|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Anh sao vậy?
− À, không. Vì nằm một chỗ không quen nên người tôi tê cứng.
− Có ai đó giúp anh không?
− Không ai cả.
Phong Châu khoát tay ra hiệu khi cô y tá bước vào phòng. hiểu ý, cô gật đầu, quay ra và khép nhẹ cửa. Bệnh nhân không khó tính, vết thương không nặng nhưng bác sĩ trưởng khoa lưu ý cô chăm sóc cẩn thận. Nghe nói anh ta là người nhà của giám đốc bệnh viện.
− Không có ai giúp anh à?
Như bị ngạt thở, Phong Châu muốn thoát khỏi tình trạng kỳ cục này. Có cái gì ứ nơi lồng ngực thôi thúc anh giải phóng nó:
− Tôi đau quá.
− Gọi bác sĩ đi. Anh đang ở đâu vậy? Tôi sẽ đến. Chờ một chút, tôi đến ngay.
− Tôi khát nước.
Cô gấp gáp:
− Vết thương mất nhiều máu thường làm khát nước nhưng chỉ uống ít thôi. Anh gọi y tá đi hay là… không có ai ở đó giúp anh thật sao?
− ………….
Không có tiếng trả lời giống như anh biến mất ở đầu dây bên kia, Nam Giao hốt hoảng gọi dồn:
− Alô, anh còn đó không?
Giọng nồng nàn, quyến rũ gõ nhẹ vào tim cô:
− Tôi khát quá. Tôi muốn chạm môi vào những giọt nước trên mắt em.
− ……………
− Được không em?
Chương 24
Ads Bất giác Nam Giao sờ lên gương mặt mình. Tay cô ướt đẫm.
− Anh nhớ em.
Đúng là âm thanh này. Cô không nghe nhầm. Anh đã nói với cô. Nam Giao ngớ ngẩn lặp lại:
− Anh nhớ tôi thật à?
− Anh không biết đó có phải là anh nhớ em không nhưng nhắm mắt lại là anh thấy em.
− Tôi không thể hình dung ra gương mặt anh. Lần ấy…
− Không sao. Anh thích thế.
− Có thật không có ai ở đó với anh không?
Phong Châu cười nhẹ.
− Bác anh cẩn thận quá nên họ đang đứng sắp hàng ngoài cửa phòng. − Em yên tâm. Anh đùa thôi. Anh không phải là người dễ dàng bị bỏ rơi đâu.
Nam Giao nhìn đồng hồ, vô tình cô lặp lại những gì anh thường nói:
− Muộn rồi, giờ anh ngủ đi nhé.
− Anh chưa hôn em mà.
Cô ngần ngừ:
− Nhưng tôi nín khóc rồi.
− Vậy anh hôn vào môi nhé.
− ……………..
− Được không em?
− ……………..
− Anh hiểu rồi, đừng giận anh.
− ………………
− Có lẽ anh quá đường đột. – Phong Châu cố pha trò – xin em thứ lỗi cho những bất thường trong cuộc đời biết kiềm chế của anh.
− ………………
Im lặng của cô khiến cảm giác buồn bã, thất vọng nhấn chìm Phong Châu nhưng tiếp tục còn tệ hơn, Nam Giao không phải là người để anh buông những lời cợt nhã dù trong thâm tâm Phong Châu biết mình không hề cợt nhã.
− Thôi, em ngủ đi. Hôm sau anh sẽ gọi lại.
− Chờ một chút!
− Em nói đi!
− Tôi muốn giúp anh.
− Không cần đâu. Ở đây có nhiều người lắm, anh hơi mệt, em gác máy đi nhé.
− Nếu hôn em giúp anh hết đau hết khát thì anh hôn em đi.
Phong Châu đọc được sự thay đổi chậm nhưng rõ ràng trong giọng nói của Nam Giao. Có cái gì đó thật nồng nàn thật say đằm chảy vào tim anh – đau tức cả lồng ngực. Hơn cả cảm giác ngạt thở ban nãy. Quả thật, Phong Châu không lường được hết phản ứng của người phụ nữ lạ lùng, nhạy cảm và trên hết là rất phụ nữ này:
− Anh muốn hôn em lâu lắm rồi. Anh khao khát được hôn em.
Phong Châu nói như dỗ dành một đứa trẻ.
− Cho phép anh nhé.
− Dạ.
Giọt nước long lanh trong đôi mắt đen tròn, nghẹn ngào cố nén, đôi môi run run kiềm tiếng nấc hiện rõ trong trí anh. Ngay cả khi tiếp nhận nỗi đau, trông cô vẫn ngọt ngào và hấp dẫn. Phong Châu muốn siết thân thể ấy vào lòng, hôn lên môi lên mắt. Mái tóc óng mượt chảy tràn trong trí nhớ và vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại, mát rượi trong bàn tay anh. Phong Châu thì thầm:
− Anh hôn vào môi nhé.
− ………………
− Anh đang hôn em đấy.
− ………………
− Em cảm nhận được không?
− Có, em cảm nhận được.
Giọng nói nhẹ nhàng, khiến nụ hôn cuồng nhiệt, táo bạo trong tâm trí Phong Châu vụt thành kính thiêng liêng như đang ở trong thánh đường. Đột ngột rơi vào thế giới của những cảm xúc lạ lùng, kỳ quặc, loanh quanh đi giữa tâm hồn mình như người lạc lối. Phong Châu mặc cho tình cảm trào lên nhấn chìm mọi toan tính, mọi vờ vĩnh giả tạo trong anh. Ngây ngất như lần đầu tiên được chạm vào môi phụ nữ. Cảm giác nồng ấm từ tận đáy lòng cuộn lên thành dòng xoáy dịu dàng. Anh yêu em. Phong Châu buột miệng thốt “Anh yêu em” nhưng dừng lại được vì ngay lúc đó tính cao ngạo cố hữu vụt thức giấc lôi anh về trạng thái cân bằng.
Tính cao ngạo như tên lính canh không bao giờ chợp mắt. Hắn khăng khăng khẳng định không phải tình cảm, chỉ là những ham muốn mãnh liệt bức phá tâm hồn anh. Đừng nhầm lẫn giữa lòng háo thắng và tình yêu vì khi đến với Nam Giao, mục đích của anh là chinh phục như chinh phục một hành tinh lạ, như một lần lên non, xuống biển.
Vì thế “Anh yêu em” được chuyển thành “Cảm ơn em”, nhưng cảm giác êm ái dịu dàng chưa tan hết đọng lại trong giọng nói trầm ấm, quyến rũ của Phong Châu như một thứ mật ngọt khiến người nghe rung động đến thổn thức. Nam Giao quyến luyến:
− Chỉ gọi cho em khi nào anh thật khỏe nhé.
− Anh chỉ thật khỏe khi được nghe giọng nói và hôn em như thế này thôi.
− Chúc anh ngủ ngon.
Dù nhẹ dạ, cả tin, ngờ nghệch nhưng Nam Giao vẫn là người phụ nữ anh thích ngay cả khi cô để lộ nhược điểm này. Không có gì bất thường trong việc công nhận ai đó hấp dẫn và lôi cuốn. Ngay trong sai lầm của chình mình, anh vẫn là anh. Có thể sa sẩy, có thể vô tình, có thể háo thắng nhưng không vụ lợi không ác ý. Phong Châu tặc lưỡi lấp liếm, mặt trời còn có vết huống gì người trần mắt thịt như anh nhưng rõ ràng cảm giác đớn đau, ngây ngất, bàng hoàng lần đầu tiên trong đời là có thật.
Chương 25
Ads Nghỉ giờ học sau, Nam Giao vòng lối cửa hông để tránh người thanh niên hay theo cô mỗi lần tan học. Sự dai dẳng có phần táo tợn của anh làm Nam Giao ngại. Vừa rẽ qua khúc quanh đã trông thấy anh đứng ngay lối đi đang trò chuyện với ai đó, dường như trông thấy cô nhưng vờ đi. Chứng tỏ anh đoán trước hành động này. Ngượng ngùng Nam Giao quay trở lại. Băng qua hai dãy hành lang hẹp, vòng qua vườn hoa giữa sân, ngồi lẫn trong nhóm học viên, hy vọng anh ta bỏ đi.
Chuông reo, mọi người lục đục đứng lên, Nam Giao tần ngần nửa đi nửa ở. Đang cúi nhìn đồng hồ và phân vân thì bóng người lừng lững xuất hiện. Phong Châu đã vòng vèo theo cô nãy giờ, kiên nhẫn và tò mò. Nam Giao đứng yên ngay cả khi anh đến thật gần giống như sau anh vẫn còn người nào đó và cô chờ. Vẻ hờ hững của Nam Giao khiến Phong Châu bị hụt hẫng nhưng chợt nhớ cô gặp anh chỉ vài lần, không phải Anh Phong vẫn trò chuyện với cô hàng đêm.
− Bạn anh cũng học trường này hay sao?
Anh đoán cô muốn nhắc đến Linh Đan.
− À không, tôi đến có việc. Em học ở đây à?
− Vâng. Tôi được nghỉ giờ sau, đang định về.
Phong Châu hất hàm:
− Tôi đứng đằng kia, trông thấy em lòng vòng qua lại nhiều lần nên đến xem em có gặp rắc rối gì không?
Nam Giao nhìn quanh, sân trường vắng hoe, không thấy chàng thanh niên nọ, cô thở ra nhè nhẹ. Phong Châu nheo mắt:
− Đang trốn ai à?
Nam Giao lúng túng:
− À… không…
− Có cần tôi giúp không?
− Anh giúp gì?
− Ừm… tôi sẽ đưa em ra khỏi chỗ này chẳng hạn.
Bất giác, Nam Giao sờ cằm như sờ vào chiếc mặt nạ da người đang bám chặt vào mặt mình. Anh sẵn lòng chìa tay giúp đỡ Nam Giao tránh viên sỏi nhỏ trên đường nhưng dắt cô thẳng đến chiếc bẫy tinh vi chờ sẵn. Nam Giao thật sự lôi cuống Phong Châu – nếu không anh chẳng mò đến đây vào giờ này. Không chờ đến 10 giờ 30, anh còn muốn biết tất cả thời gian còn lại cô làm gì. Dù vậy Phong Châu không thiếu sự tỉnh táo, bạn bè thường bảo anh là con ghẻ của trường phái si tình, lú lẫn mà. Nam Giao đang nhìn anh, đầy vẻ ngờ vực:
− Tại sao anh giúp tôi?
− Vì tôi biết nỗi khổ của người cần sự giúp đỡ của người khác mà phải vờ như không. Nào, đi. Xe em để ở đâu?
Ngang qua người thanh niên, ánh mắt chầm chầm khiến Nam Giao đi gần anh hơn. Không bỏ lỡ cơ hội này, Phong Châu choàng tay qua vai cô, trông hờ hững đấy nhưng vè sở hữu. Phản xạ tự nhiên, Nam Giao nhích ra xa.
− Đừng bỏ tôi nhanh như thế. Hắn đã chịu thua đâu. Nếu em cho tôi rơi, hắn sẽ chụp ngay lấy em.
Theo kinh nghiệm, Phong Châu đánh giá chính xác tâm lý của người đang tiếp xúc và biết rõ mình phải dùng thái độ nào cho phù hợp. Nam Giao không thích thiết lập mối quan hệ mới nhưng dù sao cô cũng tin anh hơn chàng thanh niên tội nghiệp kia. Chẳng vội gì, nhẩn nha thế này cũng về đích. Phong Châu đề nghị:
− Tôi không đủ kiên nhẫn đi lòng vòng như em, chúng ta tìm chỗ nào ngồi xuống đi. Tôi mời em uống chút gì nhé.
Nam Giao nhìn anh. Không phải ngạc nhiên thuần túy. Dù nhẹ dạ, cả tin, ngờ nghệch nhưng cô không thiếu linh cảm – một thứ linh cảm biến phụ nữ thành rắc rối phiền phức:
− Anh đang tìm điều gì ở tôi vậy?
Phong Châu nheo mắt:
− Vậy em nghĩ tôi sẽ tìm được gì khi mời một người phụ nữ uống chút gì đó?
− Tôi không biết nhưng tôi có ấn tượng tốt về anh. Tôi không muốn thấy anh như một người đàn ông chỉ quanh quẩn mua thức uống cho phụ nữ hoặc giúp họ trốn một người đàn ông khác.
Ngã ra sau tránh cú tạt chết người của Nam Giao, Phong Châu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




