|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
chập chờn nhỏ dần nhỏ dần, tâm trí vẫn còn vương vấn phảng phất mùi hương nhẹ nhàng tự nhiên… “Oa. Hai tiểu cô nương xinh đẹp!” Hồn vía đang lơ lửng mới quay lại với thân, Lý Ti Thần quay sang tấm tắc tán thưởng.
Chát! Đầu hắn bị đập một cái đanh gọn.
Phượng Dật quay lại nhăn mặt khó chịu trừng mắt nhìn hắn, trầm giọng:
-Cái gì mà tiểu cô nương? Người thật là kém!
-Kém? – Ti Thần sờ sờ đầu khó hiểu nhìn về phía hai cánh bướm xa xa. Đầu lóe lên một tia sáng “khai phá”, dường như vừa nhận ra cái gì nhưng cũng không rõ lắm là cái gì, kỳ quái hỏi:
-Hm… Cô nương áo vàng kia nhìn cũng rất quen mắt. Không biết đã gặp ở đâu?
-Hừ hừ – Phường Dật nhếch môi cười hai tiếng lạnh như dao – Còn chưa nhận ra sao? Vậy để trẫm nhắc cho ngươi, người còn nhớ lần trước tiến cung, là ai đã làm cho ngươi rã rời, thiếu chút nữa thì về nhà chứ?
-A! Lý Ti Thần nhảy dựng lên, chỉ vào bóng váy vàng thướt tha
-Th…Th…Th…Th…Th…Thái hậu!
33
Ứng viên Hoàng phi.
Vô Song, Vương Đạc cùng Lâm Văn dẫn theo sau là một đại đội rầm rập đuổi theo khí thế tung trời, chạy qua trước hai cái mặt thộn của Lý Ti Thần và Phượng Dật. Tỷ muội Xuân Yến đã biến mất dạng.
-Vi thần tham kiến Hoàng Thượng!
-Tiểu nữ tham kiến Hoàng thượng!
Ba người mặc dù hùng tâm tráng trí chỉ muốn đuổi theo hai cô gái kia, nhưng cũng vẫn kịp nhận ra mặt vua, quỳ xuống dập đầu hô lớn.
Hành động và lời nói của bọn họ làm cho đại đội phía sau choáng. Một giây tĩnh lặng – mặc xác hai cô gái kia, lúc này họ chỉ để tâm đến người thanh niên trẻ tuổi đẹp trai được kêu là Hoàng thượng trước mặt.
Họ chưa gặp Hoàng thượng, nhưng ba người kia thì có, và ở đây cũng chỉ có bọn họ đã gặp qua. Bọn họ đều nói là Hoàng thượng. Lại nghĩ đến Đương kim Thánh Thượng đúng là rất trẻ. Vậy thì đúng là Hoàng thượng!
Cả đám cũng vội vàng quỳ sụp xuống khản giọng “Tham kiến Hoàng thượng!”
Hình như có thần giao cách cảm, ngàn miệng cùng đồng thanh mà gào, dọa cho lũ chim sợ hết hồn bay tán loạn không dám quay đầu lại.
Phượng Dật cũng bị chấn đến ong tai, nhưng rất nhanh tìm lại hồn vía suýt bay theo lũ chim, sửa lại bộ mặt nhàn nhạt điềm nhiên, cao ngạo liếc nhìn một đám đầu trước mặt, cao giọng:
-Miễn lễ!
Đám người lại loạt soạt đứng lên.
Vô Song bước lên trước, ngó ngó nghía nghía đằng sau Phượng Dật, nhưng chỉ thấy hàng liễu dịu dàng yểu điệu, hoa thơm cỏ lạ tươi cười hớn hở, chẳng có đến nửa cái bóng người.
Nghĩ nghĩ một lúc, lại nhìn Phượng Dật, ngắc nga ngắc ngứ nửa muốn nói nửa thôi:
-Hoàng Thượng, vừa rồi người có gặp… gặp… – Trước mặt hàng ngàn người thế này dám nói danh xưng Thái hậu sai? Cũng không thể gọi tên. Chỉ biết đánh mắt nhíu mày ra dấu.
Vương Đạc ở bên cạnh nóng ruột, hỏi thẳng luôn:
-Hoàng thượng, vừa rồi có hai vị cô nương chạy qua đây, ngài có thấy không?
-Thấy – Hắn thản nhiên. Lại còn lao vào lòng hắn, hai người còn bất thần ngắm nhau không chớp mắt nữa kìa. Nếu các ngươi không tới, có lẽ bọn họ vẫn ôm nhau mà nhìn như thế không biết đến bao giờ.
-Ngài có biết các nàng chạy đi đâu không? Vương Đạc vội vội vàng vàng truy vấn.
-Chạy tới bên kia. – Lý Ti Thần vươn ngón tay trỏ trỏ về phía xa. Vương Đạc rướn người nhìn theo, chỉ thấy một góc trời lộng gió, thất vọng thở dài. Xem bộ dáng cắm cổ chạy trốn chết của các nàng khi nãy, lại mất một lúc trì hoãn, khẳng định là đã chạy xa rồi, đuổi không kịp nữa.
-Aizzz… Đáng tiếc! – nén không nổi ông thở dài lắc đầu.
-Các nàng làm sao vậy? Làm cái gì mà để một đám các người hò nhau đuổi không tha? – Sắc mặt hốt hoảng của Xuân Yến khi nãy lại mơ hồ hiện lên trong đầu, Lý Ti Thần rất tò mò muốn biết Thái hậu tôn nghiêm rảnh rỗi ở trong cung buồn chán, lại đến đây bày ra trò gì để cho bọn họ đuổi cho chạy đến kêu cha gọi mẹ thế này.
-Ai! – Vương Đạc vuốt mấy sợi râu, cảm khái trả lời – Hai tỷ muội này, dung mạo đều tú lệ. Nhưng cá tính lại khác nhau, tỷ tỷ đoan trang nhàn nhã, cử chỉ thanh tao duyên dáng; muội muội tinh nghịch hoạt bát, thân thủ lợi hại nhanh nhẹn. Hai người một động một tĩnh, một văn một võ, nhận hết mọi ưu điểm thế gian. Nếu biết hai nàng là tiểu thư nhà ai, tương lai có thể nạp vào cung, hẳn là đại phúc cho Phường Hoàng triều chúng ta.
-Muội muội hơi lỗ mãng, không biết kiềm chế, không thích hợp làm mẫu nghi, nhưng tỷ tỷlại khác, có thể hy vọng. – Lam Văn đột nhiên lạnh lùng tiến tới góp ý.
Vương Đạc ngẫm nghĩ một lúc, gật đầu: “Vậy thì tỷ tỷ! Theo như tiếng đàn của nàng có thể nhận ra cô nương này tâm ý cao sâu, hẳn có thể làm mẫu nghi thiên hạ. Nếu ở cạnh Hoàng Thượng, có thể trở thành một vị Hoàng Phi có tài có đức!
Tỷ tỷ? Tim Phượng Dật nhảy nhói một cái, hỏi lại: “Các người muốn nói, chính là cô nương áo vàng?”
-Vâng. –Vương Đạc Lâm Văn đều gật đầu.
-Vừa rồi là nàng đàn tỳ bà? Phượng Dật lại hỏi. Hỏi một câu này, tim hắn nhảy rộn lên, cố gắng nén xuống cảm giác hưng phấn kích động.
-Vâng vâng. Vô Song kích động gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
-Lão phu chưa từng nghe khúc tỳ bà nào hùng tráng đến thế! Cũng không biết trên đời này còn cô nương nào có thể nhờ tiếng tỳ bà mà làm trào dâng nhiệt huyết, chấn động lòng người đến vậy không! Vương Đạt cũng dâng lên một cảm giác hưng phấn khó hiểu, khen hết lời cứ như đang khen con gái – Nữ tử như vậy, chỉ có làm bạn tại bên người Hoàng thượng mới có thể dụng hết tài năng. Nếu bị tùy tiện gả cho người ta, qua thật rất đáng tiếc!
-Khụ Khụ! Nghe tới đây Lý Ti Thần sặc cả nước bọt, ho suýt chết.
Đem nạp Thái hậu cho Hoàng thượng làm phi tần? Ý kiến này, rất… khủng bố!
-Đúng rồi, Vô Song, Vị cô nương kia không phải người quen của ngươi sao? Nói cho ta nhanh, các nàng là tiểu thư nhà nào? Để Hoàng Thượng mau chóng hạ chỉ triệu nàng vào cung. Cô nương như vậy nếu chậm chân để thiên hạ nẫng mất thì tiếc lắm! – Vương Đạc sực nhớ ra, xoay người vội vãng giục giã Vô Song.
-Hả? A.. Ơ… Khóe miệng nàng giật giật ấp úng nói dối quanh- Thật ra… Thật ra… Chúng ta…. Cũng không quen thân lắm…
-Nhưng ít nhất ngươi cũng biết các nàng là tiểu thư nhà ai chứ? – Lâm Văn vốn lúc nào cũng trầm trầm lạnh lùng cũng phát sốt ruột.
Vô Song bị dọa đến sốc nặng!
-A… Nàng ứ cổ, nghĩ mãi cũng không biết nên miêu tả thân phận Nam Cung Xuân Yến thế nào cho ổn. Nàng đúng là đại tiểu thư nhà đại hộ, nhưng… đã lấy chồng được bốn năm, lại còn ba năm được Hoàng Thượng gọi là “Mẫu hậu”, trước kia còn hành Hoàng Thượng đến chết đi sống lại. Làm Hoàng phi? Đùa! Người nào nghĩ ra được ý kiến này quả là thiên tài!
-Ngươi nói nhanh xem nào! – Vương Đạc vội lắm rôi – Làm phi tần của Hoàng Thượng, chuyện quá tốt, ngươi còn do dự lo lắng gì nữa? Chẳng lẽ vị tiểu thư ấy đã đính hôn?
– Không phải đính hôn! – nàng lẩm bẩm.
Vậy được. Vậy quá tốt rồi… Họ thở phào.
Nhưng lời tiếp theo của Vô Song đã dìm chết họ xuống đáy vực.
“Hai vị tiểu thư ấy đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




