watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:58 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11860 Lượt

đi nữa, mọi người cũng đừng có nói gì thêm.
Mọi người ở đây người đều thông minh, không ai nói thêm câu nào, ý nhị rời ánh mắt khỏi đám văn nhân quay sang phía Tây.
Nam Cung xuân yến lúc này mới phát hiện, nói chuyện một lúc, tỷ võ bên này cũng đã xong vòng loại, bắt đầu vào vònghai.
Giữa đài tỷ võ, một gã hắc y nam tử cao lớn đang đánh với một gã khôi ngô áo đỏ bạc đến hồi quyết liệt.
Nam Cung xuân yến không biết tì gì về võ công, cũng không hiểu được như thế nào là thắng là thua, nàng chỉ tìm người vừa mắt. Dù sao hôm nay nàng đến đây cũng đâu phải để xem người ta vung quyền múa cước!!!
Nam Cung xuân hoa đột nhiên lại mon men đến gần giật ống tay tỷ tỷ, nhắc nhỏ: “Tiểu Yến tử, là Hắc Vô Thường!”.
“Ta biết .” Nam Cung xuân yến thấp giọng trả lời.
“Hóa ra công phu của hắn cũng không tệ lắm!” xuân hoa tán thưởng.
Mấy câu trao đổi khẽ của các nàng không tránh được thính giác tinh tường của Vương Đạc vốn là con nhà võ, ông quay đầu cười “Hắc Vô Thường mà hai người nói chính là con của thống lĩnh ngũ doanh đề đốc cửu môn Tiết Nghĩa – Tiết Phóng. Tiết công tử từ nhỏ theo cha học võ, năm Tiết thống lĩnh đem quân nam chinh bắc chiến, hắn cũng đi theo. Luyện thành một thân võ nghệ cao cường, đến nay còn chưa có ai thắng hắn!”
“Phải không phải không?” là đệ nhất dũng sĩ Phượng Hoàng thành? Xuân Yến kích động giọng nói cũng run run.
Không hổ là nàng, liếc mắt một cái liền trúng ngay kỳ tài!!
“Theo lão phu đoán, võ cử năm nay hẳn hắn chiếm bảng vàng.” – Vương Đạc vuốt chòm râu, nghiêng đầu xem cuộc chiến tám phần khẳng định nói,“Hắn là Lạp Phu, có tư chất tốt khó tìm, lại nhiều năm khắc khổ tập luyện. Nếu để cho ta dùng, hẳn rât được việc!”
“Nga.” Nam Cung xuân yến không có tâm tư nghe lão nói nữa, tâm trí chỉ còn một ý nghĩ là đi tìm thân hình uy dũng mà tiêu sái cách đó không xa.
Đấu đàn
Từng…
Tiếng đàn tao nhã ngân vang phiêu đãng cùng làn sóng trên mặt hồ, làm bạn với mây trời nước xanh, ngập tràn cảnh đẹp ý vui.
Không biết từ khi nào, tổ thi văn đầu tiên đã cử ra tam giáp, bài danh thứ nhất chính là vị công tử có diễm phúc được Nam Cung Xuân Hoa nãy giờ lẩm bẩm cầu nguyện cho trượt – Bạch Vô Thường.
Ài, Thượng Đế quả là quá bận rộn!
“Hàn nhị công tử từng bái làm môn hạ của đệ nhất lục vũ nhạc công học chơi đàn mười năm. Hôm nay muốn hiến nghệ, mọi người đừng từ chối!” Vô Song ghé tai hai nàng thầm thì. Chú ý nghe, Xuân Yến không thể không thừa nhận gã Bạch Vô Thường này cái gì cũng giỏi, cái gì cũng nhất (giống quả mít hihi). Lên bổng xuống trầm, mỗi thanh âm đều tuyệt hảo, nghe hắn đàn thật quá cưng chiều lỗ tai, rất thư giãn.
Nhưng, vốn không hiểu không biết tí gì về âm nhạc, lại thêm đã sớm liệt Hàn gia nhị công tử vào danh sách đen, cứ ứng với cừu nhân mà đối đãi, nên trong mắt Xuân Hoa, mặc kệ mọi người nói gì nghĩ gì tâng bốc ca ngợi hắn ra sao, nàng chỉ có một lời “Chán!” – Nghe hắn đàn thà chọc thủng lỗ tai cho xong!!!
Nàng ghé người kéo tay nhăn nhó nói thầm vào tai tỷ tỷ: “Tiểu Yến tử, ta không muốn nghe hắn đàn đâu”.
“A?” Nam Cung xuân yến nghe qua đã giật giật, không yên lòng nói,“Ngươi đừng nói là sẽ chạy lại đập đàn của hắn chứ???”
“Làm sao làm thế được? Ta làm thế không bị một đám người bu lại đánh cho mới lạ!”nàng gãi đầu.
“Thế ngươi định làm gì?” Xuân Yến nghe em gái nói cũng hết hồn.
“Không phải tỷ tỷ có lắm trò hay lắm sao?” hai mắt Xuân hoa sáng rực như sao nhìn nàng.
“Lắm trò hay? Cái gì mà lắm trò hay..?” nàng trừng mắt.
“Ý ngươi nói….” Chợt lắc đầu,“Hoa hoa, như vậy không tốt lắm đâu? Hắn chơi đàn thật sự hay mà”
“Cái gì mà hay với không tốt? Chẳng lẽ ngươi đã quên lần đó hắn nói gì với chúng ta sao? Chẳng lẽ ngươi cho rằng, một cái vỏ chuối và một cú vồ ếch là có thể giải quyết hết thảy vấn đề sao?” Nam Cung xuân hoa khó nén tức giận nói. Nàng xem người kia không vừa mắt!
Quên làm sao được! Nhớ tới ba chữ thối từ miệng hắn phun ra, bao nhiêu hảo cảm tốt tâm của Xuân Yến cũng tiêu mất, cũng muốn ngả ngả lòng theo cô em gái.
Chính xác! Loại đàn ông cuồng ngạo tự đại này, phải giết chết hắn! Một cái vỏ chuối không thể đủ hả giận!!!
Nhưng…
Quay quay nhìn bốn phía, nàng ỉu xìu “Chúng ta làm gì có cái gì…”
“Chuyện này còn không dễ sao?” Xuân Hoa cười tươi roi rói hỏi Vô Song: “Vô Song cô nương, xin hỏi cô có đàn tỳ bà không?”
“Tỳ bà?” Hai người này hỏi đàn tỳ bà làm gì không biết? Nãy giờ vẫn vểnh tai nghe lén hai nàng thầm thì to nhỏ, nàng khó hiểu hỏi lại.
Hai nàng to nhỏ một hồi, có nhắc gì đến hai chữ “tỳ bà” đâu????
“Tỷ tỷ của ta thấy nơi này phong cảnh diễm tình, lại nghe tiếng đàn du dương, cũng nhất thời cao hứng, có tâm muốn khảy một bản, ý muốn cùng Hàn công tử luận đàn.” Nam Cung xuân hoa cười nói dối lưu loát.
“Cầm nghệ của Hàn nhị công tử ngay cả lục vũ tiên sinhcũng khen hết lời, một con nhóc vài tuổi đầu như nàng có thể cùng người ta luận đàn sao?” Nãy giờ ngồi im không nói được một lời, Lâm Văn bỗng nhiên mở miệng, ngạo nghễ cậy tài liếc các nàng một cái đầy khinh miệt.
Nam Cung xuân hoa bất mãn trừng mắt:“Ngươi quản chúng ta!”
“Hoa hoa.” Nam Cung xuân yến ấn ấn tay nàng, cười với lâm văn,“Lâm học sĩ, chúng ta cũng không muốn ganh đua cao thấp gì với hàn nhị công tử, chỉ là đồng tâm yêu thích âm luật, muốn trao đổi một chút thôi” – Không phải, và cũng không thèm ganh đua cao thấp, chỉ là một trò đùa dai! Cho các người tức chết đi!
Lãm lão giả chỉ hừ lạnh, hờ hững lờ các nàng đi.
Sắc mặt Xuân Yến thoáng trầm xuống, nhanh chóng khôi phục lại vẻ tươi cười “Vô Song cô nương, xin hỏi cô có tàn tỳ bà không?”
Vốn nàng cũng muốn tha cho gã Bạch Vô Thường kia một đường sống, nhưng nghe lão bất tử này khinh thường mình, hùng tâm tráng trí lại nổi lên, con quỷ con đã bị khiêu khích! Chờ đó, xem lão nương chỉnh cho các ngươi á khẩu!
Vô song không biết lòng nàng, chỉ khẽ khép mi mắt dịu dàng thùy mị “Ở đây ta không có tỳ bàm nhưng có thể đi mượn. Ta nhớ Lý Tiểu Ngọc rất yêu tỳ bà, nàng hôm nay cũng đem đàn tới đây”.
Khẽ chống bàn uyển chuyển đứng dậy, nàng quay sang một thiếu niên bên cạnh phân phó: “Đi tìm tiểu ngọc, nói ta muốn mượn tỳ bà của nàng một chút.”
Chỉ lát sau, thiếu niên đã quay lại ôm theo cây đàn tỳ bà, sau hắn còn đi theo một cô nương xinh đẹp nhưng sắc mặt không tốt lắm.
Xuân Yến đón lấy cây đàn, ngắm nghía đánh giá, nhíu mày, không nói một lời.
“Sao thế?” xuân hoa sôt ruột hỏi.
“Thường phẩm!” Nàng chỉthủng thẳng thản nhiên buông hai tiếng, lại ngồi xuống chuẩn bị đàn.
“Ngươi nói cái gì!?” Cô nương xinh đẹp đằng sau thiếu niên ban nãy sắc mặt vốn đã không vui lắm, nghe hai từ này, lại

Trang: [<] 1, 56, 57, [58] ,59,60 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT