|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
chạy theo anh chỉ vì một lời nhắc suông. Không phải người quen. Một người lạ nào đấy. Phong Châu thở ra nhè nhẹ, một người lạ dễ an ủi hơn.
− Em đừng nhận vơ trách nhiệm vào mình như thế.
Mắt Nam Giao trống rỗng nhưng lời nói chắc như đinh đóng vào thân cây:
− Tôi không nhận vơ. Tôi biết anh ấy chết là vì tôi. Và anh ấy cũng biết thế. Khi lao đi tìm cái chết, tôi không biết người đến đích sẽ là anh ấy.
Như xong màn trình diễn với đất trời và hù doạ những kẻ yếu bóng vía, mưa gió lặng thinh rút lui. Nếu không có nhánh cây nằm chắn giữa đường không ai biết cơn giông vừa đi qua. Mọi người hè nhau kéo nó vào vệ đường. Chùi đôi mắt ướt, Nam Giao đứng lên − như biến thành một người khác. Phong Châu chăm chú nhìn. Cô là người có khuynh hướng khép kín và tránh việc thiết lập các mối quan hệ mới.
− Tôi phải về.
− Em không chờ cô giáo sao? Em về một mình được không? Tôi đưa em về nhé.
− Sẽ có người khác đến đón chị ấy. Giờ tôi về đây.
Không nhắc lại lời đề nghị, Phong Châu biết mình phải dè dặt khi bắt gặp ánh mắt xa lạ như cảnh cáo anh đừng đến gần.
− Em về cẩn thận nhé. Nhớ mở đèn xe.
Nam Giao nhìn sững Phong Châu. Ánh mắt ngờ ngợ như phát hiện ra điều quen thuộc nào đó. Thoáng một cái, đã trở lại bình thường. Cô không nhận ra anh. Hoàn toàn không nhận ra. Kiểu nhớ nhớ quên quên ở Nam Giao không ổn chút nào. Thật nguy hiểm khi để cô đi một mình thế này. Nam Giao tránh không nhìn thân cây nằm ở vệ đường, thẳng đuột khẳng khiu với túm lá loà xoà rũ rượi như bàn tay đứt lìa khỏi cơ thể.
− Anh đừng nói với ai chuyện vừa rồi nhé.
Phong Châu mỉm cười:
− Là bí mật của chúng ta phải không?
Cô lắc đầu:
− Đó không phải là điều bí mật gì cả. Đó là điều anh cần phải quên đi.
Kiểu nói như ra lệnh của Nam Giao, Phong Châu thấy mình bị đẩy vào con đường hẹp, như chú bò bị lùa về chuồng. Anh lắc đầu, khô khan:
− Rất tiếc, trí nhớ của tôi là thứ khó bảo nhất. Nếu tôi bảo quên đi thì nó sẽ giữ chặt lấy và ngược lại. Tốt nhất là cứ mặc nó, để nó nhớ cho đến khi nó muốn quên.
Gương mặt Phong Châu và cả giọng nói đều thản nhiên nhưng Nam Giao nhận ra vẻ phật ý của anh.
− Xin lỗi anh… − Cô lúng túng thanh minh − nếu anh biết mỗi khi nói chuyện với tôi, anh trai tôi lại bảo thích xem phim câm hơn. Vì thật thú vị khi chứng kiến cảnh những người phụ nữ mở miệng mà không phải nghe âm thanh nào cả thì chắc anh không nỡ giận tôi.
Trái với vẻ lịch sự, ân cần ban nãy, giờ người đàn ông mang gương mặt miễn cưỡng của kẻ bị ép nghe. Anh đã rất tốt thế mà cô… Nam Giao cố phân trần:
− … Chỉ vì tôi sợ chị Ca lại lo lắng và giữ tôi ở nhà. Tôi sợ cảm giác bị mọi người chú ý và chăm sóc như đứa trẻ ốm nặng. Tôi thấy mình vô dụng như người chỉ tồn tại chứ không hề sống. Tôi sợ…
Phong Châu ôn tồn ngắt lời:
− Được rồi, tôi hiểu rồi.
Cô băn khoăn:
− Anh có hiểu thật không? Anh hiểu thế nào?
− Tôi hiểu em có hàng trăm chuyện rắc rối. Dù tôi không biết chín mươi chín chuyện kia là gì nhưng tôi chắc chúng đều rắc rối cả, đúng không?
Cô cười. Nụ cười hiền lành, ngoan ngoãn của đứa trẻ được tha lỗi. Nam Giao nói thế nhưng anh nghĩ nếu được quan tâm chu đáo, đầy đủ và thật sự cô sẽ không sống và đeo đẳng mãi cái suy nghĩ tiêu cực đó. Dù là tư tưởng nhưng vật lộn với những mâu thuẫn, những suy nghĩ đúng sai cũng là chiến trường khốc liệt. Vì thế cuộc sống của cô có vẻ tàn tạ dù xôn xao nhưng là cái lao xao tội nghiệp của chiếc lá yếu ớt cô độc oằn mình trước cơn gió mạnh. Anh thấy lòng nao nao. Sao họ lại để cô thế này nhỉ?
− Em về đi kẻo muộn. Nhớ cẩn thận nhé.
− Dạ. Cảm ơn anh rất nhiều.
− À, tôi muốn chia sẻ quan điểm về phụ nữ của anh trai em. Nghe hay đấy. Nhớ chuyển lời hộ tôi đấy nhé.
Gương mặt Nam Giao thoắt biến đổi. Đôi môi rung rung như kiềm tiếng nấc. Giây phút ngắn ngủi nhưng hình như vượt sức chịu đựng của anh và không có gì có thể làm nó dịu lại. Phong Châu bối rối:
− Nếu tôi nói không đúng hoặc có điều thất lễ nào xin em bỏ qua cho tôi sự vụng về đó.
Nam Giao lắc đầu:
− Không sao − Cô cười, nụ cười rưng rưng − Tôi sẽ chuyển lời đến anh ấy.
Nụ cười đọng lại trong tâm trí và thôi thúc Phong Châu nhấc điện thoại. Anh ước ao được nghe giọng nói của cô. Nhưng…
− Xin lỗi anh. Nam Giao ngủ rồi.
Phong Châu nhìn đồng hồ. Anh vẫn gọi cô vào giờ này. Nam Giao không còn thói quen chờ hay có chuyện gì xảy ra với cô. Anh tìm lý do để huyễn hoặc mình để giấu đi cái hụt hẫng vì làm sao thói quen có thể hình thành khi sự việc chỉ lặp lại vài lần và anh bỏ cuộc. Dù thời gian không dài nhưng đủ làm nát một ước mơ chật chội trong cái bó hẹp của đầu óc hay tính toán. Im lặng của anh khiến người phụ nữ sốt ruột:
− Anh có nhắn gì không ạ? Hay anh để tên và số điện thoại lại tôi sẽ bảo Nam Giao gọi cho anh?
Phong Châu lo lắng:
− Nam Giao có khoẻ không ạ?
Hình dung thái độ khác thường của Nam Giao khi về đến nhà, Nhã Ca thấy hoang mang:
− Có chuyện gì xảy ra với Giao vậy?
Thận trọng, Phong Châu sợ phải nói thừa:
− Không có gì. Đã lâu không liên lạc với Giao nên tôi muốn hỏi thăm.
− Tôi sẽ nói với Giao là có ai gọi ạ?
Phong Châu chợt nhớ. Cô không biết rõ anh. Không biết mối liên
hệ giữa người gọi điện thoại và người gặp cô đêm nay. Với Nam Giao, đó là hai người riêng biệt và anh thấy mình từ từ tách ra. Thích nghi một cách nhanh chóng.
− Không dám làm phiền chị. Tôi xin phép gọi lại sau.
− Vâng. Chào anh.
Nhã Ca thần người suy nghĩ một lúc lâu. Nam Giao vẫn chưa thật bình thường như bề ngoài cô để mọi người nhìn thấy. Có một cuộc sống khác vẫn chảy bên dưới cuộc sống lộ thiên, âm thầm nhưng dai dẳng. Chính sự tồn tại song song đó khiến nội tâm Nam Giao phức tạp. Đàn ông thường thích phụ nữ đơn giản và không có gánh nặng. Chỉ người thật sự yêu thương và hiểu Nam Giao mới có thể chia sẻ, cảm thông.
Phong Châu trằn trọc nghĩ về người phụ nữ lạ lùng và thấy tiếc vì đã bỏ cuộc nửa chừng nhưng thật may… xem ra cơ hội vẫn còn. Nam Giao thú vị và bí ẩn so với thế giới phụ nữ nhàn nhạt mà anh biết. Lần này thì khác, Phong Châu đứng lên, anh quyết định làm lại từ đầu và sẽ đi đến đích. Cái đích của anh như người lên núi cao, xuống biển sâu với quyết tâm chinh phục. Họ không lưu lại nơi đỉnh núi hay đáy biển nhưng điều quan trọng là cảm giác chiến thắng được thoả mãn.
Một cách cao ngạo Phong Châu vạch kế hoạch và lý giải sự quan tâm mà anh dành cho Nam Giao. Có điều gì không phải khi ví cô như thế nhưng có hề gì, cái chính là anh vẫn sống vẫn hít thở vì khí trời vẫn ban cho người khôn lẫn kẻ dại. Thiên hạ khối kẻ hèn nhát, cơ hội, đểu giả vẫn sống nhăn đấy thôi. Huống gì đây chỉ là một lần lên non, xuống bể mà vì quá tự tin nên rủi ro là điều Phong Châu không hề nghĩ đến.
Chương 22
Ads Mười giờ ba mươi phút, điện thoại reo…
− Chào em. Đang làm gì vậy?
− Anh Phong hở? Tôi đang xem bộ phim khá hay trên ti vi.
− Chàng công tước xứ Chantilly phải không?
− Dạ.
Anh đã xem bộ phim này nhưng vẫn hỏi theo mạch câu chuyện. Trò chuyện với cô như giữ thăng bằng trên sợi dây căng giữa không trung. Dù khéo léo, cẩn thận nhưng không biết sẽ lộn cổ vào lúc nào.
− Em có nghĩ một kết thúc tốt đẹp, một hạnh phúc trọn vẹn không?
− Không.
− Sao vậy?
− Dù anh ta tha thứ nhưng tôi nghĩ họ khó có thể hạnh phúc.
Cô sai. Kết thúc tốt đẹp, vẹn cả đôi đường. Có lẽ sợ khán giả không hình dung hoặc không cảm nhận được hết nên những điều tốt đẹp xuất hiện hàng loạt ở cuối phim − tràn cả ra màn hình: nụ hôn nghiêng ngả trời đất, đám cưới lộng lẫy sang trọng… tưởng như đạo diễn còn cho xuất hiện thêm một mớ con đàn cháu đống để minh chứng cho hạnh phúc của đôi uyên ương. Hoặc là óc phán đoán của Nam Giao kém hoặc là cô quá bi thương. Nghiêng về khả năng thứ hai, Phong Châu cười:
− Khác với phụ nữ, đàn ông chúng tôi tha thứ có nghĩa là quên và làm lại từ đầu. Phụ nữ tha thứ có nghĩa cất kỹ và đem ra sử dụng mỗi khi cần.
Không hưởng ứng, giọng cô hoàn toàn nghiêm túc:
− Tôi đọc được nét giễu cợt trong ánh mắt khi anh ta đi đón người yêu về.
Không biết chàng diễn viên sáng sủa của kinh đô Holywood, tên được ghi trên đại lộ danh tiếng cảm thấy thế nào khi nghe lời nhận xét đầy cảm tính này. Cảm tính ấy đã nhặt được chi tiết không hợp lý so với nội dung phim và mạch logic của câu chuyện. Phong Châu nghĩ thầm, nếu cô đúng, chắc khoảnh khắc ấy anh ta đang so sánh cô diễn viên xinh đẹp với bà vợ ở nhà.
− Theo tôi, mâu thuẫn giữa họ khá đơn giản. Em không thấy đạo diễn vẫn chừa một lối đi đó sao?
− Tôi nhận ra nhưng để hai người đi vào lối đó rất gượng ép. Khác nào đạo diễn đứng đấy trừng mắt ra lệnh họ rẽ vào vậy. Mâu thuẫn giữa họ không đơn giản vì trong tình yêu có sự khinh rẻ xen vào thì khó mà tồn tại. Phim có nhiều tình huống, chi tiết được xử lý rất tinh tế nên không thể hạnh phúc trọn vẹn một cách non tay như vậy. Tôi tin với cách dẫn dắt hợp lý và khôn ngoan, ông ấy không cần một hạnh phúc gượng gạo để thỏa mãn tâm lý khán giả.
− Ông ấy – em muốn nói đến đạo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




