watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5379 Lượt

nhưng nét khẩn thiết, van lơn của người phụ nữ đang đứng trước mặt khiến chị chú ý và thầm mong mình sẽ mang đến cho người này tin tốt lành.

− Chị làm ơn cho hỏi cháu…

Mắt chị lướt trên quyển nhật ký. Tim Nam Giao bóp nghẹt lồng ngực. Tiếng thở phào thoảng nhẹ qua giọng nói ân cần:

− Hiện cháu ổn định. Chúng tôi đã chuyển xuống trại, phòng…

Nụ cười yếu ớt điểm trên môi cô gái:

− Cảm ơn chị.

Người phụ nữ cùng phòng đon đả chào Nam Giao:

− Cô là gì của cháu? Vậy à. Thật quý hoá quá. Tôi trông giúp một lúc để bố mẹ cháu ra ngoài tìm cái gì ăn, tranh thủ nghỉ ngơi vài phút cho nhẹ đầu nhẹ óc. Thật tội nghiệp, mặt cô ấy xanh mét, đi không vững. Ở trong này cứ sờ nắn thằng bé mãi đâm quẫn trí cô ạ. May mà không sao. Bệnh này “ghê” lắm. Với trẻ con chỉ cần sơ sểnh một tí là nó “bập” vào ngay.

Cầm bàn tay nhỏ xíu của cu Bờm, Nam Giao quẹt nước mắt.

− Cô đừng lo, chỉ vài ngày là như xưa thôi. Con nít mau lại sức lắm. Tôi nuôi con, tôi biết. Vậy mà ông nhà tôi cứ mắng tôi không biết trông con, chỉ được cái mắn đẻ, mắn… nói. Xưa nay đàn bà dễ dạ thì thiệt thân, ông ấy có chăm chúng đâu mà biết. Đem tiền về là xem như xong trách nhiệm, mặc tôi xoay xở với lũ vịt giời nay ốm mai đau này…

Chị càng nói càng hăng, như ấm nước đang sôi cứ phun hơi phì phì:

− Chồng người ta ân cần thế, chu đáo thế. Nghĩ đến chồng mình lại thấy tủi phận ghê gớm. Thuở đời, vợ đau để mà mặt ông ấy xanh như chàm đổ, chạy loanh quanh như gà mắt tóc. Lúc vợ vào phòng sanh phải có người xốc nách ông ấy mới đứng vững, người cứ bần bật như bị cắt tiết vậy. Đưa con vào đây là biệt tăm biệt tích luôn. Người như thế chả trách lúc nào cũng thong thả, an nhàn. Dù cho nhà rách nợ đòi − phong lưu vẫn cứ giữ nòi phong lưu cô ạ.

Chị thở dài sườn sượt:

− Cái thân đàn bà kể ra còn vất vả gấp mấy lần đàn ông. Suốt ngày cứ đắm đắm đuối đuối với lũ con như mụ chim mái xù lông bảo vệ cái tổ đôi khi xơ xác như mớ giẻ rách, không biết trời cao đất rộng là gì cả.

Với giọng nói đầy chất công tố, chị kết luận:

− Giờ tôi chẳng nô lệ cho con trống nào dù đó là chim ưng hay phượng hoàng đi nữa.

Có tiếng động ngoài cửa. Một người đàn ông bước vào. Dáng thấp đậm tay ngắn, chân ngắn không phải phượng hoàng hay chim ưng, trông anh giống chim cánh cụt hơn. Rúm ró trước cặp mắt soi mói của vợ. Anh lách qua chị như tránh cú phát vào mông. Chiếc giỏ mang bên người đập bồm bộp theo nhịp phục phịch của thân hình. Giọng chao chát luôn mai phục lại được dịp vóng vót lên nhưng không giấu được vẻ âu yếm:

− Cô xem, giờ lão mới vác xác đến. Là một người toàn vẹn đấy cô ạ, vừa bệnh lại vừa tật. Vào trông con cho tôi một lúc để tôi xem thằng bé bên kia thế nào.

− Mình ăn gì chưa? Tôi có mang vài thứ cho mình đây.

− Ối dào, chờ ông thì tôi đói rã họng. Lũ trẻ ở nhà thế nào rồi? Ông có nhớ cho chúng nó ăn không đấy?

− Cái Ty nhớ mẹ khóc cả đêm mình ạ. Tôi dỗ đến khó. Cứ vác lên vai mãi thôi. Sáng nay lại đòi theo bố nhưng tôi không cho. Mang con vào đây nhỡ nó ốm thì khổ, mình nhỉ?

Giọng xót con, thẽ thọt của anh lại khiến chị vợ ầm ĩ lên:

− Rõ vẽ chuyện. Đừng có na con bé vào đây. Nó mà ốm thì toi. Ông làm ơn đừng rước thêm rắc rối cho tôi nữa. Tôi đã có một đống rồi đây này. Chỉ nay mai là mẹ con tôi về nhà thôi.

Ngược đời, giọng chao chát của người phụ nữ mắn… nói này lại khiến thần kinh Nam Giao dịu đi.

− Thằng bé đổ mồ hôi nhiều. Nó đang giảm sốt đấy. Cô dùng khăn ấm lau mình rồi thay cho cháu bộ quần áo khác. Lúc thức dậy nó sẽ đói ngấu và đòi vú mẹ ngay cho cô xem.

Gượng nhẹ, Nam Giao thay quần áo rồi dùng bông ướt lau vệt máu khô trong mũi cu Bờm. Nước mắt chảy ra khi nhớ đến gương mặt thanh thản và đôi mắt khép kín của Nhật Văn khi cô nâng anh lên. Anh nhìn xem, thằng bé kháu khỉnh và giống anh thế này. Vậy mà tôi…

− Cô chú đã về rồi à? Có khách đến thăm đây này. Tôi vô phép nhờ cô ấy thay quần áo và lau mình cho cháu. Tôi…

Nam Giao hấp tấp rời thằng bé như có lần rụt tay ra khỏi tấm ảnh Nhật Văn. Người phụ nữ im bặt khi thấy hành động lạ lùng của Nam Giao cùng cái nhìn dần toả sáng từ đôi mắt ấm của người đàn ông. Chỉ những người có ngọn lửa tình yêu trong tim mới có được đôi mắt và ánh nhìn ấy. Luồng rung động mạnh mẽ chạy qua khiến người chị nổi gai. Ngay lúc ấy hình ảnh chồng chị vác con bé Ty trên lưng, chân ngủng ngẳng dài đến gối bố khiến chị xấu hổ lạ lùng. Cảm giác xấu hổ khiến chị tỉnh táo. Cảm giác tỉnh táo lại khiến đầu óc nhanh nhạy hay suy diễn của chị nảy ra hàng trăm câu chuyện hình thành từ hàng ngàn giả thiết. Cách anh chăm sóc con, dỗ dành vợ khiến chị cảm động nhưng giờ ánh mắt anh nhìn cô gái khiến chị thấy có điều không ổn. Nó da diết, khắc khoải khiến người khác đau đớn như… như gì nhỉ? Ừ, như bị rứt từng miếng thịt nhỏ trên cơ thể vậy. Chắc nhân tình nhân ngãi, vợ lẽ vợ mọn gì đây hay chí ít cũng mối tình tay ba thầm lặng. Mẹ thằng bé lại ít lời. Kiểu người không dằn vặt, đay nghiến, chỉ cần lạnh nhạt hờ hững cũng đủ làm thiên hạ thất điên bát đảo. Chà, rắc rối thật. Chẳng thà ruột ngựa phổi bò hay quang quác như vợ chồng chị lại hoá hay.
Chương 19

Ads − Em vẫn chưa về à?

− …………

− Em ở đâu cả đêm vậy Giao?

Cô lắc đầu. Nhìn những nốt đỏ lấm tấm trên tay cộng thêm gương mặt phờ phạc, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi của Nam Giao, Uy Vũ thấy mình đang nếm vị đắng, đắng đến không diễn tả nổi.

− Để anh đưa em về.

Không nghe cô gái trả lời, chị quay lại nhìn. Đôi mắt người đàn ông tha thiết nhưng chị dám chắc anh không thể đi được vì cái nắm tay của mẹ thằng bé trông thì hờ hững đấy nhưng chặt lắm. Đồng minh tí hon cũng đang cựa mình. Người đàn ông nồng nhiệt trong anh im tiếng. Giọng cô gái vang lên nhẹ nhàng:

− Anh ở lại với Phúc và cháu. Em về một mình. Đừng lo cho em.

Nam Giao không chạm vào thằng bé nhưng cái nhìn nấn ná, quyến luyến, âu yếm với vẻ đoạn tuyệt khiến chị cảm động. Không phải nhân tình nhân ngãi, vợ lẽ vợ mọn nhưng cũng có uẩn khúc gì đây.

Quay sang vuốt má con gái của chị, cô gái cười nhẹ:

− Cháu chóng khoẻ nhé. Em về đây anh chị ạ.

Vỗ nhè nhẹ vào tay Nam Giao:

− Đẻ một đứa rồi tha hồ chăm em à. Con mình…

Anh chồng khẽ giật chéo áo vợ. Anh đã có kinh nghiệm về cái tật già mồm bạ đâu nói đấy, lợi ích hại nhiều của chị. Với vốn hiểu biết nông nông, nhàng nhàng nhưng với ngọn lửa nhiệt tình hừng hực chị sẵn sàng tranh luận đến sùi bọt mép để “thòi” ra cái “nhẽ” mà chị bảo là “Chân Lý”.

− Kìa, mình…

Đàn ông chỉ cần một cái nháy mắt đã thấy cảm thông, chẳng cần nói thêm điều gì. Đàn bà thì không thế, phải chắt lưỡi hít hà phải vuốt ve an ủi mới ra chiều cảm thông. Nhưng chị hiểu bây giờ không phải là lúc. Trái với thói quen luôn nói to hơn âm thanh cần thiết để người khác nghe thủng, chị nhỏ nhẹ:

− Ừ, tôi không nói gì đâu mình ạ. Cô về nhé.

Phúc bế cu Bờm lên. Đôi mắt còn nhắm nghiền nhưng cả gương mặt rúc vào ngực tìm vú mẹ. Chiếc miệng bé xíu mút chùn chụt. Phúc siết con vào lòng, nghe sự sống từ mình chảy vào con. Trái tim người mẹ vỡ ra và những mảnh vụn xé toang lồng ngực. Con cô cần có gia đình, cần có mái ấm đúng nghĩa. Cần tất cả những gì mà một đứa trẻ cần phải có. Và hơn thế nữa, những thứ đó phải thuộc về nó, không vay mượn, không phải từ lòng trắc ẩn hay một thứ trách nhiệm mơ hồ. Phúc cũng không thụ động chờ ai đó cộng trách nhiệm và quyền lợi rồi chia cho mẹ con cô một phần.

− Anh ơi. Anh vào xem con này.

Dịu dàng, tha thiết − đến Phúc cũng không nhận ra giọng nói của chính mình. Người đàn ông phân vân bảy phần đi, ba phần ở đã quay vào đang cúi nhìn hai mẹ con. Bóng anh âu yếm trùm lên họ − không hề nhận ra mình bị đánh gục trong trận đấu không có tiếng súng cũng chẳng tiếng chì tiếng bấc.

Nam Giao đứng ngoài hành lang. Ô cửa nhỏ như khung hình gói trọn bức tranh gia đình ấm áp, cảm động. Bức tranh lưu lại rất lâu trong ký ức Nam Giao. Lúc này đây cô thấy mình như chiếc bóng mờ chạy theo bánh xe hạnh phúc của người khác, đến một lúc nào đó sẽ rơi lại đàng sau và mất dạng.

Một đêm đầy ắp sự kiện. Niềm vui đột ngột hiện ra rồi đột ngột biến mất. Chẳng có gì lạ khi sự việc kết thúc ở ngay chỗ nó bắt đầu.

o0o

Phong Châu thản nhiên cứ như trên đời này việc anh chờ đợi cô là hợp lý nhất, đáng làm nhất, giá trị nhất. Linh Đan đang nói điện thoại với người nào đấy. Chắc một trong những hàng hà sa số vệ tinh xoay quanh cô. Anh thú vị nhìn Linh Đan bĩu môi, phụng phịu, nhoẻn cười. Đôi mắt đa tình vén cong khoé mi thành cái liếc dài đầy ngụ ý. Cô đang trình diễn với khán giả anh chứ thằng cha nào đấy làm sao thấy được dáng vẻ này.

Linh Đan có làn da mát mịn như da trẻ con. Mái tóc màu sáng thả xuống vai những lọn xoăn xoăn mềm mại. Chiếc eo nhỏ xíu. Đôi môi mọng tô son rất khéo, ửng lên vẻ đẹp digan nóng bỏng cuồng nhiệt. Đôi lúc Phong Châu quên cô cùng trang lứa và là bạn thân của em gái anh vì so với nét mộc của Thanh Thảo, Linh Đan là sự pha trộn giữa trẻ trung và già giặn, ngây thơ và lọc lõi nên trông từng trải, trưởng thành hơn rất nhiều. Sau này

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT