watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:58 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11863 Lượt

đùa óc vãng vất vẫn mơ hồ không hiểu có chuyện gì xảy ra. Hoa Hoa hảo muội muội vỗ vai tỷ tỷ đầy chia sẻ :
-Tiểu Yến tử, chúc mừng tỉ. Một khúc thành danh!
-Cái… Ôi! Nàng thất thanh hét lên. Chuyện gì thế này… vừa rồi chỉ là phát tiết cục tức trong lòng, đàn một đoạn trong “Thập diện mai phục”, ai ngờ đàn xong lại ra thế này…”
-Chẳng hay vị công tử trên thuyền đã tấu lên khúc nhạc ấy, có thể bước ra hội kiến?
Phía dưới đã có người hướng vào hoa thuyền lớn tiếng đề nghị. Lời này được rất nhiều người hưởng ứng. Khuôn mặt thanh tú của Xuân Yến trắng bệch. Hoa Hoa kéo tay áo nàng thấp giọng:
-Tiểu Yến tử, tỷ có muốn ra không?
-Cô nương, thu ta làm đồ đệ đi… Vô Song và Tiểu Ngọc vẫn kiên nhẫn không từ ôm hai chân nàng mà kèo nài.
Nhưng lúc này làm sao nàng còn tam trí mà nghe chứ. Quay trái quay phải, hai mắt thẫn thờ luống cuống, hết nhìn trái lại nhìn phải, quay phải lại quay trái. Đột nhiên nàng nhảy dựng lên, giật hai chân khỏi vòng tay của hai fan hâm mộ, dúi trả đàn vào tay Tiểu Ngọc, tay kia tóm lấy tay Hoa Hoa mà kéo:
-Hoa Hoa, Chạy mau!
Cái ôm bất ngờ.
-Hoàng Thượng, nhanh lên, nhanh lên! Đã nói với người đến tám trăm lần là đi sớm một chút, người còn lề mề đến tận bây giờ. Giờ thì đấu võ chắc chắn là đã xong rồi!
Một tay lôi tay kéo ống tay áo Phượng Dật, miệng Lý Ti Thần càu nhàu cằn nhằn không ngớt nhưng vẫn cắm cổ chạy như điên. Hoàng thượng đáng thương gian nan lật đật chạy theo không kịp, vẫn cố thở hổn hển giải thích với gã thần tử mới mắng mình:
-Biết làm sao được, trẫm phải gặp thái hậu xong mới có thể đi. Ả mà biết ta tự xuất cung, không biết sẽ dùng lăng trì hay tùng xẻo để xử trẫm! Lần trước bất đắc dĩ ta phải nhận với ả là đã tự tiện xuất cung để dẫn về Vô Song, ngươi không nhìn mặt ả lúc đó thì không biết!
-Thái hậu, Thái hậu. Người sợ Thái hậu đến sắp tè ra quần rồi. – Lý Ti Thần rất khoái chí chọc ngoáy vào nỗi đau của Phượng Dật. Hoàng Thương tôn nghiêm chỉ liếc hắn một cái – Người không biết sợ sao?
-… Lý Ti Thần im re không dám nói chỉ cắm cổ chạy, nửa ngày mới không tình không nguyện nhổ ra một chứ “Sợ!”
Đắc ý cái gì chứ? Hai người bọn họ bên tám lạng bên nửa cân, hắn có tư cách gì mà cười? Phượng Dật trừng mắt nhìn Ti Thần. Chạy thêm mấy bước nữa đã có thể thấy bóng người tụ tập ven hồ nhìn cái gì đó, hai người mới thôi đấu khẩu, thong thả tiêu sái đi tới.
Một làn gió mát rượi mang theo hơi nước trong trẻo thổi tới, mang cả tiếng đàn du dương đưa vào tai.
-Hoàng Thượng, người nghe, có người đang đàn! Lý Ti Thần hưng phấn reo với Phượng Dật.
Hắn chỉ mỉm cười gật đầu, thản nhiên: “Khúc nhạc chậm rãi thong thả điểm nhiên, ủy quyển lưu sướng, vô cùng hợp cảnh, làm cho người nghe cảm thấy sảng khoái dễ chịu. Chắc chắn người đang đàn kĩ nghệ rất giỏi!
-Có điều… nghiêng tai nghe một chút, hắn nhíu mày – Nghe âm luật không ổn định, cảm xúc không hề tĩnh, người này có tâm sự gì chăng? Còn đang thần người thẩm âm, một tiếng không thể gọi là tiếng đàn lanh lảnh xé gió xé tai mà đến, như Thạch Phá Thiên Kinh làm hắn bị sốc nặng.
-Cái gì thế? Là ai vậy? Dọa người à? – vỗ vỗ ngực xoa xoa tai, Phượng Dật bất mãn tức giận.
Còn chưa định thần lại được, lại là một âm thanh khác xé gió lao đến, nhưng lại là một tràng tuyệt khúc kích động lòng người, chạm tới tận tim.
Phu thuyền bất giác ngưng tay chèo, để mặc con thuyền bồng bềnh trên mặt nước. Hội thi thơ cạnh đó cũng dừng tiếng thơ, hội thi võ bên kia cũng ngưng quyền cước. Tiết công tử tạm rời đối thủ, Hàn công tử cũng thôi tiếng đàn. Tất cả đều im lặng đến thở cũng không dám thở mạnh, lắng nghe tiếng đàn lạ, dần dần đã lạc vào bể âm thanh lúc nào không hay. Ven hồ vốn ồn ào náo nhiệt bỗng chìm trong tĩnh lặng khôn cùng, giữa đất trời bao la chỉ còn tiếng đàn khi thưa khi trào thấm đẫm vào lòng người.
Ngẩn ngơ mê đắm, khúc nhạc kết thúc lúc nào không hay, để lại ven hồ chỉ còn lại một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ.
Mãi một hồi sau, xa xa có tiếng vỗ tay hoan hô, như làn sóng lan tỏa, nháy mắt khắp nơi vang dậy trời tiếng vỗ tay reo hò.
Hai người Phượng Dật cũng dần dần tìm lại được hồn vía.
Hít thật sâu mấy hơi, Lý Ti Thần vỗ ngực, kích động: “Mẹ ơi, quá lợi hại! Không biết người chơi đàn là ai? Bội phục Bội phục!”
Phương Dật lại im lặng đăm chiêu nhìn về phía hoa thuyền, chậm rãi nói: “Thương kính có lực, trịch địa có thanh (??) so với những bản đàn đều đều như nước chảy rất tương phản. Hơn nữa lại nhằm đúng lúc đàn kia đang khảy để đàn. Cố ý khiêu khích đây mà. – ngừng một chút, hắn lại tiếp – Nhưng không thể không nói, khúc đàn tráng lệ hào hùng, làm cho nhiệt huyết người nghe cũng sôi trào, so ra, người chơi đàn mới thật là anh hùng, hùng tâm hoài thiên hạ. Nếu có hắn bên cạnh, nhất định sẽ giúp ta bình định giang sơn thiên thu vạn đại.
-Nói rất đúng! – Lý Ti Thần tán thành – Như chúng ta là người vô tâm nghe thấy còn sôi sùng sục, nói gì đến bậc trung nhân!
-Qua đó xem thế nào! Người đó là ai? Trẫm phải gặp hắn. Cho dù dùng bất cứ biện pháp gì cũng phải đem hắn về bên cạnh. – Nói một lời như đinh đóng cột, Phượng Dật quả quyết cất bước tiến về phía hoathuyền.
-Hoàng thượng. Từ từ. Thần cũng muốn đi! – Ti Thần kêu oai oái chạy theo sau.
Mới đi được vài bước, một cơn gió màu vàng đã lao tới.
-Hoàng thượng, cẩn thận! Lý Ti Thần kêu to, nhưng đã quá muộn. Một sắc vàng thơm dịu dàng đúng lúc hắn kêu lên thì rơi mạnh vào lồng ngực Phượng Dật. Theo phản xạ hắn trụ chân vòng tay giữ lấy eo người đẹp, ôm lấy nàng, hai người lảo đảo về sau mấy bước mới đứng vững.
Làn hương nhàn nhạt e ấp làm cho thần trí hắn lơ lửng mất vài giây.
-A. thực xin lỗi. Xin lỗi. Ngươi không sao chứ? Ta không làm đau ngươi chứ? Dừng lại được rồi, cô nương mới lao đầu vào ngực hắn mới vội vàng vừa hỏi vừa chui ra khỏi lòng cái phanh bất ngờ, hé ra khuôn mặt xinh đẹp.
Trái Đất như ngừng quay.
Đôi mắt sáng ngời của cô nương chăm chú nhìn khuôn mặt anh tuấn của Phượng Dật, tròn to kinh ngạc. Mãi sau mới có thể há được miệng, nhưng lại cứng ngắc, đôi môi anh đào há hốc tròn vo không thể khép lại.
Phượng Dật cũng diễn ra một vẻ mặt đến chết cũng không thể tin trước dung nhan trước mặt. Kinh ngạc cứng người. Hai tay vẫn giữ nguyên vòng ôm đóng thành băng.
Cô nương áo lam đằng sau cùng Lý Ti Thần thấy cảnh hai người trân trân nhìn nhau không chớp mắt, im im không nói gì.
Trên bãi cỏ, chim nhỏ ca hát, gió xuân thổi mát, mặt trời ấm áp.
-Đây này. Các nàng ở đây! – Đột nhiên từ sau lưng tiếng Vô Song lanh lảnh lao tới.
Cô gái trong lòng Phượng Dật bỗng giật mình quay lại thấy một đám người đang rầm rập đuổi đến, sắc mặt đại biến rụt nhanh hai tay đẩy mạnh Phượng Dật không chút phòng bị, quay lại kéo tay cô gái áo lam:
-Hoa Hoa. Chạy!
Dứt lời, lại lao đầu cắm cổ chạy như điên, còn nhanh hơn lúc trước.
Bị đẩy phũ phàng, Phượng Dật lảo đảo bước về phía sau, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô gái vụt chạy khỏi vòng tay mình, tà váy dài thướt tha sau lưng như con bướm

Trang: [<] 1, 58, 59, [60] ,61,62 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT