|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
vẫn khoẻ và đã có thai với Thoại dù chưa cưới hỏi. Cô ta ra cảm thông sâu sắc với chị Hai.
– Anh à! Chị không về đâu, chắc chị ngại mấy anh coi thường, cũng tội cho
hị quá thì, lại kém nhan sắc, đành chịu thiệt thòi .
Đông không một lời về Thanh Thiên từ hôm ấy. Tường Vi khấp khởi mừng và hôm nay, trong bữa ăn ở đệ nhất tửu lầu, Tường Vi có dịp nhắc lại chuyện đó, khi Jim nói gọi điện cho Thanh Thiên mấy lần không gặp, Tường Vi hỏi Đông:
– Jim nói gì mà nhắc chị Thanh Thiên vậy?
Đông chưa kịp nói , Tường Vi đã quay sang Jim:
– Đây toàn là người nhà, ông nói tiếng Việt đi, có phải ông tìm chị Thanh Thiên không ra không?
Jim ngượng nghịu gật đầu cười khì khì:
– Cô vợ ông làm bể bí mật tôi rồi. Bà Đông! Cô Thanh Thiên tại sao không có mặt tại Sài gòn?
Tường Vi thản nhiên:
– Chị ấy theo chồng ra Trung rồi, chị sắp có con, ông còn hỏi làm gì?
Mắt Hanche sáng rực, Jim bĩu môi:
– Chẳng ai xứng với cô ta ngoài Jim Edward.
– o O o –
Buổi cơm tối kết thúc theo câu nói đó, Jim và Đông làm việc với nhau kéo dài thêm mấy ngày, cuối cùng Jim đồng ý ngày khánh thành " Đông & Jim". Hắn bảo Hanche đánh Fax qua Nhật mời một kỹ sư người Nhật chuyên về vi tính sang mở khoá dạy lắp ráp linh kiện. Hắn cho chuyển một tay chuyên về tài chính ngân hàng từ Mỹ qua. Và tỉnh rụi hắn thông báo với Đông, đã hoàn thành nhiệm vụ phó giám đốc của mình.
– Anh định đi đâu ? Đông hỏi.
– Đi miền Trung Việt Nam .
Hắn không nói đi làm gì nhưng Đông hiểu hắn đi tìm Thanh Thiên .
Anh đưa hắn ra sân bay, đặt vào tay hắn chùm hoa dạ lý và số điện thoại của cô:
– Cô ấy rất thích hương dạ lý, anh thay tôi gởi lời thăm.
– o O o –
Jim xuống phi trường lúc mười giờ, anh gọi điện thoại và hiểu sự việc . Mười lăm phút sau, Jim có mặt tại bệnh viện, Thanh Thiên sửng sốt, còn hắn đăm đăm nhìn cô khẽ lắc đầu:
– Thanh Thiên ! Em đã xấu lại còn xấu hơn trong hình dáng này.
– Cám ơn sự thành thật của ông, Hanche khoẻ chứ?
Hắn ngồi xuống ngay giường bệnh, tỉnh bơ cầm tay cô áp vào má mình:
– Hắn dĩ nhiên khoẻ hơn cô và càng ngày càng ghét cô thậm tệ .
– Nguyên do vì ông chứ gì?- Thanh Thiên rút bàn tay lại.
– Ồ! Em càng ngày càng thông minh – Hắn nháy mắt với cô nửa âu yếm, nửa giễu cợt và chợt nghiêm giọng – Sao em thế này Thanh Thiên ? Có đúng em bị mưu sát ư?
Thanh Thiên phì cười:
– Anh lại bị cô thư ký tôi đầu độc chứ gì? Cô ta suốt ngày xem phim khủng bố mà.
– Thư ký của em, em làm giám đốc cho Thoại thật à?
– Sắp làm mẹ và làm vợ nữa.
Jim cười ruồi, đôi mắt nâu vàng loé tia giận dữ:
– Thôi đi! Em chẳng gạt được tôi và nếu đúng như vậy, hắn không gởi tôi cái này.
Jim đặt vào tay Thanh Thiên cành dạ lý , cô nhìn đăm đăm như mất hồn:
– Nào nói đi, hắn có biết là con hắn không?
– Không!
– Thằng ngu cuối thế kỷ.
– Đừng Jim! Tôi chỉ đánh cắp một chút tình ra đi.
– Và cô bắt Thoại gánh nợ này che mắt Tường Vi?
– Để những ngày còn lại… anh ấy yêu Vi và yên vui, hạnh phúc.
– Cô ta sẽ sống đến trăm tuổi và không xứng đáng nhận sự hy sinh của em. Em có biết sau đêm ấy , cô ta nói gì trong tay tôi không? Cô ta nói… Mà thôi, mặc xác cô ta. Em cho tôi biết, có đồng ý lấy Thoại không?
– Không!
– Có thế chứ. Và em sẽ đồng ý lấy tôi chứ?
– Không.
– Thế thì ai sẽ làm cha đứa con trong bụng em?
Thanh Thiên ngán ngẩm nhắm mắt. Jim chịu thua, cho đến bây giờ hắn không lý do giải thích được tại sao hắn mê cô đến như vậy. Có phải vì cô từ chối hắn. Chưa hẳn, hắn nhớ lại những đường nét trên thân thể cô ngày nào vô tình nhìn thấy. Hắn luôn nằm mơ được làm tình với vóc dáng nhiều mê hoặc đó. Lạy Chúa! Cô ta đẹp làm sao!
Thanh Thiên không biết những tư tuởng đen tối trong đầu hắn. Cô chìm vào trong mơ với cành dạ lý trong tay. Cô thấy mình hạnh phúc bên người yêu dấu, thân thể anh lạnh giá lại là ngọn lửa sưởi ấm cho cô. Bất giác cô nói:
– Anh ơi!
Jim cúi xuống, lửa giận hờn nung nấu bờ môi. Hắn hôn cô đam mê cuồng bạo. Thanh Thiên sực tỉnh dẫy dụa. Khi hắn rời cô, căn phòng bệnh đã có rất nhiều người. Bác sĩ, y tá và cả Thoại. Tất cả trố mắt nhìn.
Thanh Thiên tự biết mình chống nạng sẽ trở thành khó coi trong mắt nhiều người. Cô đành ngồi xe lăn để Linh đẩy về tận phòng riêng. Cô thư ký chuyển cô qua salon ngồi rồi lễ phép cáo lui.
Thanh Thiên nhắm nghiền mắt, hình bóng Jim khiến cô bứt rứt. Hắn về Sài Gòn sáng nay. Với vẻ điên rồ trong mắt nhưng vẫn nhớ tặng quà cho cô. Chiếc hộp sơn mài nằm trơ vơ trên bàn, Thanh Thiên không buồn nhìn tới. Cô với tay nhấc điện thoại :
– Mời phó giám đốc đến gặp tôi.
Châu đến, dáng cứng đơ, với nửa bên vai bó thạch cao, anh cáu kỉnh:
– Em thật phát khùng với cái của nợ này, không làm được chuyện gì cho ra hồn, chị gọi em có việc gì?
– Anh Thoại có nhiều việc giải quyết ở Úc , khai trương Công ty xong, anh ấy phải về bên ấy, mà chúng ta thế nàylàm sao làm việc được.
– Ý chị thế nào?
– Tạm thời dời phòng giám đốc xuống phòng trệt, đặt camera tất cả các phân xưởng và các gian hàng, chúng ta theo dõi họ làm việc bằng truyền hình và chỉ thị theo loa phát thanh.
– Có tốn kém lắm không? Hay mình đặt ở phân xưởng thôi? Còn các gian hàng đã có em.
– Cũng được. Em đem ý kiến này trao đổi với anh Thoại đi. Còn nữa , gọi các phân xưởng trưởng đem mẫu áo măng-tô mùa đông đến gặp chị.
Châu đi rồi, các phân xưởng trưởng kéo đến , phòng ngủ Thanh Thiên thành phòng làm việc. Các cô người mẫu khoác từng chiếc áo, khăn quàng, mũ lên và những kiểu giầy đi tời đi lui cho giám đốc ngắm. Thanh Thiên chỉ một cô nhỏ nhắn, ra dấu lại gần. Cô đang bận chiếc măng tô dài quá gối màu ô mai với những bách và cầu vai màu kem, mũ, giầy đồng màu . Thanh Thiên nói:
– Em có biết tại sao chị chấp nhận em vào làm người mẫu, khi chiều cao của em và sức nặng không đủ không?
Cô gái tỏ ra không hiểu. Thanh Thiên giảng giải:
– Vì sắp tới đây, chị muốn có hợp đồng với khách hàng trong nước và các nước châu á nhỏ con, hiếm có ai đạt được một mét sáu trở lên. Em với mọi kiểu áo sọc mờ, hoặc nổi, sẽ cho mọi khách hàng có ý tưởng mình trở nên cao ráo hơn . Kiểu áo này không hợp với em, hãy cởi ra, bận bộ kia.
Giám đốc và nhân viên say mê làm việc không nghe rõ tiếng gõ cửa nhiều lần, lần sau nữa, một cô người mẫu nghe thấy, cô bước ra mở cửa. Người đàn ông lạ hoắc hiện trước mặt, khiến cô kinh ngạc:
– Ông là ai?
Giọng ông khàn đặc xúc động:
– Thanh Thiên !
Cô rùng mình sững ra một lúc rồi từ từ quay lại:
– Đông!
Anh đâm bổ tới, mặt đầy vẻ đau đớn nhìn cô bất lực trên ghế, tay run run nắm lấy tay cô:
– Em có sao không?
Thanh Thiên trở lại vẻ bình thản.
– Cậu thấy đó, mình không sao, bốn mươi lăm ngày nữa cắt bột. Kìa! Ngồi đi chớ và chờ mình ba mươi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




