|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
cô độc vì họ khiến người khác bối rối nên làm cho chính mình bị cách ly. Một tinh cầu chưa ai khám phá. Phong Châu thấy hào hứng. Nhưng tín hiệu Nam Giao nhận được vẫn là giọng nói từ tốn, quan tâm:
− Tôi gọi muộn thế này có phiền em không?
− Tôi nghĩ… à không, không phiền đâu ạ.
− Vậy ngày mai tôi lại gọi nữa nhé?
− Nhưng… à, tôi vẫn chưa biết tên anh.
− Tôi tên Phong − Câu trả lời vọt ra trước khi anh kịp ý thức mình đùa với sự hào hứng kỳ lạ như bắt đầu một cuộc phiêu lưu − Thôi, muộn rồi. Em ngủ đi. Chúc em ngủ ngon.
Nói thế nhưng Phong Châu biết ngày mai anh sẽ không gọi. Căn cứ vào tâm lý phụ nữ và diễn tiến của sự việc, không gọi sẽ tốt hơn. Cô sẽ chờ đợi, sẽ thấy vắng anh và nghiễm nhiên anh có chỗ đứng trong lòng Nam Giao. Nhưng thực hiện điều này chẳng dễ chút nào. Phong Châu quan sát bản thân như quan sát một người khác. Anh thấy mình nôn nóng, thấy mình thỉnh thoảng nhìn đồng hồ rồi đoán già đoán non xem cô đang làm gì, có chờ điện thoại của anh không?
Phong Châu thuộc người không để lộ tình cảm thật của mình, không, nói chính xác anh thích bộc lộ những tình cảm khiến người khác dễ chịu − dù đôi khi anh không cảm thấy hoặc cảm thấy rất ít để dẫn dắt họ theo ý của anh. Vì thế cáu kỉnh, giận dữ, thất vọng là những thứ không bao giờ Phong Châu bộc lộ. Nhưng anh không nén nổi cảm giác thất vọng khi chuông điện thoại chưa kịp reo là giọng nói gần như lập tức của Nam Giao, giống như cô chờ sẵn bên máy và vồ lấy nó vậy:
− Alô. Phải anh không? Sao hôm qua anh không gọi? Anh không sao chứ?
Đúng như dự đoán nhưng Phong Châu thấy nguồn cảm hứng tụt xuống phân nữa.
− Tôi bận. Xin lỗi đã để em chờ.
− Tôi lo quá. Tôi sợ có việc gì xảy ra với anh. Không có việc gì xảy ra với anh chứ.
Bị hẫng như người dùng hết sức để nhấc một vật nặng lên chợt nhận ra nó nhẹ hơn rất nhiều. Phong Châu uể oải:
− Việc gì là việc gì?
− Nhưng anh không sao phải không?
Phong Châu cáu kỉnh:
− Tôi không sao cả. Em không có chuyện gì nói ngoài chuyện này sao?
− Dạ…?
Anh chán.
− Em đã ngủ chưa?
− Dạ chưa, vì anh bảo sẽ gọi điện thoại nên tôi lo lắng và chờ.
− Em có hay lo lắng thế này không?
Giọng cô trầm xuống như nhận lỗi:
− Tôi hay lo lắng lắm dù bác sĩ bảo không tốt cho sức khoẻ của tôi.
− Vậy à?
− …………
− Thôi em ngủ đi nhé.
− Dạ.
− À, có thể cho tôi biết lần đó tại sao em lại đi theo tôi không?
Nam Giao ấp úng:
− Tại vì… vì trước đó anh chạy qua tôi và nhắc tôi mở đèn xe.
Phong Châu lạ lùng:
− Chỉ vậy thôi sao?
− Dạ… nên tôi đi theo anh.
Sao cô không nghĩ ra lý do nào hấp dẫn và đáng tin hơn nhỉ? Anh nhớ cô gái nhìn vào mắt anh, thẳng thắn “Nếu tôi chiêm ngưỡng và thán phục một gương mặt đẹp thì đâu có gì quá đáng, phải không?. Đặt điện thoại xuống, Phong Châu nhận ra dường như anh đã ảo tưởng hay nhầm lẫn điều gì đó.
Chương 21
Ads Âm thanh ríu rít bên tai khiến Phong Châu thấy lòng thư thái, dễ chịu. Khác với bề ngoài kiểu cách, kiêu kỳ − đôi khi thái quá đến nỗi đẩy người khác ra xa thay vì hấp dẫn, thu hút họ đến gần tìm hiểu khám phá − tâm hồn Linh Đan khá đơn giản. Có lẽ vì cuộc sống quá ưu ái kiểu rẽ cá thấy nước khiến cô không có những trăn trở, ưu tư giúp người ta trưởng thành như thân cây vắt kiệt sức mình mới ứa hoa, chắt nụ, kết trái. Với bản tính hồn nhiên vô tư, Linh Đan có thể góp vào tiếng vỗ tay nhưng đòi hỏi ở cô một sự đồng cảm biết chia sẻ những vui buồn khókhăn trong cuộc sống quả rất khó. Không phải vì cô thiếu thiện chí, mà do thiếu kinh nghiệm và sự từng trải. Thông hiểu nhưng không cảm nhận được hết chiều sâu và sức lan toả của sự việc.
− Mỗi thầy cô giáo đều có những ưu điểm khác nhau nhưng em chưa thấy phương pháp dạy nào lạ như của ông ấy. Giờ đọc ông ấy thường phát cho sinh viên tạp chí khoa học với những báo cáo phát minh hay thành tựu gì đó vừa dài ngoằng vừa khô khan khó đọc để sinh viên tập liếc.
− Liếc à?
Cô cười giòn:
− Liếc là cách em gọi phương pháp dạy đọc nhanh của thầy. Này nhé, thầy yêu cầu mở một trang sách, xếp tờ giấy che hết bên dưới chỉ chừa đúng một dòng. Tập trung nhìn chữ chính giữa, dùng khoé mắt liếc chữ ở hai bên. Liếc một cái biết nội dung cả dòng. Kéo giấy xuống từ từ, mắt chỉ nhìn từ trên xuống. Nếu liếc giỏi một phút có thể liếc và hiểu cả trang.
− Em liếc được không?
Cô cười khúc khích:
− Em liếc người dễ hơn. Chỉ cần liếc một cái có thể hiểu được toàn bộ mà không cần phải nhìn từng bộ phận.
Phong Châu bật cười. Linh Đan bước xuống xe:
− Nhớ đón em sớm nhé.
− Có bao giờ anh muộn đâu nhỉ.
Linh Đan chúm môi:
− Xì. Hôm trước em đến, nhìn quanh quẩn chẳng thấy anh đâu.
− Phụ nữ xưa nay vẫn như thế. Nếu em nhìn thẳng, chắc chắn đã trông thấy anh.
− Em vào đây.
− Ừ.
Linh Đan quay lại, vẫy vẫy tay và không nhận ra luồng điện phóng ngay trước mặt mình. Phong Châu cười với cô nhưng ánh mắt và suy nghĩ của anh tập trung vào một người khác. Nam Giao đang đứng cạnh cô giáo. Kể từ ngày ấy anh không điện cho cô nữa. Gật đầu với người đứng cạnh, ánh mắt Nam Giao chạm vào anh, nhẹ tênh rồi lơ đãng lướt qua. Phong Châu tắc lưỡi, chà ánh mắt thật đáng giá. Anh bước đến gần:
− Lần này em đã có cảm giác chúng ta gặp nhau chưa?
Vẫn cái nhìn chăm chú như lần đầu. Phong Châu không ngạc nhiên nếu lần này cô cũng phủ nhận nhưng Nam Giao gật đầu:
− Tôi nhận ra rồi. Tôi đã gặp anh trong buổi họp mặt của các học viên. Tôi vẫn chưa biết tên anh. Anh tên gì nhỉ?
Phong Châu nuốt nước bọt:
− Tôi à? Tôi tên… ừm tôi tên Châu.
− Tôi là Nam Giao.
Anh gật:
− Tôi vẫn nhớ. Em có thường đưa cô giáo đi dạy không?
− Thỉnh thoảng thôi vì chị Ca chưa đi lại bình thường được.
Phong Châu buột miệng giải thích và thấy buồn cười:
− Thỉnh thoảng tôi cũng đưa Linh Đan đến lớp.
Cô nhìn quanh.
− Thay vì chờ bên ngoài, sao em không vào cùng học cho vui?
− Tôi không thể tập trung trong thời gian dài như thế.
Cô nói về mình như nói về người khác. Phong Châu vẫn tiếp tục làm như không nhận ra vẻ khác thường ở cô. Nam Giao không để ý đến anh. Cô bồn chồn. Vẻ bồn chồn bất an trước một mối đe doạ hiển hiện nào đó. Bất giác Phong Châu đưa mắt nhìn. Không có điều khác lạ nào, chỉ trời đột ngột chuyển mưa. Những cơn mưa đầu mùa trái tính.
Gió như nếp gấp cuộn lên từ phía chân trời, đuổi đám lá khô gồng mình chạy dọc con phố. Vài tia chớp rạch ngang bầu trời những đường ngoằn ngoèo đỏ rực. Trong ánh chớp hiện lên đôi mắt hốt hoảng của Nam Giao. Cô cuống cuồng như đang chạy trốn người nào đó:
− Tôi phải về. Tôi về đây.
Trời gầm gừ nhưng không mưa. Gió bắt đầu thổi thốc lên, hắt hơi lạnh buốt. Cây vặn mình rôm rốp. Mưa đầu mùa thường kèm theo giông. Cơn giông đang đến gần. Phong Châu giữ lấy Nam Giao:
− Em điên à? Trời thế này làm sao về được?
Như chỉ chờ có thế, cô níu ngay lấy anh, hoảng hốt:
− Vậy phải làm sao? Phải làm sao? Tôi sợ lắm.
Giống hệt như lần đầu anh trông thấy cô − như đứa trẻ lạc đường cần sự giúp đỡ. Phong Châu kéo Nam Giao đến quán cà phê nhỏ cạnh đấy. Cả hai vừa ngồi xuống thì trời sầm sập mưa. Khách bộ hành nép vào mái hiên của dãy biệt thự đối diện. Những chiếc xe vun vút trên đường. Trời chuyển thật to nhưng mưa ùa đến như tràng vỗ tay ngắn ngủi rồi im lặng nhường chỗ cho gió. Gió thừa sức tung hoành dốc từ cao xuống thấp, thốc từ dưới lên trên, cuốn bụi mù trời. Gió nghiến răng vặn vẹo những thân cây. Một nhánh to rơi xuống đường đánh rầm một tiếng át cả tiếng mưa tiếng gió. Nam Giao ngã dúi vào anh. Phong Châu lúng túng đỡ nửa thân người run rẩy của cô.
− Em sao vậy?
Mắt nhắm nghiền, giọng Nam Giao dấp dính vào nhau:
− Có ai không? Anh nhìn xem có ai không?
Phong Châu ngẩng lên, vài ánh mắt hiếu kỳ nhìn họ.
− Ở ngoài đường… dưới cái cây vừa đổ ấy… có ai không?
Anh lắc đầu:
− Không có ai cả.
Hơi thở gấp rút, đứt quãng của cô ấm cả lồng ngực anh. Bất giác Phong Châu đưa tay vuốt mái tóc đen mượt đang rất gần và nói bằng giọng dỗ dành:
− Em thử nhìn xem không có ai cả.
− Thật không?
Cô ngẩng lên. Đôi mắt sợ hãi, cố tìm trong mắt anh câu trả lời. Chưa bao giờ Phong Châu thấy vẻ yếu đuối của ai trông thương đến nhói lòng như thế.
− Không có ai ở ngoài đó cả.
Bàn tay khẳng khiu gầy guộc của quá khứ thò ra bóp nghẹt trái tim Nam Giao. Ngực đau nhói, cô hé miệng thở dốc như người chạy hụt hơi và lẩm bẩm như người thần kinh:
− May quá. Không ai cả. Không có ai cả.
− Em uống nước đi. Đã bình tĩnh lại chưa?
Như cái máy cô cầm lấy ly nước từ tay anh rồi bật khóc như chịu đựng quá sức, như đứa trẻ bị đòn oan và có ai đó đến dỗ dành:
− Anh ấy nằm bên dưới nhánh cây. Thân thể dập nát. Máu chảy đầy cả hai tay tôi.
Phong Châu đoán Nam Giao đang nói về tai nạn của người thân, có thể là người yêu. Dấu ấn lưu lại trong cô quả nặng nề.
− Em đừng nhớ đến nữa. Chỉ là rủi ro thôi.
− Lỗi tại tôi. Tôi không mở đèn xe. Anh ấy chạy chậm lại để nhắc tôi.
Thảo nào lần đó Nam Giao cuống cuồng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




