỏ đi. Cô tiếp tân đưa Vi về phòng riêng, vui miệng nói:
– Ông Thoại yêu cô Thanh Thiên lắm, mà cổ cứ lạnh lùng. Cô Vi à! Có phải chồng cổ bỏ, nên cổ hận đàn ông không?
Tường Vi giật mình:
– Sao cô lại nói vậy? Chị tôi chưa lập gia đình .
Cô tiếp tân tròn xoe mắt, cô muốn nói nhưng rồi nín thinh, hấp tấp chào Vi, đi ra. Nằm lên chiếc giường nệm dầy với máy lạnh mát mẻ, Tường Vi thiếp ngủ. Khi cô mở mắt đã thấy Thanh Thiên ngồi chờ.
– Mình ăn đi Tường Vi .
Cùng đi có cả Thoại , anh lịch sự nhưng ít nói. Đưa cả hai về nhà, Thoại giao chìa khoá xe cho Thanh Thiên:
– Mai anh về thành phố, em nhớ cho anh gởi thiệp mời khánh thành và cho đăng quảng cáo.

– o O o –

Đến tám giờ tối, hai chị em ngồi lại với nhau trong phòng khách dọn cho Tường Vi. Cô nằm gối đầu lên chân Thanh Thiên, tay mân mê tay chị nói khẽ:
– Chị bận rộn quá!
Thanh Thiên nghiêm mặt nhìn xuống:
– Nào, bây giờ nói chị nghe, tại sao ra đây?
Tường Vi ứa nước mắt, không nói. Thanh Thiên thở ra:
– Em không nói, bỏ đi như vậy, chắc Đông quýnh quáng ở nhà rồi.
– Sao chị biết em không nói?
– Em nói Đông cho đi sao?
Tường Vi nức nở, Thanh Thiên cau mày:
– Đông đối xử tệ với em à?
– Dạ không.
– Vậy tại sao?
Tường Vi ngồi lên gạt nước mắt tâm sự:
– Từ ngày chị đi, em luôn tự hỏi mình để hiếu, bao năm nay em sống thật yếu hèn, lúc nào cũng nương tựa vào chồng. Anh ấy có thể yêu em, có thể độ lượng với em, nhưng không thể tôn trọng em. Như thế cho đến ngày em chết đi, em cũng không có được tình yêu anh ấy trọn vẹn. Chị hai ! Em suy nghĩ bao đêm rồi, em phải học tập chị, phải cố gắng thay đổi con người mình và em quyết định ra đi.
– Có ích gì chớ, em khiến Đông lo lắng thôi Tường Vi ! Sao em nông nổi vậy? Em có biết, chỉ cần em cố gắng làm vợ hiền, em sẽ có tất cả.
– Không đâu!. Lúc nào ảnh cũng lấy chị làm gương cho em , anh ấy muốn em là vợ, bạn đồng nghiệp cùng sang xẻ mọi điều. Chị Thanh Thiên ! Chị hãy giúp em, nếu không, em thà chết không về đâu.
Thanh Thiênđứng lên:
– Trước mắt hãy gọi về cho Đông an lòng.
– Chị gọi dùm em đi, em van chị.
Lối cư xử Tường Vi khác lạ khiến Thanh Thiên lo âu. Cô đành gọi cho Đông, anh như là ngồi chờ sẵn bên máy.
– Alô ! Tường Vi hả em?
– Đông! Thanh Thiên đây. Cổ đang ở với mình.
Đông sôi giận để quên người nói chuyện là ai. Anh hét:
– Gọi cô ấy về ngay, cô ấy muốn cái

quái quỷ gì hả?
Thanh Thiên lặng thinh, một lúc Đông sực tỉnh:
– Alo, Thanh Thiên , xin lỗi em .
– Không có gì. Đông à! Tường Vi chơi vài ngày , mình

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT