watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:56 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8075 Lượt

đi vào, mồ hôi đầm đìa, cáu gắt :
– Cái xứ kỳ cục, đến tháng chín vẫn đổ lửa thế này.
Thanh Thiên ngước nhìn :
– Khi anh về Úc, sẽ nhớ mãi cái nắng miền Trung đất Việt.
Thoại bật quạt máy hết số , xong quay sang dằn những hình vẽ ra khỏi tay Thanh Thiên :
– Em đúng là đầu lừa, suốt ngày làm việc không sợ ảnh hưởng cái thai sao? Tất cả nghỉ đi, có làm đến hết đêm tôi cũng không tăng lương đâu.
Mấy chuyên viên mẫu, cả trai lẫn gái cười lên, nhanh nhẹn xếp các mẫu vào tủ, lần lượt ra về. Thanh Thiên cũng đứng dậy, cô nói :
– Không cần dời ngày khai mạc anh Thoại à. Hàng mẫu đủ rồi, KCS vừa giao bản kiểm nghiệm 100% đạt chất lượng quốc tế.
Thoại ngẩn người, một lúc anh nói:
– Em làm thế nào hoàn thành được hả Thanh Thiên ? Trời đất, anh đã nói không gấp, em cần chăm lo cho sức khoẻ củamình.
Thanh Thiên nhìn xuống bụng mình, cô ngước lên :
– Ồ! Không phải em đâu, Châu nó tuyển một kíp thợ đêm làm từng phần một, sau đó giao qua công nhân mình lắp lại hoàn chỉnh. Rất tốt đẹp, nó vừa mới viết bản đề nghị nhập thẳng hàng vải len từ nước ngoài.
– Em phê gì dưới bản đề nghị đó?
– Đợi khánh thành công ty xong.
– Châu có nói gì không?
Thanh Thiên cầm xách lên vai, thủng thỉnh ra cửa, Thoại ra theo, họ ngồi vào chiếc Toyota bốn chỗ ngồi. Khi Thoại cho xe chạy đi, Thanh Thiên mới nói:
– Anh nói gì với Châu mà cậu ấy né em quá vậy? Anh có biết nếu đề cao em quá, sẽ làm mất đi lòng tin của em trai anh.
Thoại cười :
– Không đâu, nếu vậy thì trong sáu anh em trai, anh đã không chọn nó. Nào, ta đi ăn đâu đây ?
– Một quán bình dân nào đó, cầu trời cho xong ngày khai mạc để em có thể tự nấu ăn lấy.
– Cái tính tằn tiện trở thành máu trong em rồi. Nhưng em đừng quên, thai nhi cần được tẩm bổ.
Thanh Thiên im lặng đặt tay lên bụng. Thoại liếc cô qua gương :
– Anh mong em nhận lời trước khi qua Úc, Thanh Thiên ạ.
Cô nhìn lảng qua cửa xe :
– Anh lại vi phạm cam kết rồi. Này nhé ! Nếu anh nói một lần nữa tôi sẽ bỏ đi ngay.
Thoại biết cô nói thật, anh bực tức dấm dẳn :
– Đi đâu, về lại Sài gòn à ?
Cô điềm tĩnh :
– Thật ra nơi nào em cũng đến được, chẳng cần phải Sài gòn, nhưng nếu anh thách thức, em sẽ về lại đó, ai có hỏi em sẽ nói đứa con hoang trong bụng là con anh, một gã Việt kiều sở khanh.
Thoại thắng gấp xe, trố mắt nhìn cô.
– Anh chạy xe đi, đừng đứng giữa đường coi chừng bị phạt.
Thoại muốn kêu trời, anh một lần khổ vì cô vợ đẹp, đam mê nhục dục. Bây giờ lại khổ vì người phụ nữ xấu xa và trái tim lạnh như đồng. Chúa ơi! Cái gì khiến ta yêu điên dại thế nhỉ?
Thanh Thiên như hiểu mọi ý nghĩ Thoại. Đợi chiếc xe chạy, cô nói tiếp :
– Thật ra anh chẳng nên bận lòng. Luật sư Hoan đã trát vàng lên Thanh Thiên, khiến anh ảo tưởng vào cái tương lai rực rỡ anh sắp có khiến anh thấy mình yêu. Tình yêu không phải thế Thoại ạ. Tại sao Watson hiểu mà anh lại không hiểu.
– Nhưng con em cần có người cha.
Thanh Thiên lạnh lùng :
– Với xã hội trai thiếu gái thừa, điều đó không còn quan trọng. Nhà nước cũng đã công nhận quyền con tự sinh. Con em sẽ lớn lên trong thế kỷ hai mươi mốt, thế kỷ của khoa học, vũ trụ, nó không có thời gian than khóc về cội nguồn đâu.
Chiếc xe dừng trước quán cơm Bến Tre trên đường Lý Tự Trọng, thức ăn được bày lên bàn khá nhanh. Thanh Thiên ăn rất ngon miệng, ăn xong vui vẻ trò chuyện với chủ quán. Ông là người đàn ông đất Bắc lớn tuổi, uống hết ly trà ông tự tay pha mới chào ra về. Thoại im lặng bên cô, cho tới khi về lại công ty, Châu đợi ở phòng khách báo tin.
– Bên Úc gọi anh, họ nhắn hai mươi mốt giờ Việt Nam, anh gọi lại cho họ.
– Được.
– Sài Gòn gọi chị Thanh Thiên hai lần, một của Đông và Jim, một của Ông Juyn Xtua.
– Cảm ơn Châu, bảo người trực đêm, nếu có điện thoại, nói rằng chị đi vắng.
Cô đến căn phòng cuối toà nhà, nhanh nhẹn vào phòng tắm. Trở ra trong bộ đồ vải hoa, ngồi sấy tóc xong vào giường. Lại một ngày đã qua, đêm về Thanh Thiên mới sống cho mình. Ngoài nỗi buồn da diết được chôn sâu vào tận đáy lòng Thanh Thiên thường đối diện với chính mình trong đêm đen. Cô không oán trách số phận, không mong tương lai dời đổi. Cô thường cầu nguyện nơi xa ấy, họ được có hạnh phúc bình thường. Còn cô, với một chút hạnh phúc đánh cắp mang đi , đã đủ cho nửa đời còn lại .
Nàng đặt tay lên bụng, vòng eo chỉ hơi lớn, đứa con trong bụng nàng chưa có sự sống, để biết mẹ nó đã mong có nó như thế nào. Thanh Thiên thiếp ngủ, giấc ngủ bình yên không mộng mị.
Cách cô một nghìn cây số, Tường Vi cũng ngủ, giấc ngủ trăn trở muộn phiền.

– o O o –

Hai tháng rồi, Tường Vi làm vợ hiền, hai tháng rồi, cô quyết định đem lại cho chồng tin vui bất ngờ, nhưng cô chỉ hoài công. Ngày trước , cô phải uống thuốc mỗi khi chồng gần gũi, còn bây giờ, cô cứ trơ ra, chẳng chua canh ớn cá chút nào.
Đông trở lại bình thường khi thấy vợ biết sửa đổi. Đổng cũng vun vén hạnh phúc hai người nhưng sao Tường Vi vẫn cảm giác Đông ngày một xa vắng, dù anh hết lòng chăm sóc, yêu thương cô như ngày nào.
Tường Vi mở mắt, đêm đã gần tàn, cạnh cô không còn hơi ấm quen thuộc, cô nháo nhác nhìn quanh, rón rén rời giường đi nhẹ ra ngoài. Đồng hồ phòng khách đánh ba tiếng rời rạc . Trăng hạ tuần vàng vọt, không gian lặng chìm trong cái nhợt nhạt và ảm đạm của ánh trăng tròn, lẩn khuất gương mặt Đông tê tái nỗi buồn, anh đứng mãi và rồi đưa cành dạ lý lên môi hôn.
Tường Vi mở tròn mắt nhìn, như muốn hình ảnh ấy đọng lại trong mắt mình. Cô bịt miệng lùi dần, chạy vào phòng nằm vật xuống. Cô không khóc, mắt ráo hoảnh, mười móng tay cào nát nệm giường mà tưởng chừng cào nát được tim ai.

– o O o –

Cô giúp việc đứng tựa cửa nhìn ra cổng như ngóng đợi ai. Thấy Đông, cô mừng rỡ chạy ra.
– Ông chủ, cho con về nhà một bữa, em con đau.
Đông bước xuống xe:
– Sao không nói cô?
Dạ, cô đi đâu từ sáng tới giờ chưa về.
Đông đã về nhà, để tập hồ sơ xuống bàn , anh ngạc nhiên:
– Cô đi không nói sao?
– Dạ con đi chợ về , cô đã đi rồi.
Chắc cô ấy đi phố đâu đó, Đông nghĩ thầm, anh ngả người ra salon đưa tay xoa vầng trán mệt mỏi.
– Ừ ! Bé về đi.
Cô giúp việc chỉ chờ câu đó, cô chào Đông rồi đi như chạy ra cổng. Đông nhắm mắt một lúc, đứng lên đi tắm.
Chờ khá lâu, Vi chưa về. Đông ăn cơm rồi đi nghỉ. Đến giờ Đông đi làm, Vi cũng chưa về. Chẳng hiểu cô bạn Cali đi rồi còn có thêm bạn nào nữa đây? Đông thở ra, tưởng tượng thời gian trước, Tường Vi son phấn, nhố nhăng say mèm trên tay Jim. Lắc lắc đầu như xua đuổi quá khứ, Đông thay đồ đi làm. Đến Trung tâm chẳng hiểu anh bồn chồn ra sao mà không làm việc được. Đề án hai sắp hoàn thành, chỉ còn phần trang trí bên trong.
Tàu Edward sắp cùng Jim cập cảng Sài gòn. Mọi việc đều thuận lợi, sao ta hồi hộp thế này?
Đông rời bàn làm việc , anh đi một vòng quanh Trung tâm, không khí phấn khởi chung quanh không giúp anh bình tĩnh được. Đông gọi điện thoại về nhà, Tường Vi chưa về. Đông gọi đến Đồng, gã sếu vườn nhăn nhó:
– Vợ cậu chớ vợ mình đâu mà hỏi?
– Đừng đùa nữa, Vi có ghé cậu chơi không?

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT