watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:58 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11861 Lượt

Tầm nhìn nơi đó rõ nhất đó. Ngồi trên thuyền, mặc kệ là phía Đông hay phía Tây, mọi thứ đều có thể nhìn rất rõ”. Hơn nữa người trên thuyền không ở trong khoang thuyền, rất kín đáo.
“Tốt tốt, ta muốn đi! ta muốn đi!” Nam Cung xuân yến còn không kịp trả lời, Nam Cung xuân hoa đã tí tởn đáp ứng không thèm cân nhắc. Chỉ cần có thể ở cùng mỹ nhân, kêu nàng trèo lên núi rơi xuống nồi nàng cũng chịu.
Nam Cung xuân yến bất đắc dĩ thở dài. Nha đầu kia, bệnh mê gái lại phát tác. Chỉ cần nhìn thấy một khuôn mặt đẹp, bất luận nam nữ, nàng đều phải nhìn chằm chằm người ta, săm soi người ta đến thủng da mặt vẫn chưa thôi, dọa cho người ta chạy chối chết cũng không bỏ qua.
“Đã như vậy, tỷ muội tiểu nữ cung kính không bằng tuân mệnh .” Nàng lôi kéo Nam Cung xuân hoa chỉ lo chảy nước miếng nhún eo làm lễ cám ơn bọn họ.
Có thể không đáp ứng sao? Chỉ là một Nam Cung xuân hoa nàng đã mệt mỏi ứng phó rồi. Nói lại, nàng cũng không phải thật
mãnh nam của nànga!
31
Hắc – Bạch Vô Thường.
Trong thuyền hoa hai tầng quả thật tầm nhìn rất tốt, cảnh ven hồ hết thảy đều thu vào mắt.
Thân thể Nam Cung xuân yến ở thời cổ đại không phải chịu chín năm mài đũng quần trên ghế nhà trường, lại thêm ba năm trụng học bốn năm đại học, chưa kể học các lớp abc điên cuồng khác, nên thị lực vẫn rất tốt, nhìn xa không thành vấn đề.
Vương Đạc, Lâm Văn hai lão giả đã sớm ngồi tại vị trí chủ tọa, Vô Song ngồi duyên dáng một bên, Xuân Yến cũng chọn bên góc phía Tây mà ngồi ngắm mãnh nam cho dễ, còn Xuân Hoa, Vô Song ở đâu thì nàng bám đuôi ở đó, cặp mắt hổ đói không buông tha một milimet vuông nào trên thân thể người đẹp.
Vô song gượng ngồi thẳng, bị sắc lang săm soi đến chảy cả nước miếng bên cạnh, nàng khó chịu vô cùng, nhưng không dám hé răng nửa lời, mồ hôi lạnh ứa ra đâm người, cắn răng sống không bằng chết, trong lòng vẫn tự ai tự oán tự hối hận không hiểu mình có làm sao không mà lại lên cơn điên chạy tới can dự vào chuyện không đâu. Rõ ràng các nàng có thể tự mình giải quyêt mà! Mình lại bon chen ra mặt, chẳng những không có tác dụng gì, lại còn tự lao đầu vào hố. Dại! !
Thuyền công nhổ neo, thuyền hoa dập dờn lay động trên mặt nước nhẹ nhàng uyển chuyển như làn sóng muôn màu sắc
Tỷ thí đã bắt đầu từ sớm, những người muốn tham gia đến giờ vẫn cuồn cuộn đổ tới.
Nam Cung xuân yến nhìn một vùng đen đặc đầu người, không khỏi nhớ lại cảnh khi đi thi vào cao đẳng.
Ai, “hiện đại”… một ký ức đã quá xa xôi…
Bây giờ đang ở vòng loại, mọi người trình diện rút thăm chia tổ, đầu tiên là bên trong các tổ đấu với nhau, sau đó mỗi tổ chọn ra hai người thắng cuộc vào vòng trong, phân ra tam giáp. Tỷ văn tỷ võ đều như nhau.
Phía tây đông nghìn nghịt toàn người là người, đánh nhau bụp chát thành một bãi, không thể nhận ra ai với ai, cũng chẳng nhìn rõ ai thắng ai thua, xem một lúc Xuân Yến mỏi cả mắt, chán bỏ, chờ chốc nữa vào vòng trong rồi xem.
Quay lại vẫn thấy Xuân Hoa còn ngồi mê đắm nhìn chọc chọc vào Vô Song khiến cho nàng tái cả mặt.
Xuân Yến đành mạnh tay kéo đầu muội muội sang, cúi xuống nhắc nhỏ: “Muội muội, đừng có nhìn chằm chằm vào người ta như thế, làm người ta mất tự nhiên. Xem dưới kia kìa. Đừng quên mục đích hôm nay muội dến đây!”
“Ai nha!” Nam Cung xuân hoa vỗ đầu, giật mình nói,“Tỷ không nói, ta thiếu chút nữa quên. Tới xem mỹ nữ.”
Nam Cung xuân yến không nói gì. Gặp phải sắc lang quên cả trời này!
Cuối cùng Xuân Hoa cũng tìm được thần hồn của mình, rới ánh mắt tham lam khỏi Vô Song. Nàng quay lại nhìn Xuân Yến ánh mắt tràn ngập cảm kích, nhưng lại bắt gặp Xuân Yến lại đang nhìn nhìn ngực mình đầy thâm ý, cười thần bí.
Khuôn mặt đẹp đến hoàn mỹ của Vô Song giờ càng cứng ngắc thiếu tự nhiên, đành quay đi coi như không biết, không dám nhìn tỷ muội các nàng thêm.
Nam Cung xuân yến nhún nhún vai, quay đầu lại phóng tầm mắt laze tiếp tục tìm mãnh nam.
Ống tay áo của nàng bỗng bị kéo giật giật.
Quay lại, nàng thấy Xuân Hoa đang nhăn nhó khó chịu.
“Làm sao vậy?” Nàng thấp giọng hỏi.
Nam Cung xuân hoa chỉa chỉa cách đó không xa, rầu rĩ nói:“Bạch vô thường.”
Nhìn theo hướng nàng chỉ, Xuân Yến quả thực nhìn thây ở phía Đông có một góc tập trung đông nghìn nghịt một đám người vây quanh một vài tên tài tử trẻ tuổi tiêu diêu đứng giữa, trong đó có một gã mặc cẩm bào trắng miệng nở nụ cười. Chính là người cách đây hơn một tháng bị các nàng chơi khăm ở quán trà – Bạch Vô Thường.
“Hai cô nương cũng biết Hàn nhị công tử sao?” Vương Đạc chú ý thấy phản ứng của các nàng, quay sang cười dài.
“Hàn nhị công tử?” Nam Cung xuân yến nháy mắt mấy cái, liếc mắt thấy sắc mặt Nam Cung Xuân Hoa cũng như vừa bị nhúng nước.
Nhị…… Lại là hàng thứ hai . Vừa tiễn bước vợ chồng Nhị thiếu gia nhà họ Cố, lại nghênh đón nhị công tử nhà họ Hàn. Hoa Hoa nhà nàng hình như có duyên với chữ “nhị” !!!
“Chính là vị công tử áo trắng các cô vừa chỉ a!” Vương đạc kiên nhẫn giải thích,“Hắn là con thứ hai của viện chưởng Hàn Lâm viện học sĩ Hàn Vũ, từ nhỏ đã đọc đủ tứ thư ngũ kinh, lại có tài thi họa, làm người rất khiên tốn lễ phép, mười lăm tuổi đã là đệ nhất tài tử của Phượng Tường ta, là người trong mộng của không biết bao nhiêu tiểu thư khuê các”. Xem ra, lão cũng cho các nàng là một trong số những cô tiểu thư ấy!
“Phải không?” Nam Cung xuân yến cười.
Nam Cung xuân hoa tức giận khí nóng sắp xì ra từ hai lỗ tai – người này mà là đệ nhất tài tử? Lại có rất nhiều người theo đuổi? Mắt mọi người bị sao vậy?
“Xem chừng, hôm nay mượn văn tầm hữu, Hàn nhị công tử hẳn là đứng hạng nhất rồi.” Vương Đạc liếc nhìn xuống dưới, lại nhìn lão bằng hữu: “Lâm Văn, ông nói xem”
Lâm Vẫn như tảng đá ngàn năm, chỉ chậm rãi gật đầu, cổ họng rung khẽ một tiếng nhỏ “Ừ!”
“Cái gì chứ? Người như hắn mà cũng xứng sao?” Nam Cung xuân hoa nhịn không được , đứng lên hét lớn. Nhưng mới phun ra được mấy lời, đã bị tỷ tỷ bịt miệng kéo lại, ấn xuống ghế.
Ngồi yên cho ta! Tỷ tỷ ta còn muốn xem mãnh nam! Xuân yến lừ mắt.
Nam Cung xuân hoa ô ô kêu mấy tiếng không ai nghe rõ, không gạt được bàn tay tỷ tỷ đang bụm chặt miệng, cuối cùng phẫn nộ chịu ngồi im.
Buông tay ra, Xuân Yến mới nhận thấy ba vị đại nhân vật đều tròn mắt nhìn các nàng.
Nam Cung xuân yến xấu hổ cười cười, ngượng ngùng nói:“Ngượng quá, hơn một tháng trước tỷ muội chúng ta từng gặp Hàn nhị công tử một lần, đã xảy ra một vài chuyện không hay lắm. Hôm nay tái kiến, xá muội nhất thời nhớ lại, có chút kích động, mong ba vị thứ lỗi.”
“Phải không? Hàn nhị công tao nhã nhất Phượng Tường, ta còn chưa từng nghe nói hắn tức giận với ai đâu!” Vô song bỡn cợt nhìn nàng, trêu chọc nói.
Đó là bởi vì mọi người đều bị hắn giở mặt nạ lừa đó thôi. Nam Cung xuân yến thầm nghĩ trong lòng.
“Thật không?” Nàng cười nhẹ,“Có lẽ là hiểu lầm, thôi cho qua đi.”
Ý tại ngôn ngoại, ta không muốn nói thêm gì

Trang: [<] 1, 55, 56, [57] ,58,59 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT