|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
cười lớn:
− Ok, tôi sẽ cố để không trở thành một người như thế, ít ra là đối với em.
− Giờ thì chúng ta đi đâu? Anh ta vẫn còn phía sau à?
− Ừ, em rẽ phải đi.
Nơi họ đến là quán kem, tầng dưới là nhà sách. Hai cô tiếp tân xinh đẹp nghiêng người 90o đúng kiểu Hàn Quốc để chào khách. Quán bài trí khá ấn tượng. Bên trong là phòng kín dành cho những người thích yên tĩnh. Chính giữa được thiết kế cao hơn một chút thích hợp cho gia đình nhiều người với những dãy bàn rộng và khoảng trống dành cho trẻ con. Hành lang ngoài cùng hẹp, đủ đặt hai chiếc ghế cạnh nhau, nối thành vòng tròn – nơi của những đôi tình nhân. Không gian thoáng, bàn ghế nhiều màu sắc được bài trí cách điệu. Trên tường treo mấy bức tranh vui mắt, dễ thương. Phong Châu hài lòng trước vẻ mặt thích thú của Nam Giao. Nhón người như cô bé rụt rè, Nam Giao ngồi xuống. Lãng mạn quá, cô lại đề phòng.
Khuấy nhẹ tách cà phê, Phong Châu ngắm Nam Giao múc từng thỏi kem cho vào miệng rồi giữ chiếc muỗng nhỏ giữa hàm răng trắng đều. Đôi môi mọng và ướt – ý nghĩ đã từng hôn lên đấy khiến người Phong Châu rung lên vì cảm giác bàng hoàng, ngây ngất. Để tránh ánh mắt dò hỏi của Nam Giao và giấu đi thứ cảm xúc quái quỷ, anh nâng tách cà phê đặc sánh uống một ngụm lớn. Đắng nghét, chẳng có chút đường nào cả. Phong Châu nuốt từ từ từng chút một và tự hỏi chẳng hiểu lúc này anh đã khuấy cái gì trong tách. Hành động tảng lờ của Phong Châu không lừa được Nam Giao :
− Tại sao anh lại nhìn tôi như thế?
Chà, còn đắng hơn cả ngụm cà phê trong miệng, Phong Châu nuốt ực cho xong.
− Tôi rất tiếc vì ánh mắt khiếm nhã của mình.
Nam Giao lắc đầu:
− Đây là lời xin lỗi, tôi muốn nghe anh giải thích.
Phong Châu cười cười:
− Hy vọng em không nổi giận.
− À, không – Nam Giao lắc đầu, khẳng khái ngờ nghệch nhưng đáng yêu – Tôi luôn sẵn lòng tha thứ cho những sai lầm đơn giản.
Anh xoa cằm:
− Cảm ơn em nhưng sai lầm của tôi thì không đơn giản chút nào đâu.
Thang máy dừng lại. Người đàn ông đẩy chiếc xe trẻ con bước ra. Nhìn khắp lượt, cuối cùng anh ta chọn chiếc bàn nhỏ cạnh họ và ngồi xuống. Đứa trẻ nằm trong xe bắt đầu đạp loi choi và cất tiếng khóc. Người đàn ông cẩn thận đở nó ngồi dậy. Khung cảnh lạ lẫm khiến thằng bé im bặt, quan sát. Gương mặt thiên thần, đôi mắt tròn to đen láy.
− Nếu như em biết tôi đã từng…
Nam Giao đông cứng như thạch, mặt mũi tái ngắt. Phong Châu tò mò:
− Em quen người này à?
Cô thì thầm, giọng gấp rút, đứt quãng như không có đủ dưỡng khí để thở. Xem ra lần này Nam Giao mới cần anh thật sự.
− Chúng ta về đi thôi. Tôi… tôi không muốn gặp lại anh ấy.
Phong Châu buột miệng:
− Em thường xuyên gặp rắc rối với phân nửa thế giới này? Hay có quá nhiều đàn ông sắp hàng trước mặt em như chơi trò rồng rắn, dài đến nỗi tôi nhìn mãi vẫn không thấy cái đuôi?
Cô không nói chỉ ánh mắt yếu ớt như trông chờ sự giúp đỡ từ anh. Khi không liên can đến mình, người ta thường hào phóng sự thông cảm như cho vay bằng vốn người khác nhưng Phong Châu lại thấy những chiếc gai nhọn mọc trong lòng. Anh không ý thức được đùa cợt lúc này còn tệ hơn dửng dưng, vô tình.
− Em đang rất sợ phải không?
Cô gật.
− Em có nợ tiền anh ấy không?
− Không có.
− Thế còn nợ tình?
− …………
− Cũng không, vậy lý do gì em sợ anh ta?
Như kẻ phạm tội, mắt Nam Giao cụp xuống lẩn tránh. Phong Châu chán nản. Bậc triết gia tìm cái chân, người xuất gia tìm cái thiện, nhân gian tìm cái mỹ, anh không biết mình tìm được gì ở người phụ nữ này chỉ thấy những nỗi buồn trang điểm cho ra vẻ cuộc đời. Phong Châu nhìn đồng hồ. Thật kỳ lạ khi ngồi cạnh cô mà cảm giác một Nam Giao khác đang chờ đợi mình. Nam Giao của sự chân thành, nồng nàn, ấm áp luôn khiến anh tò mò say mê. Kim đồng hồ nhích dần và Phong Châu thấy mình sốt ruột một cách vô lý.
Cũng từ thang máy, người phụ nữ xuất hiện, đi thẳng đến chỗ hai cha con. Thái độ của Nam Giao càng đáng ngại. Nép vào anh và run rẩy, chỉ cần biết điều gì đang giày vò, hành hạ cô Phong Châu sẽ nghĩ ngay cách giải quyết vì căn cứ nét mặt và những biểu hiện đang nhìn thấy, anh hiểu rằng phải làm điều này càng sớm càng tốt. Bất kể sự lo lắng của anh, Nam Giao chỉ biết thu người lại. Phản ứng tiêu cực khiến Phong Châu nổi giận. Đằng kia, người đàn ông đang cố phân trần điều gì đó trước vẻ phật ý của vợ. Cả hai đều căng thẳng. Cảm giác bị bỏ rơi khiến thằng bé ngoác mồm ra khóc. Sau vài tiếng oe oe khởi động, nó khóc vang lên. Phong Châu nhếch môi:
− Nhìn xem, nếu anh ta phụ em thì đáng đời anh ta. Còn em, nếu phụ tình mà phải chui rúc thế này thì cũng đáng đời em. Tôi thấy chán. Nào, đứng lên!
Nam Giao giữ lấy tay anh, khẩn khoản:
− Tôi không muốn họ nhìn thấy.
− Em luôn luôn sợ hãi thế này sao? Trông em lúc này cũng như con sâu rúc vào trong kén. Đừng lo, tôi có cách để họ không làm phiền em. Em đứng lên được không?
− Không phải làm phiền, tôi chỉ sợ…
Không còn phóng khoáng, thanh lịch, Phong Châu trở nên cay nghiệt trong sự ngạc nhiên của chính anh:
− Tôi thường đánh giá cao và muốn nhìn thấy những nổ lực. Tôi không muốn nghe những lời biện hộ.
Lúc này, không ai giúp được cô ngoài anh. Chỉ nghĩ đến việc đối diện với họ, Nam Giao đã thấy sợ. Cô im lặng. Nét nhẫn nhục, chịu đựng khiến anh tội nghiệp. Phong Châu hạ giọng:
− Tôi không biết lý do tại sao em lại sợ họ. Em có thể tránh mặt, có thể không giải thích, có thể chán ghét nhưng sợ thì không được. Sao em không thử đối diện với họ một lần như đối diện với nỗi sợ hãi của chính em?
Nam Giao yếu ớt:
− Tôi đã nghĩ đến điều này nhưng…
Phong Châu lắc đầu:
− Không có lợi ích hay thành tựu nào được gặt hái từ những việc mà em định làm cả. Nào, chúng ta thử một lần xem sao.
Chương 26
Ads Sức mạnh từ cánh tay anh nâng cô dậy. Phong Châu quan sát thật nhanh và thấy hài lòng vì muốn ra khỏi chỗ này không có lối nào khác ngoài đi ngang qua họ. Chưa trông thấy Nam Giao nhưng dường như anh thu hút sự chú ý của đôi vợ chồng này. Càng tốt, Phong Châu nghĩ thầm.
Vòng tay quấn qua người Nam Giao thoạt trông âu yếm, mềm mại, chở che nhưng quan sát kỹ sẽ thấy nó cứng như gọng kềm giữ chặt lấy cô. Như đứa bé bị chặn mọi ngõ ngách, không thể bước đi, không thể lẩn tránh Nam Giao dừng lại trước người đàn ông đứng bật dậy và gọi tên cô tha thiết.
Lâu quá rồi, Uy Vũ vẫn chưa quen cảm giác không còn gặp lại Nam Giao. Anh cứ chờ, cứ chờ. Họ chưa từng nói với nhau lời nào nên không có cảm giác khắc khoải khi chia tay. Anh cứ chờ và cô không đến.
Phong Châu quan sát người đàn ông. Gương mặt không buồn, không vui, không hề suy suyển như chờ chồng xem xong trận bóng trên TV – môn thể thao mà mình không thích.
− Anh chờ em mãi. Em có biết anh tìm em không Giao?
Cúi mặt như người có lỗi, Nam Giao dạ khẽ. Uy Vũ thấp giọng, nghe khẩn khoản và nài ép:
− Sao vậy Giao?
− Tôi xin lỗi. Bác khỏe không anh?
− Mẹ tôi khỏe.
Quay sang người phụ nữ, Nam Giao mỉm cười. Phong Châu cảm nhận người cô căng như sợi dây đàn chứng tỏ Nam Giao cố gắng thế nào.
− Cu Bờm lớn
quá. Em bé và Phúc vẫn khỏe hở?
− Cảm ơn Giao, chúng tôi vẫn khỏe.
Phong Châu quan sát, không có sự thân thiện nào trong ánh mắt, cả giọng nói cũng thế dù đã được điều chỉnh để phù hợp với nội dung. Người phụ nữ này không đơn giản. Để chồng tự do nhưng chỉ là tự do giả hiệu, tự do trong… khuôn khổ cho phép khi cô khư khư nắm chặt sợi dây.
Uy Vũ nhìn Nam Giao, hình bóng này khiến mỗi lần ôm Phúc trong tay, anh cảm giác có vị đắng ở cổ. Không phải vì thương hại hay một thứ trách nhiệm bổn phận nào khi Uy Vũ quyết định gắn bó với Phúc nhưng từ nơi sâu thẫm của tâm hồn anh nhận ra dường như sự tự nguyện của anh diễn biến theo ý muốn của Phúc. Thoạt tiên là nhẫn nhục, yên lặng, chờ đợi và thủy triều dâng mãi cũng làm đại dương cuộn sóng. Anh bắt đầu chấp nhận Phúc, tiếp theo là cứng cỏi, ít bộc lộ, vững chãi, Phúc biết cách sắp xếp mọi việc trên đời đâu vào đấy theo đúng ý cô. Uy Vũ cũng dần dần thay thế hình ảnh Nhật Văn trong lòng Phúc. Đôi khi Phúc cố mường tượng gương mặt thân yêu một thời nhưng rồi lắc đầu thất vọng vì gương mặt ây giờ đây nhạt nhòa trong làn sương hư ảo.
Lúc này Uy Vũ không nhìn Phúc, không quan tâm đến cu Bờm, anh đang bị hút vào Nam Giao. Thằng bé nín khóc đang nghịch nghịch ngón tay mẹ. Những kẽ tay thưa rỉnh khiến Phúc rúng mình và lời cảnh báo vang lên khe khẽ từ nội tâm. Phúc cố không để lộ ánh mắt tự vệ của người bị người khác đe dọa cướp đi vật quý giá.
− Giao có thường đến thăm Văn không?
Nam Giao tựa hẳn vào người Phong Châu, toàn thân rúng động. Gã đàn ông nhăn mặt như uống phải liều thuốc đắng. Rõ rồi, tự do mà người phụ nữ này dành cho chồng là thứ tự do dành cho vật nuôi trong nhà, không ràng, không buộc, không nhốt vì biết chẳng đi đâu mất. Lâu lâu đánh vài đòn gió để cảnh cáo.
− Không… không có…
− Sao Giao không đến thăm anh ấy?
Phong Châu ân hận, anh không nên bắt cô đối mặt với tình huống này. Bước lên phía trước, Phong Châu cắt ngang:
− Tôi bận nên chưa đưa Giao đi được. Hôm nào chúng tôi sẽ cùng đến thăm anh ấy. Giờ chúng tôi phải về. Xin phép anh chị.
Nam
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




