watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:58 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11850 Lượt

– Xuân Yến cũng yên tâm hơn. Nhớ lại lý do lúc nãy bị đuổi chạy tóe khói, nàng lại thấy buồn cười…
-Hoa Hoa, thử nói xem, mấy người này chưa từng nghe qua khúc tỳ bà nào kiểu đó sao? Lúc nãy ầm ầm đuổi theo như đòi mạng. Dọa người ta!- nhớ lại lúc nãy bị đuổi nàng vẫn thấy sợ.
-Có lẽ thế! Hoa Hoa cũng buồn cười – Bị lắm người đuổi như thế, ta cũng bị dọa sợ chết!
-Nhưng là tội của muội. Tỷ tỷ ta đàn, nhưng muội muội ngươi mới là người nổi nóng mà bày ra.
-Bày! Bày chứ! Yến tử, anh hùng không phân nam nữ! – Hoa Hoa đắc chí giơ ngón cái, lại rót lấy hai chén trà – Uống! Cạn chén mừng chúng ta thắng lợi!
-Cạn chén! – Xuân Yến cũng hào sảng đáp lời.
-Hai vị cô nương!
Giật mình! Một âm thanh vừa lạ vừa quen vô duyên nhảy vào giữa hai chén trà.
-Hử? Hoa Hoa khó chịu ngẩng đầu, không biết là ai mà… một giây sau:
-Phụt!!!!!!
Nửa chén trà mới đổ vào miệng lúc này phun ra như pháo hoa. Gã man tử áo đen nhanh chân tránh sang một bên. Nam tử áo trắng đứng sau phản ứng không kịp lãnh nguyên chén trà, đầu tóc mặt mũi lấp lánh long lanh mấy giọt nước thơm.34
Họa vô đơn chí.
Tóc!
Một giọt nước trong vắt thơm mát mùi lá trà lăn lăn trên mái tóc dài của thanh niên áo trắng, dừng lại một chút, nhẹ nhàng lọt vào tai.
Tửu quán đương khi náo náo nhiệt nhiệt bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đáng sợ, ánh mắt mọi người đều hướng về phía này.
Bạch Vô Thường đáng thương tức đến nghẹn họng đứng như hóa đá, Hắc Vô Thường bằng hữu ở bên cạnh mày rậm nhướn cao, mắt chữ O mồm chữ A, Hoa Hoa nhất thời không biết làm thế nào, thần tình sợ hãi, cùng không nói được gì. Chỉ có Xuân Yến bình tĩnh, lập tức đứng lên giật lấy cái khăn trên vai tiểu nhị gần đó, dồn sức mà chùi chùi lau lau lung tung tới tấp trên mặt công tử đáng thương, mồm miệng liến thoắng:
-Công tử, xin lỗi, thực xin lỗi. Tiểu muội nhất thời bất ngờ quá. Bị các người dọa cho giật mình mới gây ra như vậy. Thỉnh ngươi ngàn vạn lần tha thứ!
Đơn giản chỉ một câu đem đổ hết trách nhiệm lên đầu bọn họ – Mặc kệ ngươi nói thế nào, đây là tại ngươi. Muốn trách thì trách bằng hữu của ngươi đi!
Mặt Hăc Vô Thường lại càng cứng ngắc như cục sắt, vung tay, giữ lấy cái khăn ố ố đen đen đang âu yếm ôm ấp chà xát lên mặt bạn mình, trầm giọng:
-Cô nương, đây là cái giẻ lau bàn!
-A! Thực xin lỗi. Thực xin lỗi! – Xuân Yến cả kinh giật mình rụt tay lùi lại, miệng lại không ngớt giải thích, trong lòng thầm mắng “Hừ! Săm soi kỹ thế làm gì không biết! Bản cô nương ta dùng giẻ lau mặt cho ngươi đã là vinh dự cho ngươi lắm rồi!”
Lúc này, từ trên thân mình trắng nõn đẹp trai tuấn lãng của Hàn gia nhị công tử bốc lên mùi trà mùi thức ăn mắm muối đậm đặc, muốn khủng bố lỗ mũi người ta. Người ngồi ởmấy bàn xung quanh không biết là ngửi thấy mùi thật hay là do ảo giác tâm lý, đều bịt mũi chạy xa, càng xa càng tốt!
Lúc này thì mặt Bạch Vô Thường sắp thành Xám Vô Thường rồi, xám xịt nặng trịch rất khó coi, trên trán đã nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi nắm thật chặt hai bàn tay, không biết là muốn đánh Nam Cung Xuân Hoa hay Nam Cung Xuân Yến. Mà cũng có thể là cả hai!
Xuân Yến cười hì hì cầu hòa, cẩn thận nói:
-Công tử, tỷ muội chúng ta quả thật vô tình. Không cố ý chút nào, ngươi nam tử hán đại trượng phu, đại nhân đại đức, sẽ không trách tôi chứ?
Lại đơn giản một câu, dồn hắn vào ngõ cụt. Có thể hiểu câu nói đó thế này: Ngươi mà dám trách tội chúng ta, thì có thể nói ngươi không phải đàn ông!
Hắn có thể nói gì chứ!
-Không! Đi! – khuôn mặt trắng nõn nà của Hàn nhị công tử phong lưu tiêu sái, nhàn nhã tài hoa đỏ bừng bừng như muốn đốt cháy cả hai tỷ muội trước mặt thành tro, lại phải cố mà nén xuống, hít thật sâu ép bẹp lửa giận mới rít ra được hai tiếng cụt lủn.
-Thật tốt quá! – Xuân Yến hân hoan ủng hộ, nắm tay áo Hoa Hoa dạy dỗ:
-Muội muội, còn không tới cám ơn công tử? Công tử không trách ngươi đâu!
-Cám ơn! – Hoa Hoa trừng hai mắt nhìn hắn, thề chết không cam lòng.
Được rồi! Coi như mọi chuyện đã giải quyết xong! Hoàn hảo!
Hai người ngồi xuống, lại tiếp tục ung dung thưởng trà, bỏ mặc xác hai vị công tử nổi danh văn-võ đứng chết trân một bên.
-Xin hỏi, cô nương, chúng ta có thể cùng ngồi bàn này được không? Ngươi xem, trong này đông quá! – Một lúc sau, tiếng của Hắc Vô Thường mới lúng túng vang lên, xem chừng khá xấu hổ.
-Trong này hết bàn, các ngươi không biết đi chỗ khác à? – Hoa Hoa không khách khí ném thẳng một câu.
-Hoa Hoa! – Xuân Yến giữ tay nàng, lắc đầu.
Nàng ấm ức hừ một tiếng, nhưng cũng đành im.
Hắc Vô Thường đẩy đẩy huých huých một lúc, Bạch Vô Thường mới nhắm mắt định thần hít một hơi thật sâu, chắp tay nói với các nàng:
-Cô nương, lần trước là ta sai, không nên nói năng bậy bạ với cô. Mong cô nương độ lượng!
-Hừ. Không thành ý! –Hoa Hoa vẫn cố chấp vung một câu, lại tiếp tục nhâm nhi chén trà.
Xuân Yến cũng không thèm quan tâm, cười:
-Không sao. Cũng đã qua rồi. Không phải chúng ta cũng đã hồi báo rồi sao? – Còn không chỉ một lần!
Hai công tử nghe vậy cả ngươi cứng đờ!
Giương mắt nhìn bốn phía, quả là đầy người, đại bộ phận đều là người tham gia tr võ luận văn khi nãy, Xuân Yến vỗ vỗ cái bàn:
-Huề nhau rồi thì mời ngồi thôi! Xuất môn ra ngoài, tất cả đều là bằng hữu, không cần so đo quá mức!
…. Thực ra, đã rất so đo với các ngươi đó!
-Tạ! – Hắc y nam tử nhìn nàng bằng một ánh mắt tán thưởng, ngồi xuống. Bạch công tử sau đó cũng chậm chậm rơi mông xuống ghế mà ngồi. Áo đen ngồi bên phải Xuân Yến, áo trắng ngồi phía trái Hoa Hoa.
Tiểu nhị đem đồ ăn tới, Xuân Yến gắp cho mỗi người một bát, lại rót đầy hai chén rượu, hơi mất tự nhiên:
-Đây là tỷ muội chúng ta theo khẩu vị của mình mà gọi, hai vị nếu không thích, xin cứ tự nhiên!
-Không sao! Cô nương cẩn thận quá!
– Hắc y nam tử cười nói. Có điều, mấy đĩa thức ăn nho nhỏ trên bàn không đủ để cho hai đại nam nhân bọn họ nhét kẽ răng.
-Đúng rồi, chúng ta vẫn chưa biết phương danh của cô nương đây!- Hắc Vô Thường liếc mắt bằng hữu, mỏ lời trước.
-Không biết cô nương có thể nói cho tại hạ?
Xuân Yến cười nhẹ nhàng:
-Tiểu nữ họ Hạ, tên Hiểu Yến, đây là tỷ muội kết nghĩa của ta, Chu Tiểu Hoa.
-Thì ra là Hạ cô nương cùng Chu cô nương.- Hắc y nam tử twk giới thiệu – Tại hạ họ Tiết, tên chỉ một chữ Từ. Là…
-Con trai của Cửu môn Đề đốc thống lĩnh quân tuần bộ Tiêt Phóng.
– Nàng thuận miệng tếp lời, lại chỉ vào Bạch Vô Thường
– Còn đây là con trai thứ hai của Hàn lâm chưởng viện học sĩ Hàn Vũ, Hàn Phi Vũ.
Hai vị công tử kinh ngạc đồng thanh:
-Cô nương biết chúng ta?
-Phượng Hoàng thành đại danh đỉnh đỉnh văn võ tài tử, danh hào vang xa như vậy, sao lại không biết? – nàng vẫn tươi cười, hôm nay mới biết, lại cứ nói như đúng rồi, mặt không thèm ửng hồng.
Hừ, đỉnh đỉnh đại danh? Hắn nổi danh thì sao? Gọi là đại danh, nhưng là miệng mọi người một đồn trăm, không chừng là quá nửa phô trương.
-Tránh ra tránh ra! – bên ngoài đột

Trang: [<] 1, 61, 62, [63] ,64,65 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT