|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Thanh Thảo du học, cả hai vẫn duy trì mối quan hệ dù không định nghĩa được nó.
Không phải người yêu, càng không phải là bạn bè vì Phong Châu không thờ ơ với cô nhưng Linh Đan không biết chính xác khi nào anh xuất hiện hoặc biến mất. Khi cô cần anh có mặt ngay nhưng lại biến mất vào thời điểm không ngờ và đáng ngờ nhất. Anh là kẻ si tình lạ lùng: vừa bản lĩnh vừa chiều chuộng, vừa nâng niu vừa bất cần. Không ai đoán được hành động tiếp theo của Phong Châu. Ví như anh có thể cầm tay cô đi dạo trên bãi biển, nghe sóng vỗ, nói những lời yêu thương − lãng mạn, dịu dàng như đôi tình nhân mới. Cũng có thể lăn trên cát, cuộn vào nhau, cuồng nhiệt nóng bỏng như đôi tình nhân cũ.
Lần đầu tiên gặp nhau, anh đi sau cùng trong hàng dài những người rồng rắn men theo lối đi đẹp vào một khu vườn ăn trái ở ngoại ô. Linh Đan cảm giác ánh nhìn từ đôi mắt sáng như đốm lửa nhỏ vuốt ve chiếc gáy trần, vòng lưng, mái tóc khiến chúng nóng bừng như bị ánh nắng mặt trời châm chích. Vốn quen với ánh mắt đàn ông, sỗ sàng có, ngưỡng mộ có, rụt rè có và bị hớp mất hồn vía cũng có nhưng lần này chỉ thế thôi đã thấy toàn thân run rẩy. Không chấp nhận cảm giác như bị thua cuộc, Linh Đan quay phắt lại. Hành động bộc phát này hại cô. Mũi Linh Đan cách ngực anh một khoảng nhỏ. Không đủ chỗ để hơi thở bay lên nên ngột ngạt, tù túng. Không thắc mắc, không nao núng, Phong Châu đứng yên. Cuối cùng chính Linh Đan là người lùi lại. “Anh thích nhìn sau lưng người khác à?” Phong Châu cười cười “Vì không có cách nào khác. Nếu được lựa chọn, tôi thích thế này hơn”. Cái nhìn đầy ngụ ý lướt qua bộ ngực căng tròn của Linh Đan. Phần cao nhất trên cơ thể mà ban nãy do sơ ý cô đã để chạm vào người anh.
Với Phong Châu, anh vẽ tâm lý phụ nữ như người ta vẽ sơ đồ vậy. Phụ nữ nhất là phụ nữ đa cảm và ý thức rõ giá trị của mình trong mắt đàn ông thì cứ lấp lửng là tốt nhất. Hé một nửa sẽ kích thích họ tìm hiểu thêm. Ngọt quá họ sẽ ngấy, thừa mứa họ sẽ ngán. Vừa đủ để họ thấy cần thiết, xa xôi để họ mong nhớ. Vừa có vừa không để họ vừa hoang mang vừa khao khát. Như chó sói gởi nhờ chân vào hang thỏ. Chẳng mất đi đâu. Anh thấy vui vui − niềm vui của gã tiểu nhân đắc chí.
Phong Châu nhìn quanh, huýt sáo. Mắt anh dừng lại ở bó hoa được kết rất khéo. Cánh hoa màu hồng cam phơn phớt xen với lá xanh và những chùm hoa trắng li ti. Anh không chú ý đến hoa hoè nếu nó không chễm chệ trong tay gã thanh niên có vóc người to lớn ngoại khổ và cách hắn nâng niu như thể bế đứa bé mỏng manh vậy. Với chiều dài tỉ lệ nghịch, nom bó hoa như nốt ruồi khổng lồ. Hắn mỉm cười với Linh Đan. Anh đoán hắn là một trong số những giảng viên nước ngoài của trung tâm ngoại ngữ thuộc vào hàng cao cấp này. Lễ phép như cô học trò ngoan, kênh kiệu như người phụ nữ biết mình đẹp, khiêm tốn như người đứng trước bậc trưởng thượng, cô cúi đầu đáp lễ. Gương mặt hắn ngây ra vì sung sướng và cảm động. Một phần lý do nằm ở nốt ruồi khổng lồ đang đậu trên tay hắn đây. Hôm nay là ngày tôn vinh những người thầy.
Linh Đan cắt ngang ý nghĩ của anh:
− Mình đến đó đi anh. Mọi người đi cả rồi.
Cô giải thích như sợ Phong Châu từ chối:
− Cô giáo giỏi lắm. Cô chỉ nhận hai lớp ở trung tâm này thôi. Tụi em toàn là dân đi làm nên đến lớp thất thường lắm. Đang ngỏ ý mời cô dạy riêng ở nhà. Nhưng cô chưa đồng ý.
Ra thế. Đó là lý do họ mời cô giáo dự tiệc. Đầu óc thực dụng đã thương mại hoá cái ngày đạo lý đậm chất Việt Nam này. Anh nói xuôi theo ý nghĩ vừa đến trong đầu:
− Em yên tâm đi. Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền.
Linh Đan phản đối:
− Anh đừng nói thế. Có người này người khác chứ.
Phong Châu cười:
− Thì em cứ chờ xem. Anh chỉ thấy người này chưa thấy người khác bao giờ.
− Cô giáo chưa đến. Chờ một chút đi.
Gã đàn ông thông báo bằng giọng ngang ngang đầy vẻ bất mãn và gây hấn cộng thêm gương mặt của vị quân vương bị truất phế. Ánh mắt của hắn mách với Phong Châu chính anh là kẻ soán ngôi. Gã to lớn dềnh dàng như con voi − Phong Châu cười thầm − xưa nay trăm voi còn không được bát xáo nữa là. Như người nhàn tản nhất trên đời, một cách trêu ngươi anh uể oải ngồi xuống, nhìn quanh − mặc xác đôi mắt hằn học, ganh tỵ đang chiếu vào mình. Phong Châu ghét nhất là loại đàn ông không có chí khí, quen đánh giá mức độ thành công của những người đàn ông khác bằng người đàn bà bên cạnh họ.
Phòng rộng, ấm cúng. Dàn karaoké choán một góc. Học trò khá đông, chia thành nhiều nhóm rì rầm to nhỏ. Vài cô mang điện thoại ra bấm bấm thỉnh thoảng cười rinh rích. Linh Đan huyên thuyên vừa kể chuyện vừa hỏi han như thể cô là người có lỗi trong việc anh phải chờ đợi. Như đứa trẻ cố lấy lòng người lớn, không nhận ra thái độ trầm mặc báo hiệu người nghe đã nạp đủ thông tin. Phong Châu nhìn đồng hồ và nghĩ xem làm thế nào để thoát khỏi cái chỗ đáng chán này thì cửa bật mở. Người phục vụ mở rộng cửa, một phụ nữ dáng khập khiễng bước vào.
− Xin lỗi để các bạn phải chờ − Chị giải thích phần gót chân băng kín − Tôi bị bất ngờ vào phút chót. Phải nhờ người nhà đưa đến nên muộn thế này.
− Ôi! Cô có sao không?
Những lời cám thán tuôn ra như suối. Người thanh niên ngồi trong góc nhanh nhạy bước ra:
− Mời người nhà của cô vào trong này luôn đi ạ.
Nhã Ca nhìn ra sau, Nam Giao vẫn còn đứng ngoài cửa.
− Vào đi Giao. Đây là em gái tôi − Nam Giao cảm ơn các bạn đã có lời mời. Chúng tôi xin phép ngồi với các bạn một lúc thôi.
Cô gái khẽ cúi chào. Mái tóc dày đổ xuống che nửa gương mặt. Linh Đan thường rũ rũ hoặc dùng tay xốc xốc để mái tóc bồng lên. Cô gái này vén lọn tóc ra sau tai, cử chỉ dịu dàng, nâng niu. Chiếc miệng rất xinh nhưng nụ cười rưng rưng buồn. Phong Châu nhanh chóng xếp cô vào loại phụ nữ có khả năng lôi cuốn người khác không phải vì nhan sắc. Điểm đặc biệt khiêu khích đàn ông là ánh mắt nhìn nhưng không có gì lưu lại trong cái thăm thẳm ấy. Chàng thanh niên nhanh nhạy ban nãy lại nhanh nhạy sắp chỗ cho mọi người và cả cô gái. Nam Giao ngoan ngoãn ngồi xuống. Dáng thụ động như quen chờ người khác chỉ bảo mình làm thế nào. Chẳng đợi đến khi gã thanh niên ngồi xuống, chỉ thoáng nhìn Phong Châu đã nhận ra ngay cái trò tiểu xảo. Chỗ hắn ngay cạnh cô gái.
Nam Giao ngồi sâu vào ghế, tách mình ra khỏi những người chung quanh như đã quen sống trong thế giới bưng bít, biệt lập. Hai bàn tay xoắn vào nhau như cố kiềm chế hay có điều gì bồn chồn bất an. Một tia sáng nhỏ từ ngọn đèn chùm lấp lánh trên trần rơi vào mắt Nam Giao. Đôi mắt buồn như thảng thốt như tiếc nuối điều gì vừa vụt qua tay. Trông rất quen… Dáng mảnh mai khiến Phong Châu ngờ ngợ.
Không ai nhận ra anh không rời mắt khỏi Nam Giao từ khi cô bước vào, kể cả chính cô. Phong Châu biết cách quan sát, theo dõi diễn biến tâm trạng của người khác vừa kín đáo vừa công khai vừa không bị xem là xâm phạm vào thế giới riêng tư hay khiếm nhã. Dáng vẻ lạ lùng của cô gái khiến Phong Châu nảy ra ý tưởng triết lý về cuộc đời. Đó là, đời không o ép hay xô đẩy ai nhưng những kẻ khác người dị thường thường tìm đến một góc nào đó để tự cô lập mình.
Vào thời điểm không ngờ nhất, Phong Châu cảm nhận có điều gì đó dâng lên từ đáy lòng, vẫn chôn sâu ở đó, chứ không phải từ sự lãng quên. Thật lạ lùng. Anh từ từ ngồi thẳng dậy khi nhận ra đây là cô gái điên muốn chứng tỏ mình… điên hôm nọ. Hôm nay trông Nam Giao điềm tĩnh hơn, thần sắc hơn nhưng tiết đâu đây lại là một gương mặt điên khác của cô.
Tự tin như người biết bí mật của người khác, dựa lưng vào ghế Phong Châu khoan khoái nghĩ xem cô sẽ phản ứng thế nào khi thấy anh ở đây. Chà, có vồ lấy và tíu tít như hôm nọ không nhỉ? Linh Đan hơi lùi về sau, ghếch gương mặt thanh tú lên vai anh. Phong Châu nghe hơi thở và mái tóc của cô cọ nhè nhẹ vào cổ. Thức ăn dọn ra. Mọi người ăn, uống, hát và trò chuyện. Nam Giao từ tốn đáp lễ hành động săn đón vồ vập của gã thanh niên bên cạnh như khẳng định với cả thế giới cô thuộc về hắn vậy.
Anh nằm xuống không bạn bè, không có ai. Không có ai đợi chờ, không có ai đời đời ru anh ngủ vùi… Anh nằm xuống như một lần vào viễn du. Đứa con xưa đã tìm về nhà. Đất ôm anh đưa về cội nguồn… Không phải giọt sáng rơi vào mắt. Hạt nước lớn ứa ra rồi từ từ chảy trên đôi má cô gái khiến Phong Châu rung động đến tận tâm can. Thầm lặng và chịu đựng, anh chắc cô khóc vì những hồi ức buồn, không phải vì cái dễ chạnh lòng hay thương vay khóc mướn kiểu phụ nữ.
Bị thôi thúc bởi cảm giác muốn chia sẻ kỳ lạ, Phong Châu giữ cho mắt nhìn thẳng để Nam Giao nhận ra anh đang nhìn cô. Nam Giao kín đáo chùi mắt và đáp lại cái nhìn của anh. Không có sự dối trá nào trong đôi mắt ướt: cô không hề nhận ra anh. Phớt lờ lòng tự phụ, cao ngạo bị xúc xiểm, Phong Châu gật đầu nhè nhẹ tỏ ý an ủi. Nam Giao ngần ngừ như bên cạnh hay sau lưng cô còn có người nào đấy xứng đáng được anh để mắt đến vậy. Cuối cùng cô cũng đáp lại anh, hơi ngượng ngập một chút pha thêm vẻ từ tốn như đáp lễ gã thanh niên non tay ngồi cạnh. Phong Châu thấy phật ý nhưng không sao, thủ tướng Winston Churchill − nhân vật trứ danh trong lịch sử đã chẳng nói “Không có gì trên đời này làm cho ta hứng khởi hơn là lúc ta nhắm bắn nhưng đạn lại trượt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




