watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5383 Lượt

diễn à?

− Vâng. Dù không biết đạo diễn là ai, nhưng căn cứ vào trực giác của mình và tình huống trong phim, tôi nghĩ đạo diễn phải là một người đàn ông.

Phong Châu thấy thú vị:

− Trực giác à? Đó có phải là giác quan dùng để mách bảo phụ nữ rằng cô ấy đúng bất kể cô ấy đúng hay

hay sai không?

Nam Giao cười. Anh cũng cười:

− Nói cho em biết, đạo diễn bộ phim này là một người phụ nữ đấy và có thể trực giác mà em đang sử dụng cũng được bà ấy dùng khi làm phần kết của bộ phim.

− Có nghĩa là đầy cảm tính, thiên vị, và đôi khi không chính xác phải không?

− Phim còn một buổi nữa mới kết thúc. Chúng ta chờ xem kết quả thế nào. Em có muốn một cá cược nhỏ không?

Dù ngày nào cũng gọi cho cô nhưng có lý do vẫn thấy tự nhiên và hợp lý hơn. Vốn người đa mưu túc trí mà phải dùng đến kế sách nhỏ mọn này không biết nên buồn hay vui. Một cách khôi hài, Phong Châu tự giễu mình:

− Không. Tôi không có duyên trong những trò đỏ đen. Nếu đạo diễn là phụ nữ… tôi nghĩ anh có lý. Một kết thúc tốt đẹp, một hạnh phúc có thể xảy ra.

Cơ hội nho nhỏ bị tước mất, anh thấy buồn cười:

− Thôi, ngủ đi cô bé. Hẹn gặp anh vào ngày mai.

Nam Giao ngần ngừ:

− Gọi thế này có mất nhiều thời gian của anh không?

− Em an tâm. Tôi còn cả kho thời gian chưa dùng đến.

…………………………

Mười giờ ba mươi phút, điện thoại reo…

− Đang xem ti vi à? Phim kết thúc thế nào?

− Hôm nay tôi đi học nên không xem. Anh có xem không?

Phong Châu cười nhẹ – như người có lỗi:

− Tôi cũng thế, bận quá.

− Tiếc thật!

− Đi học à? Hay đấy. Em bắt đầu từ bao giờ thế?

− Gần đây thôi.

− Tốt không em?

Giọng ân cần, âu yếm của anh khiến cô cảm động:

− Không tốt lắm vì tôi…

Có âm thanh lạ lọt vào ống nghe, Nam Giao nhìn số hiển thị. Không phải số máy anh thường gọi.

− Anh vẫn chưa về nhà sao?

− Ừ.

− Muộn rồi. Anh về đi.

Hình như âm thanh cô nghe phát ra từ loa và chung quanh anh đầy tiếng lao xao. Nam Giao lo lắng:

− Anh đang ở đâu vậy?

− Tôi đi công tác vài hôm. Phải bay vào giờ này chỉ sợ không kịp gọi cho em. Chà, đến giờ rồi, tôi đi nhé.

− Bao giờ anh về nhớ điện thoại cho tôi biết.

− Không. Tôi sẽ gọi cho em mỗi ngày… vào giờ của chúng ta.

− Nhưng… mất thời gian của anh lắm.

− Em đừng lo. Vì đi ngược nên tôi đến nơi thì ngày hôm nay vẫn chưa hết đâu.

Cô ngập ngừng:

− Anh nhớ cẩn thận nhé.

− Anh nhớ em.

− …………..

− À, bộ phim đó tôi đã xem rồi. Một happy-end đấy.

Anh gác máy đã lâu nhưng Nam Giao vẫn giữ điện thoại trên tay. Lần nào anh cũng bảo “Em cúp máy trước đi, để tôi nhìn theo em”. Giờ chỉ tiếng tít tít vọng lại nghe lạnh lung, vô cảm. Có lẽ cô nhầm. Hôm sau… hôm sau… và ngày nào anh cũng gọi nhưng thái độ vẫn bình thường không có gì khác biệt. Nam Giao càng tin rằng cô đã nghe nhầm.
Chương 23

Ads Nhã Ca nhìn đồng hồ. Nam Giao cúi ghi và lẩm nhẩm đọc theo máy. Mười lăm phút nữa điện thoại sẽ reo. Là người đàn ông đó. Chị thấy lo ngại.

Trong vài trường hợp chỉ cần lướt qua chi tiết đã biết được tổng thể nhưng chỉ giọng nói mà kết luận về cả con người thì không thể chính xác. Biết thế nhưng Nhã Ca vẫn tin vào nhận định của chính mình. Giọng nói trầm ấm, quyến rũ tỏa ra phong cách lịch thiệp, khôn ngoan, từng trải. Chị hình dung người này thích sự khiêm tốn, kín đáo để làm mờ nét sang trọng, lịch lãm, thông thái, thành đạt nhưng đầu mày cuối mắt lại là người xem mình nhất thiên hạ. Vì thế khiêm tốn hay kín đáo chỉ là một thứ giả hiệu, như cái phông làm nền cho những thứ mà anh ta muốn trình diễn.

Có thể nét là lạ của Nam Giao khiến người đàn ông hiếu kỳ, thích thú và muốn khám phá – như một thú tiêu khiển. Cũng có thể đây là một khởi đầu nhưng chị không lạc quan. Đàn ông khởi đầu sốt sắng, nóng nảy, thậm chí điên cuồng nếu không lịm đi trong hèn nhát cũng chóng chán, mau tan như một thứ lửa rơm, chỉ đàn bà nhốt mình trong kỷ niệm, luyến tiếc, ngu dại đến xót xa. Một cách vô lý, Nhã Ca ác cảm với người đàn ông chưa gặp mặt này − dù không tỏ ra.

Muộn 15 phút, Nam Giao kiên nhẫn chờ. Nửa giờ trôi qua, cô nhìn điện thoại và lo sợ. Cảm giác chờ đợi, âu lo rất quen thuộc. Tiếp theo tâm trạng chờ đợi, âu lo này chưa bao giờ là điều tốt đẹp cả. Một giờ… rồi nhiều giờ trôi qua… Giọng khẽ khàng của Nhã Ca khiến Nam Giao sực tỉnh:

− Ngủ đi em. Muộn lắm rồi, chị nghĩ anh ấy không gọi đâu.

Cô nặng nhọc đứng lên, chậm chạp dọn dẹp sách vở và tắt đèn. Nhã Ca tránh cái nhìn khắc khoải và không nén nổi tiếng thở dài khi nghe bước chân ngập ngừng, nấn ná của Nam Giao.

Trời chuyển dần về sáng. Tiếng kĩu kịt của những gánh hàng rong, tiếng lọc cọc của những xe bán điểm tâm đẩy ra từ cuối hẻm báo hiệu một ngày mới vọng vào nhà, Nam Giao vẫn chưa vỗ được giấc. Nhìn trân trân vào nóc màn khiến đôi mắt cô bỏng rát. Giọng trầm ấm, dịu dàng đầy ắp những quan tâm, âu yếm thổn thức trong nỗi nhớ rồi cồn lên như những ngọn sóng khiến Nam Giao quay quắt. Không còn sức bào chữa cho sự quan tâm của mình cũng không giải tỏa nổi cơn ùn tắc nơi lồng ngực, cô mặc cho tình cảm vắt kiệt cả sức lực.

Buổi sáng, nhìn đôi mắt thâm quầng và gương mặt phờ phạc của Nam Giao, Nhã Ca vừa thương vừa bực. Hắn ta không xứng với Nam Giao. Nhưng dù sao biểu hiện biết cần người khác vẫn là dấu hiệu tích cực ở Nam Giao. Còn hơn kiểu sống thờ ơ, lặng lẽ tự tách mình ra khỏi thế giới.

Đọc được suy nghĩ của chị nhưng Nam Giao không thể giải thích để Nhã Ca hiểu rằng lúc này vượt lên nỗi buồn đến hụt hẫng chính là lo lắng và linh cảm. Linh cảm không có điều tốt lành nào cho những người mà cô quan tâm đang hoàn thành những nét vẽ cuối để bức tranh định mệnh hiện ra nặng nề, xám xịt. Lòng âm ỉ nóng như bị ran trên ngọn lửa than, Nam Giao nói bằng giọng bình thường nhưng Nhã Ca đọc được những vết rạn trong đó. Dường như tình cảm giữ kín không bộc lộ khiến người ta luyện được khả năng chịu đựng phi thường:

− Em không sao. Chị đừng lo lắng − Ngập ngừng một chút, cô tiếp – em xin lỗi chị.

Cái vỗ vỗ an ủi của Nhã Ca khiến Nam Giao muốn khóc. Và đêm đó khi điện thọai reo thì xung động giữa xúc cảm và sự kiềm chế chuyển thành tiếng nấc. Âm thanh Phong Châu nghe được lại là tiếng thở nặng nề, gấp gáp tưởng như Nam Giao luôn luôn chạy trốn anh và lần nào cũng thua.

− Tôi đây. Em còn đó không?

− ………….

− Sao vậy em?

− Vì hôm qua anh không điện thoại nên tôi lo lắng. Tôi sợ hãi khi nghĩ có việc không may nào xảy đến với anh. Anh không sao chứ?

Giọng Nam Giao giống hôm trước nhưng lần này Phong Châu cảm động. Anh im lặng, chờ cho cảm giác lạ lùng đi qua:

− Tôi xin lỗi. Em chờ có lâu không?

− Dạ lâu. Lần sau anh nhớ… Anh vẫn chưa về nhà à?

− Ừ, tôi đang ở bên ngoài.

− Vậy anh tắt điện thoại đi.

− Sao vậy?

− Để tôi điện lại cho anh. Gọi thế này tốn nhiều tiền lắm.

Không phải lần đầu tiên có người quan tâm đến ví tiền của anh nhưng cách Nam Giao vừa ngây ngô vừa thành thật lại buồn cười. Khi soi vào tâm hồn trong trẻo, trẻ thơ dường như phần tình cảm thánh thiện hiếm hoi bị lãng quên bởi muôn mặt của cuộc sống trong anh được đánh thức. Phong Châu cố dập tắt cảm giác nôn nao đến lạ kỳ:

− Đừng lo. Tôi không có nhiều tiền nhưng chắc nhiều hơn em. – Anh cười nhẹ – Hôm nay em làm gi? Công việc có tốt không?

Nam Giao ứa nước mắt. Vẻ không có gì, vô tâm của anh khiến cô thấy mình vô duyên chẳng chút giá trị. Là người quyết định cảm xúc của chính mình lại tự dẫn xác vào tình huống này – như bệnh nhân chưa hồi phục đã không biết lượng sức. Nam Giao thấy tội nghiệp cho cái phập phồng ở lồng ngực bên trái. Chỉ bài học giản dị thế mà học mãi vẫn không thuộc mình.

− Giờ tôi yên tâm rồi. Cám ơn anh đã gọi cho tôi.

− Em sao vậy? Giận tôi à?

Những dồn nén nức nở òa thành nước. Phong Châu cuống quýt:

− Sao vậy em? Cho tôi xin lỗi. Đừng khóc nữa, tôi sẽ giải thích… Để tôi giải thích – Nuốt nước bọt, anh đọc những giao động mạnh mẽ trong chính lời nói của mình – Tôi bị một tai nạn nhỏ, nhỏ thôi nhưng bác sĩ bảo phải phẫu thuật để… ừm, để mau bình phục. Tôi muốn gọi cho em ngay sau ca mổ nhưng đến sáng nay thuốc mê mới chịu buông tha tôi.

− …………

− Em còn đó không? Nếu em giận thì tôi…

Phụ nữ thường nhạy cảm với nghịch cảnh hay nỗi đau nhưng thật lạ, giọng cô không ngậm ngùi, không thương cảm mà bặt đi vì sợ hãi:

− Tai nạn à?

Bằng giọng trầm ấm dịu dàng, Phong Châu cố gắng giúp Nam Giao bình tĩnh trở lại:

− Tai nạn nhỏ thôi và tôi khỏe rồi. Em đừng lo.

− Giờ anh đang ở đâu?

− Tôi đang ở bệnh viện nhưng không phải vì sức khỏe mà là vì thủ tục gì đó. Em vẫn còn khóc à? Thôi nín đi. Tôi có làm sao đâu.

− ………….

− Đừng khóc nữa nhé.

− Tôi muốn nhìn thấy anh. Tôi đến đó được không?

Phong Châu trở mình, anh không nghĩ đến tình huống này. Chà, đau thật. Dù cố nén nhưng tiếng rên nhỏ vẫn bật ra khỏi cổ. Nam Giao hốt hoảng:

− Sao vậy?

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT