|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
sẽ đưa về an tâm đi.
– Cô ấy đâu ?
– Mệt quá, nên ngủ rồi. Đông đừng lo, mọi chuyện đều tốt đẹp cả. Tường Vi nhớ mình thôi, Đông khoẻ không?
– Khoẻ, nhưng cả ngày hôm nay mệt nhoài. Cô ấy lại trở chứng rồi, thật khổ.
– Không phải đâu . Tường Vi có suy nghĩ riêng, ngày về Đông sẽ hiểu, thôi nhé!
– Khoan đã Thanh Thiên . Em thế nào?
– Công ty sắp khánh thành, hơi bận nhưng khoẻ. Đông cứ yên tâm, giao Tường Vi cho mình, vài hôm sẽ ổn, tạm biệt.
Thanh Thiên trở lại giường thấy đôi mắt Vi thao láo chờ . Cô trấn an:
– Chị nói Đông rồi, đợi khai mạc Công ty xong, em sẽ về.
Tường Vi buồn bã:
– Về làm gì? Để tiếp tục làm nợ đời cho anh ấy sao? Chị ơi! Có cách gì giúp em vươn lên không? Để anh ấy yêu em như ngày nào.
Chỉ vì điều ấy mà cô ra tận đây? Thanh Thiên nghĩ thầm. Sao lại không thẳng thắn trao đổi với chồng? Tại sao lúc nào cô cũng trao gánh nặng cho tôi?
– Em ngủ đi, ngày mai ta bàn tiếp, chị khá mệt.
Tường Vi ngoan ngoãn dạ. Thanh Thiên chúc cô ngủ ngon rồi về phòng mình. Cô kiệt sức, ra giường không buồn thay quần áo. Qua đôi mắt nhắm nghiền, cô như thấy Đông nhìn mình buồn bã. Đông à! Tường Vi thật khó hiểu, nhưng Đông đừng lo, chỉ vì tình yêu thôi. Cô ấy rất yêu Đông và ích kỷ, ngông cuồng cũng vì Đông. Mình sẽ đưa cô ấy về.
Đêm ấy, Tường Vi ngủ say. Thanh Thiên thao thức, và cách nghìn cây số là Đông, anh mơ giấc mơ kỳ lạ nhất trong đời. Anh thấy mình đang đi tìm ai đó trong đêm mưa gió, đi tìm mãi.
– Em ơi! Đến với anh đi em .
– Không thể được ! Trong đêm đen có tiếng ai trả lời.
– Tại sao? Anh tìm em bao năm rồi.
– Em chỉ là chiếc bóng thôi.
– Không! Không, em là em, là một phần đời trong tôi.
Đông điên cuồng chạy, anh vấp té, lăn lộn trên những vũng nước lầy lội. Anh lạnh run lên:
– Em ơi! Sưởi ấm cho anh .
– Không được , em là chiếc bóng.
– Chiếc bóng tình yêu, anh chờ đợi. Anh van em đừng lẩn trốn nữa, hãy sưởi ấm cho anh .
– Em không lẩn trốn, là anh không nhìn thấy em .
Nàng tha thướt giữa đám mây chiều vây phủ anh, khi anh nhìn thấy bờ môi rực lửa làm tan giá rét trong anh. Vòng tay nàng đưa anh chơi vơi giữa đất trời .
– Anh yêu em!
Nàng trao anh thân ngà thần thánh, anh nâng niu trong bờ môi biết tạo đam mê.
– Em của anh , em thật tuyệt vời.
– Anh còn lạnh nữa không?
– Không! Tim anh tràn hơi ấm tình yêu. Hãy mãi mãi bên anh.
Anh yêu nàng ngọt ngào kỳ diệu. Anh thiếp đi trên thân thể nàng ràn rụa hơi ấm trinh nguyên.
Ôi! Anh không còn cô đơn nữa.
Đông giật mình trong cơn mê tỉnh, anh dang tay ôm lấy hình bóng người con gái .
– Đừng , đừng đi em.
Tất cả biến mất, chỉ còn một mình anh trên chiếc giường rộng thênh. Đông thở hào hển, cố trấn tĩnh mình bằng ánh đèn phòng. Một giấc mơ thôi, ta đang mơ. Đông vuốt mặt định tĩnh. Nhưng lạ làm sao, cảm giác ngọt ngào hoà hợp trong giấc mơ tình yêu
còn đọng mãi trong anh. Còn đọng mãi .
– o O o –
Thanh Thiên rất bận, nhưng không nỡ để Tường Vi một mình. Đi liên hệ nơi nào, cô cũng để Tường Vi đi theo, giới thiệu là em gái, buổi tối hôm sau cô mới rảnh để gặp nói chuyện với Vi .
– Bây giờ em muốn gì?
– Em muốn đi làm, để anh ấy đừng coi thường em .
– Điều ấy em có thể nói thẳng với Đông, không cần trốn chồng ra đây.
Tường Vi ứa nước mắt:
– Anh ấy nói em không thể làm đuợc việc gì, em ra đây là nhờ chị thuyết phục ảnh dùm em.
– Với bằng cấp em thì đúng như vậy và em muốn làm với Đông chớ gì.
– Chớ có nơi nào thâu nhận em?
Cuối cùng thì nó cũng muốn chừng ấy, giữ chặt Đông. Nhưng nó có lỗi gì? Thanh Thiên thở ra:
– Được rồi, em ở chơi ngày mai nữa đi, chị đi Huế về sẽ nói chuyện với Đông.
– Chị đi Huế à, cho em đi được không?
– Được! Em cũng nên đi cho biết. Thôi ngủ sớm đi.
Thanh Thiên ra tới cửa, Tường Vi gọi giật:
– Chị à!
– Hở?
– Chị… chị…. Tường Vi cúi mặt ấp úng. Có phải ….chị…. có thai… không?
Thanh Thiên giật mình. Tường Vi không tinh ý đến độ thấy sự đổi thay rất nhỏ trên cơ thể nàng. Chắc kẻ nào vô tình thóc mách vì tưởng là em ruột. Thật ra, Thanh Thiên giả tảng chớ nàng thừa biết cả công ty may mặc đều thắc mắc, ai là cha đứa con trong bụng nàng. Bây giờ Tường Vi hỏi, Thanh Thiên không thể làm thinh. Cô trở lại giường cầm tay em gái:
– Có lần chị nói với em chị muốn có đưa con, bây giờ chị sắp có.
Tường Vi mặt xám nghét, ấp úng:
– Người ta không cưới chị sao?
– Có chớ, nhưng phải đợi khánh thành công ty.
– Ai vậy? Chị có thể cho em biết được không?
Thanh Thiên quyết định:
– Anh Thoại đó.
– Sao nghe nói chị không ưng? – Vi nhìn chăm chị .
Thanh Thiên cuời:
– Ảnh không ưng chị thì có , bằng chứng con chị mang trong bụng mà ảnh có chịu cưới chị đâu?
Tường Vi chưa chịu thôi:
– Sao ảnh kỳ vậy? Chắc chê chị xấu chứ gì.
Thanh Thiên gượng cười:
– Ừ, nhưng chị biết chờ đợi, ảnh đồng ý rồi, có gì chị sẽ báo tin .
Thanh Thiên về phòng ngồi vào chiếc bàn nhỏ kê sát cửa sổ , tay chống cằm, cô nhìn ra trời đêm.
Một lúc cô gọi điện qua Châu.
– Chuyện gì vậy chị ?
– Chừng nào anh Thoại ra?
– Dạ chắc sáng mốt.
– Châu nè! Nếu Tường Vi có hỏi , em nói anh Thoại với chị sắp đám cưới nhé.
Châu lâu bầu:
– Em cũng lạy trời cho anh cưới được chị, chị kỳ thiệt.
– Thôi ngủ sớm đi, , sáng mai khởi hành sớm.
Nhưng Thanh Thiên chỉ ngủ đến nửa đêm. Tường Vi lên cơn đau đầu gào khóc, cô cuống quýt bên em tới sáng. Tường Vi ngủ thiếp khi được bác sĩ đến chích thuốc an thần. Thanh Thiên đành đi Huế với Châu sau khi dặn dò cô tiếp tân chăm sóc Tường Vi cẩn thận.
– o O o –
Xe lên đèo khi sương mù còn giăng đỉnh Hải Vân, đường đèo vắng vẻ. Sau lúc bàn bạc với Châu, Thanh Thiên ngả đầu ra ghế thiếp đi. Cô choàng tỉnh khi nghe Châu hét:
– Chị Thanh Thiên!
Tay lái Châu chao đảo ở cái dốc xuống, Châu la:
– Bánh trái có sự cố, chị nhảy đi.
– Không! Thanh Thiên thất thanh.
Châu cốđiềm tĩnh, bằng tất cả nghị lực phi thường ở người đàn ông, anh nói:
– Chị mở cửa xe , em cố thắng, em đếm ba là cùng nhảy.
Chiếc xe như hẫng đi, cùng tiếng Châu la hét:
– Một, hai, ba nhảy!
Thanh Thiên không biết gì nữa, vực chết bủa vây cô ngay ở cú nhảy thập tử nhất sinh với chiếc cặp ôm ghì ngang bụng.
– o O o –
Thanh Thiên mở mắt , chung quanh cô một màu trắng toát và Thoại. Thoại làm dấu thánh, thở phào:
– Lạy chúa, em đã tỉnh.
– Châu! Châu đâu? – Thanh Thiên thất thanh .
Thoại trấn an:
– Nó không sao đâu, vỡ xương vai trái đã bó bột .
Thanh Thiên thở phào nhìn lại mình, một chân cô băng bột, ngoài không hề gì. Cô ôm bụng muốn khóc, Thoại vỗ về:
– Em như có bề trên che chở, Thanh Thiên ạ, lăn ngay vào đám lá bạc hà ai mới trảy thành đống, chân gãy vì đánh vào mặt đường, nhưng cái thai không hề gì.
– Chiếc xe?
– Đâm vào vách núi, anh đã cho kéo vào garage , chẳng hiếu sao bánh trái trước lại sút ra, văng hết bù lon siết nên mới có tai nạn.
Mặt Thanh Thiên xanh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




