|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
ra ngoài” đấy sao.
Tiệc tàn. Không bỏ lỡ cơ hội lấy lòng người đẹp, gã thanh niên xăng xái vào bãi giữ xe đông nghẹt thì Phong Châu lại có cơ hội khác tốt hơn: tiếp cận với người đẹp của hắn. Đôi khi dùng sở đoản lại tốt hơn. Tội gì phải đương đầu với sở trường của người khác. Cô đứng yên khi anh đến gần:
− Em có cảm giác chúng ta đã gặp nhau không?
Nam Giao nhìn thẳng vào anh, suy nghĩ một thoáng rồi lắc đầu − rất trung thực vì thế dù cố gắng Phong Châu cũng không tìm ra nét bối rối nào.
− Không.
− Thật kỳ lạ, tôi lại có cảm giác đó.
− Có thể anh đã nhầm lẫn tôi với một người nào khác.
− Không thể nào vì trong thế giới này những người xinh đẹp như em không đủ đếm trên đầu những ngón tay.
Không có dấu hiệu của sự mong đợi hay vồ vập. Nam Giao cười nhẹ. Anh quyết định không bỏ cuộc:
− Nhưng rõ ràng tôi có gợi ở em sự chú ý nào đó, hơi khác bình thường một chút, đúng không?
− Nếu tôi chiêm ngưỡng và thán phục một gương mặt đẹp thì đâu có gì quá đáng, phải không?
May mà Phong Châu có khả năng phi thường của một chính khách − luôn giữ gương mặt thản nhiên trước bất kỳ tình huống bất ngờ hay nguy kịch nào. Quả thật anh không ngờ đến tình huống lật ngược buồn cười này. Nhưng kẻ bi quan nhìn thấy những khó khăn trong từng cơ hội, còn người lạc quan lại nhìn thấy các cơ hội trong mỗi khó khăn. Ít ra cô cũng chú ý đến gương mặt đẹp của anh. Phong Châu nhún vai:
− Dĩ nhiên là không.
Một người đàn ông tiến về phía họ bằng những bước sải dài. Gương mặt cương nghị với những nét cân đối đều đặn có vẻ kín đáo lạnh lùng. Nếu là đối thủ, người này quả lợi hại. Phong Châu buồn cười khi thấy mình chú ý đến những gã đàn ông bên cạnh Nam Giao dù anh đoán thế giới của cô chẳng có mấy người. Phong Châu hơi thất vọng khi hắn đến bên cô giáo. Anh thích những đối thủ ngang tầm cân sức.
− Em làm anh lo quá. Anh muốn xem vết thương thế nào.
Giọng ân cần, nhỏ nhưng âm vang:
− Mình về đi em, cả Giao nữa. Anh Thái sẽ mang xe về sau.
Nam Giao ngoan ngoãn vâng lời, quên luôn câu chuyện còn dở dang cùng với kẻ sở đoản đứng trơ ra đấy dù không đến nỗi nghệch mặt như gã sở trường khi trao chiếc xe cho người tài xế. Phong Châu bật cười rồi cười thật to. Linh Đan ngơ ngác nhìn quanh:
− Có chuyện gì vậy anh?
Anh nói trong tiếng cười chưa dứt:
− Không có gì. À, có… có đấy. Anh vừa trông thấy một thằng ngốc cười trong đám tang. Tệ hơn nữa, đó lại là đám tang của chính nó.
Linh Đan nhăn mặt:
− Anh có thấy nói đùa như vậy là thiếu nhân đạo không?
Mãi nhìn theo chiếc xe lao đi hoà vào dòng người đông đúc, Phong Châu không nghe rõ lời Linh Đan. Chiếc xe mất hút nhưng Phong Châu biết mình không lạc dấu cô.
Chương 20
Ads Nhã Ca nhẹ nhàng nhưng không giấu được vẻ ngạc nhiên trong giọng nói:
− Dạ. Xin vui lòng giữ máy.
Không ai liên hệ với Nam Giao bằng số máy này. Trong số những người quen cũ không ai biết Nam Giao ở đây. Hình ảnh Uy Vũ thoáng qua. Nhã Ca trông thấy anh vài lần ở trung tâm. Cô bé thế chỗ Nam Giao níu lấy chị băn khoăn:
− Họ giận nhau hở chị? Em thấy tội nghiệp anh ấy quá. À, anh ấy hỏi cả chị nhưng em nói chị không còn dạy ở đây nữa.
Nhã Ca cũng ái ngại không kém nhưng ý nghĩ tỉnh táo giúp chị hiểu rằng sớm muộn gì việc này cũng xảy ra. Như vậy sớm vẫn tốt hơn bởi thời gian càng dài những cái gút giữa họ càng khó gỡ. Từ lúc đến làm việc ở chỗ Vĩnh Thông, Nam Giao vẫn lặng lẽ nhưng bình tĩnh và khuây khoả hơn rất nhiều.
Nam Giao nhìn đồng hồ rồi nhìn Nhã Ca như dò hỏi. Không nhận được tín hiệu từ chị, cô cố nghĩ xem ai gọi mình vào giờ này. Cả hơi thở Nam Giao cũng đậm đặc sự đề phòng:
− Alô.
Giọng đàn ông trầm ấm:
− Chào em.
− Dạ… xin chào.
− Tôi đã về đến nhà rồi.
− Dạ…?
− Chẳng phải em muốn biết tôi đã về nhà an toàn sao?
Có tiếng cười khẽ như vỡ ra của cô:
− Ồ không… chỉ vì tôi không nghĩ đến tận bây giờ anh mới về đến được nhà.
− Em khoẻ không?
Phong Châu biết lợi thế của mình vì không ít lần bạn bè trầm trồ “Thật tai hại nếu phụ nữ không biết lọc phần âm lấy phần ý khi nghe ông nói”. Giọng Phong Châu đặc biệt quyến rũ vì thế giọng thân mật có chủ ý của anh càng trữ tình đến độ vò nhàu lòng người chảy nhão những lạnh lùng kiêu ngạo. Nhưng lần này tác dụng của nó là làm cho khối đề phòng như tảng băng vừa chảy ra lập tức đông cứng lại:
− Cảm ơn anh, tôi khoẻ.
− Xin lỗi vì gọi em muộn nhưng thường giờ này tôi mới về đến nhà.
− Dạ.
− Thôi em ngủ đi. Muộn rồi.
− Cảm ơn vì anh đã gọi cho tôi.
− Vì tôi biết với em điều này rất quan trọng mà.
Anh cười và cô cũng cười. Một cách lạc quan, Phong Châu cảm nhận được sự gần gũi giữa họ. Anh trông thấy nụ cười đẹp rưng rưng buồn của cô. Phần Nam Giao, dù cố gắng vẫn không sao hình dung ra gương mặt người đàn ông có giọng nói ấm áp này.
− Em có chờ điện thoại của tôi không?
− Có. Tôi đã chờ rất lâu.
− Tôi xin lỗi.
− Không sao. Vì cuối cùng anh đã gọi.
Phong Châu tự giễu cảm giác lo lắng, căng thẳng rồi mừng rỡ, nhẹ nhõm khi lục tung mọi thứ và tìm ra chiếc card có dãy số nghuệch ngoạc không tên họ, không địa chỉ rồi hồi hộp bấm từng phím. Anh gần như nín thở khi nghe được thoáng ngần ngừ trong giọng nói của người phụ nữ và chỉ trút gánh nặng khi giọng nhỏ xíu dè dặt của Nam Giao thoảng vào tai.
− Thôi, em ngủ đi nhé. Chúc em ngủ ngon.
− Chào anh.
Cách cô chào là chấm dứt mối quan hệ mơ hồ, là cảm ơn hành động thiện chí mà cô chắc không lặp lại đến lần thứ hai. Nam Giao vẫn chưa quên nét lạ lùng, nghi hoặc khi lắng nghe lời đề nghị kỳ quặc của cô. Nam Giao nghĩ anh chợt nhớ và thực hiện vì một phút ngẫu nhiên cao hứng. Cô lầm. Hôm sau lại nghe giọng nói của anh.
− Tôi về đến nhà rồi.
Nam Giao bật cười:
− Anh không cần phải gọi cho tôi mỗi ngày đâu.
− Nhưng tôi thích cảm giác có ai đó quan tâm đến mình.
May mà Nam Giao không trông thấy nụ cười của anh. Kiểu cười nhếch môi đa ngôn, đa nghĩa thường khiến người đối diện bối rối không biết hắn nghĩ gì. Cười kín đáo khiêm tốn không bộc lộ nhưng thật ra xem cả thiên hạ bằng vung.
− Hôm nay công việc của em thế nào? Có tốt không?
Nhã Ca luôn dè dặt khi hỏi câu này. Chị vẫn như thế mỗi lần nhắc đến Vĩnh Thông. Anh là rào cản vô hình giữa họ. Dù Vĩnh Thông mở lời trước nhưng phải nhờ anh là nỗi khổ tâm của chị, như lợi dụng tình cảm vậy. Không cần thuyết phục, Nam Giao nhận lời đi làm ngay. Cô không muốn Nhã Ca khó xử. Thỉnh thoảng chị lại hỏi − ra vẻ bâng quơ:
− Anh Thông có tốt với em không?
Nếu Nam Giao gọi “Anh Thông” ở nơi làm việc, đồng nghiệp không biết cô nói đến ai. Mọi người gọi chung chung “Ông Giám đốc” vừa kính trọng vừa xa lạ. Thỉnh thoảng gặp anh, thường là đi cùng khách xuống tham quan các phân xưởng, họ ngồi thẳng lưng như trẻ con trong tiết học dự giờ. Mệnh lệnh từ anh xuống đến công nhân phải qua nhiều cấp nên họ không quan tâm đến anh. Họ nể sợ những người có chức vụ nho nhỏ trực tiếp quản lý. Nam Giao lọt thỏm trong số đông ấy. Hoạ hoằn cô trông thấy Vĩnh Thông từ xa. Thường anh không trông thấy cô. Anh không giống người đàn ông vẫn đến đây mỗi ngày.
Dù câu hỏi chỉ là cái cớ theo kiểu vô thưởng vô phạt nhưng Phong Châu kiên nhẫn chờ và thấy lạ lùng vì trước giờ thành công của anh còn nhờ vào một nguyên nhân không giống ai. Đó là, không bao giờ để mất thời gian vào việc xã giao, anh luôn đi thẳng vào vấn đề không vòng vo rào đón. Nhưng giờ Phong Châu biết có những việc không thể vỗ một tay mà thành tiếng được và anh chờ đợi sự hưởng ứng mà anh tin chắc sẽ đến từ cô. Chìm đắm trong niềm phấn khích của trí tưởng tượng, Phong Châu quên giờ anh đang ngồi câu như ông Lã Vọng chờ thời.
Trong đầu Nam Giao xuất hiện những vòng tròn lẩn quẩn. Một cách vô thức cô đi theo sự dẫn dắt của chúng. Miên man trong chuỗi sự kiện nối đuôi nhau đến khi những vòng tròn mờ dần rồi mất hút, Nam Giao mới sực tỉnh. Cô cuống quýt:
− Alô… Alô.
Giọng anh điềm tĩnh, nhẹ nhàng:
− Tôi vẫn còn ở đây. Tôi chờ nghe em nói.
− Xin lỗi anh, tôi vô duyên quá.
Phong Châu cười:
− Không sao, tôi hiểu mà.
Nam Giao ngớ ngẩn:
− Anh hiểu gì?
− Tôi hiểu khi người ta không lắng nghe mình nói, không phải mình nói to là được.
− Lúc nãy anh vừa bảo gì nhỉ?
− A, tôi hỏi em có chờ điện thoại của tôi không?
− Tôi không chờ vì tôi không nghĩ anh sẽ gọi.
− Vậy từ mai em chờ đi nhé vì tôi sẽ gọi cho em mỗi ngày đấy.
− …………
− Sao em không nói gì cả vậy?
− À… Tôi vẫn như thế mỗi khi có việc cần suy nghĩ.
− Em đang suy nghĩ gì vậy?
− Không…
Nhưng anh biết, như con cá đổi màu Nam Giao chui vào lớp rong rêu nghi ngờ và dè dặt. Im lặng là đồng ý, có thể là không đồng ý nhưng không nói ra. Dù sao cô không phản đối cũng là tín hiệu lạc quan. Phong Châu đánh giá hành động của mình như mang hoa đến tặng nhưng một cách cao ngạo anh không thích chỉ đi nửa đoạn đường đã được đón nhận. Tính Phong Châu vốn thế, buộc anh thay đổi khác nào bắt con cua đi dọc.
Anh đoán Nam Giao rất nhạy cảm. Xưa nay người nhạy cảm thường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




